Tuesday, February 19, 2013

Ăn Tết kí ức


Từ hôm ông Táo về chầu Trời, tôi nôn nao nhớ Tết. Suốt cả năm sống với trời xanh nắng vàng Cali, tôi chẳng mảy may nghĩ đến lịch âm, cùng lắm thì mỗi lần tròn trăng, tôi chỉ tự nhủ: thế là rằm! Thế mà từ hôm mẹ tôi bảo bà vừa tiễn ông Táo về Trời, một cách vô thức, không gian sống của tôi đặc quánh duy chỉ một thứ không khí âm lịch.  
            Tôi không còn sống vội vàng với cái lịch bận rộn của một bà mẹ trẻ, ngày nào cũng phải làm cho xong ít nhất chừng này việc: cho con ăn sáng, chuẩn bị bữa trưa cho con, tiễn con đi học, rồi chợ búa, rồi đến trường, rồi nấu bữa tối, rồi lại cho con ăn ngủ… Điệp khúc dồn dập trong cái thời gian biểu dày đặc dễ khiến người ta mỏi mệt ấy nay được thay bằng một thứ nhịp điệu khác thường, nhịp điệu Tết! Vẫn ngần ấy việc, vẫn ngần ấy thúc bách, vậy mà khi đếm thời gian những ngày cận Tết bằng âm lịch, con người mỏi mệt của cái lịch biểu hàng ngày bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một con người tràn trề năng lượng – hào hứng đi chợ Tết, hào hứng sắm sanh hoa cỏ, bánh trái, hào hứng nấu nướng, dọn dẹp. Thời gian thì vẫn chảy xuôi, thế mà từ hôm ông Táo về Trời, tôi chỉ ngồi đếm ngược trong nỗi mong ngóng Tết. Nào ngờ, đã đủ hoa đào, bánh chưng, bánh giầy, bánh tét, giò chả rồi, đã qua đêm Giao thừa, qua cả mùng 1, mùng 2 rồi, mà Tết vẫn dường như chỉ thấp thoáng ở đâu đó, xa thật xa… Ôi, Tết tha phương, ngỡ đầy đủ cả mà thiếu thốn trăm đường. Nhắm mắt lại mường tượng về những cái Tết đầm ấm xưa xa cho đỡ cồn lòng vậy.
            Tết của tôi là nao nức chờ xem chú hàng xóm gói bánh chưng; là hí hửng đợi chú gói cho cái bánh con con làm của riêng; là hào hứng tập toẹ gói cái bánh bé bằng ba ngón tay với đầy đủ nếp nhân, lá lạt; là rón rén thả mấy cái bánh tí teo vào nồi bánh mới đỏ lửa, là hồi hộp đợi chờ xem bánh; là sung sướng bóc cái bánh méo mó tự làm và thấy màu nếp xanh… như thật.
            Lũ trẻ con chúng tôi chỉ cần nghe thấy người lớn í ới bảo nhau năm nay gói mấy cân nếp là đã chuẩn bị tinh thần ngồi thiền ở nhà chú hàng xóm xem gói bánh. Ba đứa trẻ con (chị em tôi và con trai chú hàng xóm) ngồi xếp bằng trên chiếu, chăm chú nhìn đôi bàn tay gân guốc của người đàn ông chỉ quen sửa xe, bổ củi đang khéo léo xếp đặt nếp, nhân, tỉ mẩn vun nếp cho gọn, chỉnh lạt cho cân và vuốt từng góc bánh cho vuông thành sắc cạnh. Có bấy nhiêu đó, mà năm nào chú cũng thôi miên hai chị em tôi ngồi xem say sưa. Có lẽ vì lũ trẻ con chúng tôi nhìn thấy Tết trong bàn tay gói bánh của chú. Với tôi, chú là người đàn ông làm ra Tết.  Từ thuở đó, tôi đã thầm thần tượng những người đàn ông biết gói bánh chưng, vì tôi nghĩ: họ biết làm Tết, biết làm nên những đầm ấm, yêu thương. Cũng vì suy nghĩ trẻ con và ngây thơ ấy, trái tim thiếu nữ của tôi đã từng rớt cái độp khi nghe thằng bạn khoe Tết năm nay nó gói bánh chưng cho cả nhà. Từ bữa ấy trở đi, tôi nhìn nó như một người đàn ông thực thụ.
