Wednesday, April 9, 2014

Daddy thật, Daddy giả

Tớ với cu Muống thích chơi với Daddy lắm, nhưng Daddy thì bận ơi là bận. Không biết cái việc là cái gì mà nó cứ được đi chơi với Daddy suốt, còn tớ với cu Muống thì không. Sau nhiều lần năn nỉ Daddy đừng đi với cái việc nữa mà không được, tớ với cu Muống bèn nghĩ ra một cách để có thể vẫn chơi được với Daddy khi Daddy đi ra ngoài với cái đứa khỉ gió tên là việc nào đó.
            Chúng tớ giả vờ là có một Daddy không bận với cái việc, lúc nào chúng tớ gọi cũng sẵn sàng đáp ứng. Thế là đi học về, tớ sai thằng cu Muống cầm cái điện thoại đồ chơi gọi điện cho Daddy, trong khi tớ bận mở leap top (cái laptop giả vờ của chúng tớ) để nói chuyện qua Skype với Daddy. Daddy giả vờ rất đa năng, cùng lúc vừa nói chuyện điện thoại với cu Muống lại vừa tâm tình qua Skype với tớ. Thằng cu Muống chưa biết cách nói chuyện qua điện thoại nên nó cứ giả vờ tí toáy bấm bấm cái phone rồi bảo: Hello Daddy. Ừmmmm, bye bye! Rồi nó cúp máy cái rụp. Có mỗi thế mà nó gọi đi gọi lại cả chục lần không chán. Daddy chắc là vừa đi với cái việc vừa hắt hơi liên tục.
            Tớ thì biết rõ tớ muốn gì ở Daddy nên cứ mở leap top ra là tớ hỏi: Daddy à, đi shopping nhé! Ok, đợi con đi giày rồi sẽ gặp Daddy sau. Bye bye. Mẹo của tớ là nếu muốn cái gì đó, cố gắng yêu sách thật nhanh trước khi Daddy hay Mommy kịp suy nghĩ và từ chối. Tớ cứ cho là Daddy đồng ý với đề nghị đi shopping của tớ rồi nên tớ giả vờ xỏ giày, xách giỏ đi loăng quăng trong nhà. Thấy Mommy ngồi quan sát, tớ bèn tạt qua chỗ bạn ý ngồi, nói nhỏ: Con đang giả vờ đi shopping với Daddy, giả vờ đây là cái cửa nhé, Mommy nhé! À, Daddy về để đi shopping với con đấy, Mommy cho con mở cửa nhé! Mommy gật gù, con gái ngoan, cửa giả vờ nhưng cũng xin phép mẹ đàng hoàng. Tớ nhớ lời Mommy dặn, không được tự tiện mở cửa khi có người bấm chuông. Cái cửa giả vờ, cái chuông cũng giả vờ nhưng nếu tớ xin phép Mommy để mở thì nó chả khác gì cái cửa thật.