            Tết của tôi là líu ríu theo chân mẹ sang nhà cô chú hàng xóm xin cành đào. Cả xóm, chỉ có mỗi nhà chú Hợp thợ xây là có cây đào. Dù nhà chú đã tuốt hết lá khi vừa vào tháng Chạp, những mong đào ủ nụ, ủ lộc nhưng hầu như năm nào cũng thế, đào nhà chú cứ ra gần hết tháng Giêng mới chịu trổ hoa. Dù cây đào nhà chú Hợp đến Tết rồi vẫn khẳng khiu im lìm, nhưng nó vẫn là cây đào. Thế là cả xóm nhà nào cũng vác dao sang xin chú một cành về chơi xuân. Hai mẹ con cũng ngắm nghía mãi để xin cành nào có thế đào đẹp một chút. Chú Hợp với mẹ cũng đứng bàn chán chê, xem cành nào lắm lộc, cành nào không. Xin được cành đào rồi, mẹ tôi cũng đốt gốc rồi cắm vào bình, đặt lên cái bàn gỗ vuông ở giữa nhà. Rồi để cho có không khí, mẹ cắt những bông hoa năm cánh từ giấy màu thủ công của chị em tôi dán lên nhánh đào. Thế là Tết đã vào nhà.
            Tết của tôi là đợi mong áo mới. Ngày xưa nghèo, chỉ đến Tết mẹ mới may cho 2 chị em 2 bộ quần áo mới. Tôi nhớ một năm, mẹ lấy miếng vải nhung xanh mẹ để dành nhờ bác thợ may hàng xóm cắt cho 2 chị em hai cái quần mới. Nhưng khổ vải bé quá, bác thợ may phải may quần chắp gối. Năm đó, gần đến giao thừa rồi mà hai chị em vẫn đứng chờ bên máy khâu của bác. Bác thợ may thương hai đứa trẻ con chờ áo mới, dù rất vội nhưng vẫn viền đăng ten cho hai cái áo hoa thật điệu. Bộ quần nhung xanh chắp gối và áo hoa viền đăng ten ấy, tôi giữ mãi trong bảo tàng kí ức tôi, vì với tôi, đó là Tết!
             Tết của tôi sực nức mùi hương trầm, mùi thuốc pháo và mùi rượu nếp cẩm. Hồi chưa cấm pháo, cứ được nghỉ học là hai chị em lại tót sang nhà bác hàng xóm xem anh Kí bờm làm pháo. Anh Kí còn dạy cho bọn trẻ con quấn pháo sao cho chặt, trút thuốc pháo sao cho khéo. Giấy làm pháo là giấy vở cũ của anh chị em nhà anh Kí. Năm nào anh Kí cũng dõng dạc tuyên bố với đám trẻ con lau nhau rằng, năm nay anh sẽ làm một quả pháo đùng to chưa từng thấy, nổ điếc tai luôn. Bọn trẻ con đứng nghe há hốc mồm thán phục. Dù đã cấm đốt pháo từ lâu, nhưng mùi thuốc pháo đã trở thành mùi Tết trong kí ức tôi, khó phai nhạt. Hôm trước đi chợ Tết ở San Jose, thấy người ta đốt pháo đì đùng, tôi lại cứ tưởng mình đang đứng trước khoảnh sân nhà hồng xác pháo trong sáng mùng một Tết những năm xưa.
            Rượu nếp cẩm là thức uống quen thuộc trong ngày Tết ở nhà tôi. Mẹ tôi thường tự chế rượu nếp cẩm để tiếp khách. Tôi mê màu rượu tím, hương rượu nồng và men rượu ngọt lừ ấy từ bé nên nếu mẹ giao nhiệm vụ trông nhà ngày Tết, cô bé con là tôi sẵn lòng cạn li với khách như bất kì một vị gia chủ nhiệt tình nào. Nhớ Tết, tôi rót một ly vang đỏ, soi mắt vào màu rượu huyết dụ sóng sánh để tưởng tượng về màu rượu nếp cẩm tím rượi của mẹ, lòng nôn nao nhớ hương vị ngày xưa.
            Tết của tôi là những ngại ngần bước chân sang nhà bố, ngại ngần cất tiếng gọi Bố ơi ở ngoài ngõ để đánh tiếng cho ai đó ra mở cổng, ngại ngần câu chào dì, ngại ngần không biết nói năng chi với người đàn ông năm nào chị em tôi cũng gặp mà năm nào cũng thấy lạ lẫm, xa xôi. Tôi nhớ, tôi đã cất Tết của mẹ con tôi vào một góc rồi mới đến nhà bố, vì không muốn những bối rối, ngượng ngập, xa lạ xâm lấn đến cái đầm ấm ngọt ngào của mẹ con tôi. Bố cũng gói bánh chưng, nhưng sao tôi không thấy bố giống người đàn ông biết làm Tết. Nhà bố cũng có hoa đào, nhưng sao tôi không thấy không khí như mấy cánh đào bằng giấy hồng thủ công của mẹ. Có lẽ vì tất cả những thứ ấy là Tết của bố, không phải của tôi, không bao gồm tôi.
            Tết của tôi, giấc mơ về người đàn ông biết gói bánh chưng của tôi, ngôi nhà nhỏ ấm áp tiếng cười và niềm vui trên những bông hoa đào giấy của ba mẹ con tôi… , tôi giữ tất cả trong đáy tim. Rồi năm nào, cứ đến ngày ông Táo về chầu Trời, tôi cũng lại đem ra nhâm nhi ăn Tết. 

Ảnh: Hoa đào vẫn nở ở cách xa quê nửa vòng trái đất, nhưng Tết vẫn ngập ngừng đâu đó rất xa xôi


Monday, January 7, 2013

Cho Kiu một vé về thời bây-bi


Đầu tư công sức làm người lớn không xong, tớ nản, tớ quyết rằng thôi thì cứ yên phận làm em bé. Nhìn thằng cu Muống tha hồ nghịch ngợm, tha hồ bày trò mà không bị mắng mỏ gì, ngược lại, còn có vẻ được hoan nghênh tán thưởng, tớ nảy ra một ý: quay về làm bây-bi. Chuyện ấy tưởng là dễ, hoá ra cũng vất vả trăm bề.
            Tớ bắt đầu đánh dấu việc trở về thời bây-bi mà không phải suy nghĩ nhiều, vì đã có tấm gương bây-bi Gây-biều trước mắt. Nó làm gì thì tớ cứ việc làm theo thôi, thể nào Mommy Daddy chả hiểu ra vấn đề. Thằng Rau Muống bò, tớ cũng bò theo. Thằng Rau Muống đẩy cái ghế xành xạch tập đi khắp nhà, tớ cũng vội vàng lấy ngay cái ghế khác phóng như bay đuổi theo cho hoà điệu, mỗi tội, vì thực ra tớ biết đi rồi nên tớ đẩy ghế đi veo veo, suýt tông vào thằng cu Muống đang lẫm chẫm phía trước. Thế là bạn Mommy, Daddy mặt mũi đỏ bừng lừ mắc nhìn tớ, bảo: Thôi ngay! Vừa mới tập tọng “cắp tráp” theo thằng Rau Muống học làm bây-bi trở lại, tớ đã bị hai đồng chí chỉ huy dội ngay một gáo nước lạnh, nẫu cả ruột. Nhưng tớ không nản lòng đâu. Chả nhẽ, đã không làm được người lớn, mà đến cả việc làm một đứa bây-bi như thằng cu Muống tớ cũng không làm nổi sao? Quên cái chuyện vô lí ấy đi, quên khẩn trương, vì tớ rất tự tin vào bản lĩnh bây-bi của mình, chả gì thì tớ đã từng can qua những chặng đường cu Muống bước.
            Nghĩ thế, tớ lại tràn trề tự tin cho tay vào mồm mút chùn chụt, lôi đồ chơi ra gặm cùng thằng cu Muống. Trước, tớ toàn bày vẽ cho thằng Muống, giờ, tớ lại ngồi bắt chước nó, tâm thế có hơi khác lạ, nhưng mà tớ thấy vui. Thằng cu Muống cũng có vẻ vui, chắc vì cảm thấy có đồng bọn. Nó vừa ngồi gặm đồ chơi, vừa nhìn tớ - cũng ngồi gặm đúng món đồ giống nó - cười khanh khách. Mommy, Daddy thấy thế thì nhăn mặt kêu lên: Sophia, con phải dạy em làm việc đúng, chứ sao lại bắt chước em như thế! Con lớn rồi cơ mà! Tớ ứ nghe, các bạn ấy chỉ hay dụ dỗ thôi. Giờ tớ mà lại đòi làm người lớn (như các bạn ấy gợi í) thì các bạn ấy lại trở quẻ, gọi tớ là em bé ngay tức thì, tớ biết thừa. Đừng hòng, tớ quyết cầm cho bằng được “tấm vé” quay về thời bây-bi. Và tớ nghĩ là tớ sắp có “tấm vé” ấy, sau những nỗ lực học tập thằng cu Muống không ngơi nghỉ.