            Đúng lúc tớ đang đon đả mở cái cửa giả vờ cho Daddy giả vờ thì thằng cu Muống bỗng nhiên chạy như bay ra cửa, miệng reo lên: Daddy, Daddy! Nghe thấy thế , tớ ngoảnh ra nhìn cu Muống cười: Không phải bố kia, đồ bờm, bố giả vờ ở cửa giả vờ này cơ mà. Thằng cu Muống vẫn hớn hở reo hò chờ ở cửa, rồi Daddy thật mở cửa bước vào nhà thật. Tớ bất ngờ quá, reo lên: Ôi, Daddy, có một Daddy nữa cũng vừa về nhà cho con đi shopping. Daddy trố mắt ngạc nhiên: Daddy nào nữa? Tớ khoái chí bảo: Daddy giả vờ. Lúc nào Daddy đi làm, đi tập thể dục thì có Daddy giả vờ ở nhà chơi với con và em. Đây này, Daddy có muốn gặp Daddy giả vờ không? Nói rồi không đợi Daddy gật đầu, tớ xăng xái kéo tay Daddy xăm xăm bước ra cửa giả vờ, chỉ vào không khí bảo: Đây này! Rồi tớ xắm nắm mở com-miu-tờ của tớ ra, chỉ vào cái màn hình có con gấu nhảy nhót bảo: Đây nữa này, Daddy giả vờ đấy, con gọi Daddy giả vờ đến bằng com-miu-tờ của con đấy! Daddy tự nhiên buồn xo, chắc là bạn ấy ghen với Daddy giả vờ.
            Daddy chùng giọng hỏi: Thế con thích Daddy giả vờ à? Tớ gật đầu cười hớn: dạ, con thích Daddy giả vờ của con. Daddy nhăn nhó hỏi: Thế Daddy giả vờ có giống Daddy thật không? Tớ thật thà bảo luôn: Không giống, 2 người khác nhau. Daddy mặt có vẻ muốn khóc, hỏi tiếp: Thế con yêu Daddy thật hay Daddy giả vờ? Tớ nói một hơi không lưỡng lự: con yêu cả hai. Lúc Daddy ở nhà, con sẽ yêu Daddy, lúc Daddy đi làm, con sẽ chơi với Daddy giả vờ và yêu Daddy giả vờ.  Thấy Daddy mặt buồn xo, ngồi thõng vai trông rất thương, tớ bèn chạy lại ôm choàng lấy bạn ấy bảo: Daddy, con yêu Daddy nhiều lắm! Rồi tớ hôn chụt chụt vào má của bạn í. Bình thường thì chỉ cần tớ hôn một cái là bạn ấy cười ngay, nhưng có vẻ như cơn ghen tuông của bạn ấy với Daddy giả vờ  là cực kì nghiêm trọng, thế nên sau cái hôn đánh chụt của tớ, mặt bạn ấy vẫn buồn thảm thương. Tớ áy náy quá, đánh bạo hỏi: Daddy muốn một cái hôn ướt không? Bạn trợn mắt lên hỏi: Con học ở đâu ra đấy? Bố cấm nhé! Không được hôn ướt với ai hết, rõ chưa?

            Thế là tớ từ chỗ đang an ủi bạn ấy lại trở thành người cần được an ủi. Daddy giả vờ thì không bao giờ mắng tớ đâu, vì tất nhiên tớ chả bao giờ cho phép trí tưởng tượng của mình nghĩ ra những thứ tớ không thích! Nhưng dù thế nào, tớ vẫn yêu Daddy thật hơn Daddy giả vờ, vì lúc tớ khóc, bạn ấy sẽ ôm tớ và hôn tớ được!
Ảnh: Đi đâu tớ cũng kè kè điện thoại với com-miu-tơ để còn liên lạc với Daddy giả vờ! 



Tuesday, February 11, 2014

Bài học đắc nhân tâm

             Hôm nay đi học về, tớ với cu Muống được Mommy cho đi shopping cùng. Biết Mommy không thích nghe mè nheo giữa chốn đông người, tớ giở ngay giọng mè nheo giữa chợ để đòi bằng được một hộp bánh que ăn với sốt dâu màu hồng (màu tớ thích nhất). Dĩ nhiên là Mommy yếu bóng vía sau một vài câu chối từ ra vẻ cứng rắn thì đã đầu hàng trước sự ngoan cố mè nheo có mục đích của tớ. Mất vài ba câu than van và chịu đôi cái nhìn xoi mói, tớ đã có ngay hộp bánh que màu hồng yêu thích. Ấy đấy, cái khoa tâm lí thật là đáng học, không có nó thì sao tớ có bánh mà ăn, trước cái nguyên tắc rất ư là vô lí của Mommy Daddy rằng: chỉ có đám người lớn mới biết thưởng thức đồ ngọt, trẻ con thì không.
            Vì tớ yêu màu hồng và tớ yêu bánh que nên tớ chén hết rất nhanh. Hết bánh rồi, tớ còn nuối tiếc thò tay liếc sốt dâu để mút. Chắc thấy tớ mút ngon lành quá, thằng cu Muống đứng cạnh hau háu nhìn. Tớ thương tình giơ ngón tay ra mời: Em muốn mút một miếng không? Còn phải hỏi, cu Muống gật đầu lia lịa. Tớ vét thêm sốt vào ngón tay rồi chìa ra cho cu Muống mút. Thằng cu cười tinh quái ngậm ngay ngón tay ngọt lựt của tớ, mút chụt một cái. Tớ đợi mãi chả thấy nó chịu nhè tay tớ ra để tớ còn chén nốt chỗ sốt dâu còn lại, nhưng chưa kịp lên tiếng yêu cầu thì đã thấy ngón tay đau điếng. Cái thằng háu ăn sau khi đã mút hết sốt rồi thì không quên lấy hết sức bình sinh nghiến răng cắn một cái cho bõ cơn ngứa lợi. Đương nhiên là tớ khóc ré lên, chạy đi tìm Mommy kể lể. Mommy xuýt xoa hôn ngón tay đỏ lừ còn hằn nguyên vết răng của thằng cu Muống và mặt bạn ấy tái đi thấy rõ. Ôi thôi, phen này thì thằng Rau Muống nguy to. Cứ lúc nào bạn Mommy tái mặt thì kiểu gì cũng có một bạn nào đấy trong nhà sẽ nguy to, mà lần này thì chắc chắn là cu Muống, vì Daddy không ở nhà mà tớ thì đang đau tay.
            Mommy bắt thằng cu Muống xin lỗi tớ nhưng đời nào nó chịu. Đã thế, nó lại không biết điều giả bộ sửa soạn một bộ mặt hối lỗi cho Mommy hạ hoả mà cứ nhe nhởn cười, ra cái điều ta đây vừa được cắn một cái rất bõ răng bõ lợi. Mommy bực quá, phạt nó ra ngồi một góc trong vòng 1 phút. Thằng cu Muống ngồi cười lấy lòng Mommy một lúc không xong thì bắt đầu ngọ ngoạy không yên.  Mắt nó cứ dán vào cái ô tô gần đấy với vẻ rất thèm thuồng nhưng chắc nó thấy Mommy vẫn đứng như trời trồng lừ lừ theo dõi nó nên nó không dám chạy ra lấy. Kể cũng thương, thích một thứ ở gần mà tay không với tới, tớ hiểu cảm giác ấy lắm. Thế là tớ quyết ra tay giúp đỡ nó, dù vẫn đang nước mắt ngắn nước mắt dài. Tớ chạy ra lấy ô tô đưa cho cu Muống, thút thít hỏi: Em muốn xe này hay xe tải kia? Chị lấy cho em nhé! Thằng cu Muống thấy tớ ân cần thế thì ra chiều cảm động, chỉ cái xe bus gục gặc đầu ra hiệu chứ cũng không dám hé môi, sợ Mommy cấm chỉ. Nhận được cái xe bus màu vàng ưa thích rồi, nó khoái quá quên cả “vòng lao lí” cười toét miệng bảo cảm ơn chị, cảm ơn chị.
            Mommy thấy thế hất hàm hỏi nó, nào, thế giờ đã chịu xin lỗi chị chưa? Nó cười lỏn lẻn nhìn tớ rồi nói: Em xin lỗi chị. Lúc đó trông nó cực kì thành khẩn, với lại tớ cũng đã hết đau nên tớ bảo với Mommy: không sao, con không cần em xin lỗi đâu. Mommy nghe lời tớ, thương tình tha tội cho thằng cu Muống để 2 chị em chơi tiếp với nhau. Vì vụ rắc rối thằng cu Muống gây ra mà tớ vẫn chưa chén nốt được chỗ sốt dâu còn lại. Thế là tớ lại lôi sốt dâu ra mút tiếp. Rồi tớ nảy ra ý thử lòng thằng cu Muống, xem nó có ngoan thật rồi không? Kế hoạch tớ đưa ra hơi mạo hiểm, nhưng tớ ưa mạo hiểm, sá gì?