            Thấy cu Muống được Mommy bế cho ăn cháo, tớ bèn khước từ ngồi măm măm tree, rồi nằm ườn ra trên tay Mommy bảo: bây-bì Chồ-phí-à măm măm cháoooo! (Baby Sophia ăn cháo). Mommy lắc đầu ngán ngẩm rồi cũng đành bế tớ, nhưng vẻ mặt bạn ấy không được vui như khi cho thằng Muống ăn. Thấy cu Muống níu chân Daddy gặm quần jean khiến bạn ấy cười vang, tớ cũng ôm ngay cái chân còn lại của bạn í gặm cùng. Buồn một nỗi, thấy tớ làm, Daddy ngưng cười, cúi xuống nhìn tớ ngạc nhiên rồi xua tay bảo: Giời ơi, sao con làm thế! Thấy cu Muống há mồm cạp cạp tay Mommy, khiến bạn í nhột cười như nắc nẻ, tớ cũng há cái mồm đầy răng của tớ ra cắn phập một cái vào tay bạn í. Nhưng thay vì cười vui, Mommy nhăn nhó kêu đau và cau mày nhìn tớ. Đang trên đà ngon trớn về thời bây-bi, tớ bỗng khựng lại, có cảm giác, “tấm vé” tuột khỏi tay khi thấy Mommy và Daddy phản ứng khác lạ với những hành động bây-bi bình thường của tớ. Tớ buồn. Ngay cả làm một bây-bi, tớ cũng không thể nữa. Chưa là người lớn, không là bây-bi, thế tớ là gì?
            Tớ thật không hiểu nổi Mommy, Daddy. Có lúc, nhìn tớ học những điều mới và tập tành làm theo, các bạn ấy cười tươi và kêu lên: Ôi, con lớn thật rồi! rất vui vẻ. Lúc khác, tớ cũng học những điều mới, hăm hở làm và khoe, các bạn ấy lại cau có bảo: Con còn bé, không được phép làm như thế! Các bạn ấy khiến tớ bối rối vì không hiểu mình là ai và đang ở đâu. Tớ chỉ lờ mờ đoán rằng, lúc tớ bên cạnh thằng Rau Muống, tớ nên là “người lớn”, lúc tớ bên cạnh Mommy, Daddy, tớ nên là em bé. Nếu đúng thế thật, thì Mommy, Daddy nên suy nghĩ lại, vì có lúc, ở bên cạnh thằng cu Muống, tớ thích được làm em bé để chơi với nó thật vui, và lúc bên cạnh Mommy, Daddy, tớ thích được làm người lớn, để được cư xử một cách công bằng. Tớ muốn các bạn ấy hiểu rằng: tớ và cu Muống sẽ không phải là những em bé mãi mãi trong mắt Mommy, Daddy. Chúng tớ là những người đang tập lớn, từng ngày! 
Ảnh: Đồng bọn cùng nằm chờ Mommy massage, tiện mồm gặm đồ chơi