            Bóng Mommy vừa khuất, tớ lại khẩn khoản hỏi cu Muống: Em có muốn mút sốt dâu nữa không? Nó lại mắt sáng trưng, gật đầu lia lịa. Tớ lại dùng ngón tay vét nốt chỗ sốt dâu còn lại chìa ra trước cái mồm đầy những răng là răng của nó, lòng hồi hộp hồ nghi. Nhưng tớ đã quyết thử rồi thì nhất định không rụt tay, dù nghĩ đến cảnh mấy cái răng sữa mới nhú nhọn hoắt của nó cắn phập vào tay kể cũng ớn thật. Lần này, nó mút cái sột rồi nhè tay tớ ra ngay, nhoẻn miệng cười, bảo: Ngon tuyệt! Ôi, thế là phép thử của tớ đã thành công, thế là tớ đã thu phục được thằng cu Muống. Tớ sướng quá mà quên mất là tớ giấu Mommy làm liều nên chạy vào bếp tìm bạn í cười khanh khách, khoe: Mommy, Mommy ơi, em mút thôi, không cắn con nữa, không hư nữa! Nói hết câu, tớ mới sực nhớ ra tớ đã làm liều, nghĩ bụng phen này lại được nghe Mommy giảng bài đây. Y rằng, Mommy trợn mắt hỏi: Thế con lại cho em mút tay tiếp à? Tớ trót khoe rồi nên đành khai ra chứ biết làm sao được, lòng phập phồng lo sợ sẽ bị ăn mắng. Ai dè, Mommy cười rất tươi, nhìn tớ âu yếm nói: Con là người chị tuyệt vời, con biết không? Cảm ơn con. À, thế ra, thi thoảng, nếu làm liều vì người mình yêu và vì mục đích chính đáng thì sẽ vẫn được khen.  Thế là tớ lại giắt lưng thêm được một bài học “đắc nhân tâm” nữa! Rõ là làm liều một phát, học được mấy nhát khôn.

Ảnh: Vì tớ khá về "đắc nhân tâm" nên đi đâu cũng được các bạn yêu

Tớ đàn, cu Muống hát trong những giây phút thanh bình hiếm hoi

Mắt cu Muống liếc như này là báo hiệu nó sắp bày trò

Cu Muống bị phạt



Monday, February 10, 2014

Lỗ mũi mười tám gánh lông

Hôm rồi, có một chị bạn trên FB nhắn tin cảm ơn vì mình đã viết một bài nói đúng nỗi lòng của chị ấy. Trò chuyện một hồi, chị ấy mới khen là chàng Voi lãng mạn đáng yêu quá, mình cười bảo thực ra chàng Voi chưa bao giờ là type lãng mạn. Chỉ vì chàng vớ phải cô vợ tâm hồn lúc nào cũng ngoắc ngược cành cây nên đành phải gắng gỏi mà chiều nàng ấy thôi. Chị bạn cười bảo biết thế, nhưng còn hơn chồng chị ấy, ở cạnh vợ lãng mạn ướt át mà cứ khô như ngói. Mình bảo với chị rằng: thế thì chị ấy phải mừng vì chồng chị đang sở hữu một phẩm chất cách mệnh tuyệt hảo: rất kiên gan bền chí. Mà đàn ông phải kiên gan bền chí thì mới làm được việc trọng đại chứ. Việc của chị bây giờ chỉ là ngồi chờ việc trọng đại rơi vào đầu chồng để chồng thể hiện bản lĩnh thôi. Chị bạn cười haha bảo mình chí lí.
            À, thế là mình mới nảy ra ý viết bài này, dành tặng cho những cặp vợ chồng hẵng còn coi nhau là tình nhân dù tuần ba bữa vẫn ra ngấm vào nguýt, than lên thở xuống với nhau, về nhau.
            Quay trở lại chuyện chàng Voi chưa bao giờ là type lãng mạn trong khi vợ chàng thì cứ đi ra khỏi ngõ là “tay bứt lá, chân đá ống bơ” vì mải ngắm mây ngắm gió. Cũng vì không đếm xỉa gì đến cái gọi là sự lãng mạn sang trọng của tâm hồn mà chàng Voi lại hiểu nhầm những mộng mơ mê mải của vợ chàng thành ra cái ngáo ngơ của một cô nàng Hai Lúa chính hiệu. Đã khác nhau thì chớ, lại còn hồn nhiên hiểu nhầm nhau, thế thì làm sao mà ở với nhau yên ổn cho đặng?
            Hồi mới yêu nhau, nàng theo thói thường vắt ngược tâm hồn lên mây làm thơ tặng chàng, tưởng tượng rằng chàng sẽ xuýt xoa sung sướng. Ai dè, nhận thơ xong, chàng lúng búng tâm sự với nàng rằng: trên đời, anh dốt nhất là thơ, chưa bao giờ thuộc được câu thơ nào và cũng chả hiểu thơ nó nói cái gì. Rồi chàng ỏn ẻn xin nàng bình giảng giúp bài thơ vừa được tặng. Nàng đang lơ lửng trên mây tức thì rơi độp ngay xuống cái thực tế khô khỏng bất biết thơ phú gì của chàng, tuy thế, vì mới yêu nhau nên nàng vẫn đủ nhẫn nại để tự bình giảng thơ của mình cho chàng nghe.
            Bỏ qua cái tình thế oái ăm của một “thi nhân” thất thế vừa làm thơ vừa tự bình thơ của chính mình, nàng gắng gượng tìm lời hay ý đẹp để giảng giải ý nghĩa bài thơ cho chàng nghe. Nói bã bọt mép mà chàng cứ một mực cười cười. Cái sự cười cười của chàng động chạm đến lòng tự tôn của “thi nhân”, vượt quá sức chịu đựng của lòng nhẫn nại vốn nghèo nàn của nàng, nàng bèn xẵng giọng: Anh cười cái gì? Thôi, em lấy lại thơ, không tặng nữa! Lúc đó, chàng mới thỏ thẻ: Anh hiểu bài thơ ngắn gọn như thế này, không biết có đúng không em? Ý em là em yêu anh, phải không? Nàng sững sờ, ờ, hoá ra cũng biết thẩm thơ đấy chứ chả phải đùa. Nhưng chàng cười cười thế chả hoá ra là bảo nàng thôi em cứ nói toạc móng heo ra, dài dòng văn tự làm gì ư? Cụt cả hứng cưỡi gió rượt mây của nàng. Thế là thôi, từ đó nàng không bao giờ “tra tấn” chàng bằng việc tặng thơ để khỏi phải bị chàng “tra tấn” lại bằng việc bắt tự bình giảng thơ của mình. Vậy là nàng đã sớm có câu trả lời cho câu hỏi ở trên: biết là khác nhau, biết là vì khác nhau sẽ dễ hiểu nhầm nhau, thế thì phải chấp nhận khác biệt và tôn trọng sự khác biệt của nhau để sống với nhau cho êm.