Dù bắt chước cu Muống, nhưng tớ vẫn hay nhường đồ chơi to hơn cho nó, "bản chất" thì tớ vẫn là người lớn, nhở? ^^



Monday, December 17, 2012

Ông mãnh một răng


Thằng cu Muống vừa có cái răng đầu tiên, thật là một sự kiện trọng đại. Mommy sung sướng khoe với khắp lượt mọi người, cứ hễ nói chuyện với ai, bạn í cũng cố tình cắt ngang câu chuyện bằng một cái à ra vẻ vu vơ chỉ để nhấn nhá cho được một câu: À, quên kể, cu Muống vừa có răng nhé! Rồi thì bạn í kể lể mãi rằng thì mà là cu Muống có răng thế là rất sớm so với tớ, vì tớ mãi đến 1 tuổi mới chịu khoe cái răng đầu tiên. Bạn í cứ “hành hạ” người khác bằng chuyện cái răng cho đến khi người ta mệt mỏi quá mới vờ à cái nữa để chuyển sang chủ đề khác!
            Cu Muống hình như cũng đoán được chuyện nó có một cái răng gây cảm hứng mạnh mẽ đến thế nào cho bạn Mommy, thế nên, nó trở nên cực kì vênh váo. Bằng chứng là từ hồi có 1 cái răng, nó càng trở nên manh động và táo tợn. Tớ - từ chỗ là người dìu dắt, bảo ban nó bỗng nhiên trở thành người chạy theo trông chừng nó mệt đứt cả hơi. Các phi vụ chui gầm bàn, gầm ghế, leo giá sách, vật đèn cây… ngày càng trở nên nguy hiểm trong cách hành tung manh động của nó. Ví dụ thế này, giờ nó không chỉ chui gậm bàn ngồi cười khoái chí mà còn đột ngột đứng dậy dưới cái gậm bàn ấy, cụng đầu cái cốp, rồi cười nhăn…1 cái răng! Nó cũng không còn chui gậm ghế chỉ để nhặt đồ chơi mà còn luồn lách để đứng dậy, đẩy cái ghế đi ngao du khắp nhà. Nó còn táo tợn leo vào ngồi chồm hỗm trong cái ngăn tủ ở cái kệ TV, lục lạo băng đĩa, cứ làm như chỉ với 1 cái răng duy nhất ấy, nó trở nên có sức mạnh toàn năng. Mommy Daddy lúc nào cũng thế, thấy nó làm bất cứ cái gì (dù nguy hiểm) cũng bế bổng nó lên, rồi cười to, gọi nó là thằng bờm. Đùa chứ, hai bạn ấy thật là ngây thơ và mất cảnh giác. Tớ thì tớ đồ rằng cu Muống đã bắt đầu ý thức được về sức mạnh của mình sau khi có một cái răng. Bây giờ, cứ hở ra là nó ra sức ụi thật lực những gì có thể. Nó ủn cái ghế, ủn cái nôi, ủn cả cái bàn trang điểm của tớ đi lại như nhiên khắp nhà, nhe 1 cái răng cười ngạo nghễ.