            Có lẽ vì vợ chàng Voi thôi “tra tấn” chàng bằng thơ nên chàng đâm ra biết điều, cũng tập toẹ học đòi lãng mạn để chiều vợ như một cách cảm ơn nàng đã thông hiểu cho tính cách đậm chất văn xuôi hiện thực phê phán của chàng. Lễ tiết, hội hè gì, chàng cũng mua hoa và quà tặng nàng, dù hoa thì dịp nào cũng như dịp nào, biết sở thích của vợ rồi thì chàng cứ chơi đúng một loại, mua ở đúng một cửa hàng quen, thế là đỡ phải nghĩ (chả may mà cửa hàng hoa quen thuộc bị đóng cửa chắc chàng cuống lắm!). Vì chàng thực lòng học hỏi lãng mạn để chiều vợ nên trình độ ghi nhớ các ngày kỉ niệm lứa đôi càng ngày càng được cải thiện, lấy nhau rồi còn “lãng mạn” hơn gấp nhiều lần thời yêu nhau. Độ này, chàng lãng mạn nhuần nhuyễn đến nỗi nhiều người nhìn vào hành động của chàng lại cứ ngỡ chàng cũng thuộc dạng “mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây”, ai biết đâu là chàng đang gồng mình cố gắng, chắc tự an ủi rằng, thôi cũng may có cô vợ lãng mạn mà nhà mới thường xuyên có hoa tươi.
            Sự kiên trì luyện tập trình độ lãng mạn của chàng Voi chính là sự có đi có lại trong tình cảm với vợ chàng. Vợ chàng đọc được điều đó nên cũng cứ theo đó mà cư xử cho phải phép với chàng. Ví dụ, nếu chàng có vụng về tay búa, lóng ngóng việc máy móc thì vợ chàng sẽ thầm nhủ với mình rằng:  chàng học trò thư sinh đọc sách thôi đủ mệt rồi, còn hơn cái bọn chỉ biết “ngồi bếp nướng ngô cháy quần” như trong câu ca:
Chồng người đọc sách ngâm thơ
Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần
Ấy đấy, như nàng còn may chán, nếu không muốn nói là nên tự hào vì chàng! Hoặc khi khác, vợ chàng toát mồ hôi nấu được bữa cơm, quay ra quay vào cho con ăn cơm xong thì cũng đã thấy chàng chén gần hết cả đĩa thịt, trừ lại mỗi một miếng bé tí cho vợ. Vợ chàng bụng đói meo lại phải đi kiếm cái gì khác để ăn, nhưng vẫn cười tươi nhủ thầm: chàng ăn khoẻ thế vì mình nấu ngon! Thế là miếng thịt cuối cùng trong đĩa trở thành một lời khen đầy ý nhị của chàng dành cho vợ thay cho biểu tượng hằn học của thói tham ăn mà một cái bụng đói meo dễ dàng quy kết!
            Cứ lựa nhau mà sống như thế, thì mình tin rằng, mọi khác biệt sẽ được tình yêu san lấp, mọi cách biệt sẽ được cảm thông níu lại cho gần, và mọi cặp vợ chồng sẽ tiếp tục coi nhau là tình nhân, ngay trong những bơ phờ vất vả của đời sống thường nhật. Bí quyết này không có gì mới mẻ vì các cụ đã từng dạy trong ca dao rồi:
Lỗ mũi mười tám gánh lông
Chồng yêu, chồng bảo râu rồng trời cho
Ðêm nằm thì ngáy o o
Chồng yêụ chồng bảo ngáy cho vui nhà
Ði chợ thì hay ăn quà
Chồng yêu, chồng bảo về nhà đỡ cơm
Trên đầu những rác cùng rơm
Chồng yêu, chồng bảo hoa thơm giắt đầu.

            Chỉ cần tình yêu, những cái “lỗ mũi mười tám gánh lông” trong mỗi người đều có khả năng hoá “râu rồng” tất!

Ảnh: Trông "long lanh" như này thôi, chứ thực ra đứa nào cũng "lỗ mũi mười tám gánh lông" hết, :)


Friday, February 7, 2014

Bố chồng tôi

Tôi là người may mắn, vì cuộc hôn nhân hơi khác thường của tôi trong con mắt của những người bình thường xung quanh đã lần đầu tiên mang đến cho tôi một người cha – một người cha thực thụ. Phải đợi đến khi lấy chồng, tôi mới có được cảm giác có một người cha đúng nghĩa, kể cũng hơi muộn. Dù số mệnh đã lạnh lùng buộc tôi phải sống gần ba chục năm trong sự ơ hờ của người đàn ông đã sinh ra tôi nhưng ít nhất nó cũng đã kịp thức tỉnh để trao cho tôi cơ hội được làm con gái của một người đàn ông ấm áp và nhân hậu – bố chồng tôi.
            Bố chồng tôi năm nay hơn bảy mươi tuổi. Ông là con trai út trong một gia đình người Đức gốc Do Thái di cư sang Mỹ từ trước Thế chiến thứ hai. Cha ông là một bác sĩ giỏi ở Đức nhưng khi quyết định rời bỏ nước Đức cùng toàn bộ gia sản để sang Mỹ lúc đã ở vào độ tuổi trung niên với một gia đình gồm vợ và hai con trai, chắc ông cũng không ngờ đến chuyện phải bắt đầu lại từ đầu sự nghiệp bằng việc học và thi lấy lại bằng bác sĩ tại Mỹ. Với ý chí mạnh mẽ, ông đã bắt đầu từ những công việc sơ đẳng nhất ở bệnh viện để theo học và thi lấy bằng bác sĩ. Ông không những tiếp tục sự nghiệp của mình ở Mỹ mà còn truyền được gia nghiệp cho một trong số ba con trai. Trong ba anh em trai, bố chồng tôi là người duy nhất được sinh ra trên đất Mỹ, khi mẹ của ông đã ở độ tuổi 40. Khoảng cách tuổi tác khá xa với hai người anh trai và bố mẹ khiến ông trở nên khác biệt trong gia đình. Ông từ chối nói tiếng Đức và yêu cầu mọi người coi ông là người Mỹ. Sinh trưởng trong một gia đình mang đậm truyền thống và tính cách Đức nhưng di cư đến môi trường cởi mở của Mỹ, bố chồng tôi tự nhận rằng ông đã lớn lên trong những băn khoăn. Ông phá cách và ông tự thấy mình lạc loài.
            Có lẽ điều đó lí giải vì sao tôi thấy mình gần gũi ông đến thế, vì cũng đã rất nhiều khi, tôi tự thấy mình lạc loài trong gia tộc có truyền thống nghiêm khắc của tôi. Trước khi lấy chồng, tôi không bao giờ có thể tưởng tượng được rằng, người đàn ông cho tôi cảm giác sâu sắc về một người cha lại là một người mắt xanh, da trắng, một người không nói chung tiếng mẹ đẻ với tôi. Thế mới biết, mối giao cảm giữa con người với con người có những logic riêng của nó mà khoảng cách địa lí, khác biệt văn hoá hầu như không có khả năng phủ sóng và tác động đến. Đối với tôi, được làm con dâu của ông, tìm thấy thứ tình cảm cha con ấm áp mà tôi chưa một lần được hưởng trong đời ở một người xa lạ về màu da, văn hoá như ông là một điều kì diệu. Trong mắt tôi, bố chồng tôi là một người cha hoàn hảo.
            Bố chồng tôi là người đàn ông của công việc. Lịch làm việc của ông kín mít từ sáng đến tối với giấy tờ, họp hành, gặp gỡ báo chí, trả lời phỏng vấn giới truyền thông… Nhưng như một giao ước ngầm với mẹ chồng tôi từ bao giờ, ông bỏ hết công việc ngoài ngưỡng cửa, trước khi bước vào nhà. Ông chỉ quay trở lại bàn làm việc khi con cháu đã lui vào phòng riêng sau bữa tối. Trút bỏ vai trò một yếu nhân ngoài xã hội, ông dung dị trở về nhà để vào bếp giúp vợ cọ nồi, rửa bát, giúp con dâu dọn bàn ăn và đổ rác. Trong mắt hai đứa cháu nghịch như quỷ sứ, ông