            Chưa hết, cũng từ khi nó có một cái răng, gần như tất tật mọi đồ đạc trong nhà đều có vết răng của nó. Nó gặm từ các thể loại đồ chơi, sách vở, cho đến chân bàn, chân ghế, kệ TV, giày dép… Thấy cái gì nhỏ nhỏ vừa mồm, thằng Rau Muống mắt sáng như sao lao đến chộp lấy bỏ vào mồm nhai trèo trẹo. Thấy cái gì quá to, không chắc bỏ mồm nhai được thì nó ghè 1 cái răng oanh liệt vào gặm. Mommy Daddy cứ thấy nó gặm cái gì thì vội vội vàng vàng bắt nó nhè ra, rồi nựng nịu rằng: Ôi, thương, thương, em ngứa răng phải không em! Ôi dào, mấy bạn này cứ suy nghĩ đơn giản thế thì làm sao mà chạy theo kịp tớ và thằng Rau Muống. Tớ nói thật nhé, bọn tớ không đơn giản thế đâu. Chuyện thằng Rau Muống gặm lung tung bậy cũng chả đơn giản là vì nó ngứa răng ngứa lợi đâu, nó đang “đánh dấu” bản ngã khắp nơi nơi bằng cái răng duy nhất của nó đấy! Ghê lắm chứ đừng tưởng… Sao các bạn ấy thiếu suy nghĩ thế nhỉ, đọc mãi những truyện cướp biển một mắt ghê gớm rồi mà không suy diễn ra được là: cái ông mãnh 1 răng trong nhà tớ cũng ghê không kém, coi chừng!
            Giấc mơ làm đại tỉ chỉ để ngồi chơi xơi nước, sai vặt đàn em của tớ giờ đang đứng khép nép đâu đó không thấy ló mặt ra, chắc cũng sợ ông mãnh 1 răng nhà tớ lao ra gặm cho tơi tả. Tớ - đường đường là một ngôi sao sáng choang, giờ lại lọ mọ đuổi theo thằng cu 1 răng hét khản cổ: Nâu, Gây-biều, đen-giợt! (No, Gabriel, dangerous!). Thế có khổ tớ không? Nó mới có 1 răng mà đã thế này, nó mà có đủ cả 2 hàm thì… eo ôi, tớ không dám nghĩ tiếp. Nếu có nghĩ tiếp, tớ sẽ tưởng tượng ra cảnh nó cho cả cái nhà vào mồm nhai rau ráu mất, hic! Đoán chừng tớ lo xa, bạn Mommy bảo tớ rằng đừng lo, đến lúc nó có đủ 2 hàm, nó không còn là bây-bi nữa, nó sẽ biết làm nhiều việc thú vị hơn là leo trèo, lục lọi, gặm nhấm… Lúc đó, nó sẽ lại là đàn em ngoan ngoãn dưới trướng của tớ. Ừ, có khi Mommy đúng, vì trong truyện, cướp biển chột mắt mới đáng sợ, chứ có đủ 2 mắt thì rất nhiều khả năng lại là người hùng! Nếu đúng thế thật, tớ chỉ mong thằng cu Muống chóng đủ 2 hàm. Đến lúc ấy, có khi tớ lại có truyện võ hiệp để kể các bạn nghe, hehe!
Ảnh: Nụ cười ngạo nghễ của ông mãnh 1 răng