là máy bay, voi ngựa để chúng cưỡi trèo rồi cười như nắc nẻ. Ông không nề hà bất kì việc gì và rất sốt sắng giúp đỡ con cháu nên cứ hễ thấy con dâu chuẩn bị thay bỉm cho cháu là ông chạy đi lấy cái túi nilon sẵn sàng đứng chờ để cầm đi vứt giúp. Việc đó ông làm mãi thành quen nên cứ mỗi lần ông bà qua thăm, thằng Rau Muống chưa thấy ông đứng chực với cái túi nilon trong tay thì chưa chịu thay bỉm. Trong mắt nó, chắc nhiệm vụ “cao cả và trọng đại” của ông là cầm cái bỉm thối của nó đi vứt. Nó không cho phép ai vứt bỉm của nó ngoài ông và ông rất tự hào được thằng cháu chưa đầy hai tuổi giao cho “trọng trách” đó.
            Cả nhà đều tự hào vì ông là người làm nhiều việc có ích và được xã hội trọng vọng, nhưng cả nhà yêu ông vì những lí do khác. Cà Kiu yêu ông vì ông có tài bắt chước tiếng kêu các con vật và ông là “ngựa hay” cho nó cưỡi. Rau Muống yêu ông vì ông rất sẵn lòng công kênh nó trên vai đi dạo một vòng bất kì lúc nào nó muốn. Còn tôi, tôi yêu bố chồng vì những quan tâm tinh tế ông dành cho cô con dâu xa xứ, từ chuyện thức ăn thức uống trở đi. Bất kì lúc nào ở gần bố mẹ chồng (đi thăm hoặc đi nghỉ hè với các cụ hay các cụ qua chơi nhà), tôi cũng được ăn sung uống sướng vì sự chăm sóc cẩn thận của bố chồng, điều mà tự bản thân tôi nhiều lúc cũng tặc lưỡi bỏ qua vì lười và bận rộn. Ông thuộc lòng các đồ uống yêu thích của con dâu vào các bữa sáng, trưa, chiều, tối. Mỗi sáng, ông tạt qua quán café gần nhà mua cho con dâu một ly chocolate nóng với thật nhiều kem tươi – thức uống khoái khẩu của tôi vào bữa sáng. Bữa trưa, ông ghé chợ Monterey mua hai hộp nước cam (dù ông không uống nước cam từ lâu) bỏ sẵn vào tủ lạnh cho con dâu, vì ông biết tôi chỉ thích uống nước cam của chợ Monterey – thứ nước cam tự vắt ngọt lừ và còn vẩn tép cam tươi. Bữa tối hoặc bữa trưa nếu đi ăn ở nhà hàng nào đó, ông sẽ gọi cho con dâu một ly chanh vắt trước cả khi tôi kịp yêu cầu. Rồi ông lại giấu diếm hai đứa cháu hảo ngọt, mua riêng cho con dâu một hộp kem thật to, rỉ tai rằng ông chọn mùi kem tôi ưa thích.
            Mỗi lần nói chuyện với con dâu, ông đều hỏi han gia đình bên ngoại rất kĩ càng vì ông rất hiểu dù hạnh phúc trong gia đình nhà chồng, tôi vẫn đau đáu nhớ thương người thân ở quê nhà. Việc quan tâm chăm sóc những người xung quanh dường như là bản năng thường trực của bố chồng tôi. Với cô con dâu xa nhà như tôi, ông rất tế nhị mỗi lần tôi xuất hiện ở đám đông họ hàng khách khứa. Chừng như sợ tôi cảm thấy lạc lõng, ông thường để mắt đến tôi, giới thiệu tôi với mọi người và lôi kéo tôi vào các cuộc chuyện trò. Thậm chí, có những bữa cơm tối của gia đình, khi cả nhà đã ăn xong hết mà tôi còn ngồi đếm cơm (vì cái tội ăn chậm), ông vẫn cứ nấn ná ngồi lại đợi con dâu trong khi cả nhà đã ra phòng khách ngồi nói chuyện. Mấy lần đầu tôi không để ý, nhưng khi thấy cứ hễ tôi buông bát đũa là ông ùa ra phòng khách chơi với cháu, tôi mới hiểu ra và thầm cảm ơn ông.

            Dù đã cố gắng noi gương các chú bộ đội Việt Nam để cải thiện tốc độ ăn uống nhưng tôi vẫn đếm cơm mỗi bữa (kể cả những bữa có bố mẹ chồng). Dù lúc nào cũng bận rộn nhưng bố chồng tôi vẫn kiên nhẫn ngồi đợi cô con dâu chậm chạp đếm cơm cho đến hết bữa. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi biết ơn ông – người cha thực sự lần đầu tiên trong đời tôi có.

Ảnh: Ngày được bố mẹ chồng đón vào gia đình mới