Hành động yêng hùng của ông mãnh 1 răng


Thursday, December 13, 2012

Cà Kiu và Nina (Một cuộc chia tay đẫm lệ)


Nina là chị bạn hàng xóm sát vách và cũng là thần tượng của tớ. Không ngày nào là tớ không nhắc đến Nina với một sự trìu mến vô bờ, thậm chí, tớ còn để ý nghe ngóng mọi động tĩnh của Nina qua bức tường chung. Hễ nghe tiếng Nina khóc là tớ dừng mọi việc đang làm dở (ăn, ị, đọc sách, chơi với thằng Rau Muống…), tròn xoe mắt nhìn vào bức tường chung rồi nói: Áu ồ, Nina khóc, thương Nina! và tớ không quên chu môi gửi vài cái hôn chụt chụt qua tường để dỗ dành Nina.
            Nina rất hay nói và nói những chuyện rất là “cực kì”, thế nên tớ mới thần tượng. Ví dụ, có lần, Nina đi ngang qua nhà tớ cùng bố mẹ chị ấy, tớ nhìn thấy Nina qua cửa sổ thì nằng nặc đòi mở cửa để chào bằng được. Nhìn thấy Nina, tớ hoan hỉ nói: Hi Nina! Lạ lùng, bình thường Nina rất vui khi gặp tớ, thế mà hôm ấy, mặt Nina cứ tỉnh bơ như không quen biết. Tớ tưởng tớ nói bé quá bèn hét lên rõ to và còn hét mấy lần với ngữ điệu thật véo von cho chắc ăn: HAI NINA, HÀI NÍNÀ, HÁI NìNÁ! Ai dè, Nina nhăn mặt bảo: Nầu, đừng hét lên như thế với chị, chị không quen ai tên Nina, vì tên chị bây giờ Jasmine. Thấy tớ bối rối một cách tội nghiệp, bạn Mommy, Daddy bèn hỏi han thêm thì được chú Vin – bố chị Nina cho biết, từ sáng hôm ấy, chị ấy đã quyết định từ bây giờ, tên chị ấy là Jasmine và yêu cầu mọi người gọi mình là Jasmine! Thế mới ngộ chứ, thế mới khiến tớ phát cuồng lên chứ, ôi Nina, í lộn, Jasmine!
            Một hôm, tớ mời chị Nina sang nhà tớ chơi. Chúng tớ chơi với nhau rất vui vẻ, mà cứ theo như lời bạn Mommy thì việc ấy đồng nghĩa với việc tớ sung sướng được “bắt chước” chị Nina chơi theo kiểu Nina. Nhà tớ sẽ đầy ắp tiếng cười như thế, nếu Nina không cố giành món đồ chơi yêu thích của tớ. Tớ giành lại không được, tức khí, đánh Nina luôn. Đánh xong, tớ cũng hơi hối hận và đang có ý chờ Nina khóc (như thằng Rau Muống vẫn thế) để tớ xin lỗi luôn một thể. Nhưng mà tớ quên mất, Nina lớn hơn tớ, thế nên Nina không thèm khóc. Nina chỉ giận và bảo rằng chị ấy không muốn chơi với tớ nữa. Tớ bị bất ngờ vì “kịch bản” thay đổi hoàn toàn so với câu chuyện hàng ngày giữa tớ và thằng Rau Muống, nghĩa là lẽ ra, Nina sẽ khóc, tớ sẽ xin lỗi rồi thơm Nina 1 cái, rồi cả bọn lại vui vẻ chơi tiếp.
            Nhìn vẻ mặt giận dữ của Nina, tớ lúng túng không biết làm gì. Bạn Mommy bèn mở đường máu cho tớ, bảo: Con sai rồi, con xin lỗi Nina đi. Tớ lần chần nhìn Nina không nói năng gì trong khi bạn Daddy tiếp tục hối thúc tớ xin lỗi. Tớ nghĩ bụng: Nina vẫn chưa khóc mà, chưa đến đoạn xin lỗi! Nhưng bạn Mommy bắt đầu giảng giải giông dài về chuyện có thể Nina sẽ “đoạn tuyệt” với tớ nếu tớ không biết nói xin lỗi, thế là tớ tặc lưỡi, miễn cưỡng bảo: I’m xozì (I’m sorry) trong khi mắt vẫn dán vào món đồ chơi “hung khí”. Nina im lặng kiêu kì, tớ thật không hiểu nổi, tớ xin lỗi rồi còn gì. Mommy nhìn tớ ôn tồn nói: Con xin lỗi Nina thì phải nhìn Nina chứ, con thấy không, Nina vẫn giận đấy! Tớ đành liếc nhanh Nina một cái rồi cúi gằm mặt nói: I’m xozì, Nìnà! Nina vẫn làm mặt giận, vừa nhăm nhăm ra cửa vừa kêu lên: Chị đi về ngay giây phút này đây! Nghĩa là chị ấy không tha thứ cho tớ. Tớ cuống lên vì sợ Nina về mất liền chạy theo bảo: Nina, đừng đi, đừng đi Nina! Trong khi tớ cuống quýt lên giữ Nina ở lại thì Mommy với Daddy cứ đứng trơ như phỗng nhìn, không mảy may giúp đỡ gì, mặc cho tớ vừa nỗ lực giữ Nina vừa nhìn cầu cứu. Cuối cùng, Daddy lại bảo: Con thử xin lỗi Nina thêm lần nữa đi, vì con đánh Nina nên chị ấy không muốn ở lại chơi với con nữa. Lần này thì tớ thực sự thành khẩn vừa mếu máo vừa nói với Nina: I am xozì, Nina, đôn-gâu! (don’t go). Nina vẫn kiên quyết phũ phàng từ chối tớ, bảo: Jason, mở cửa cho cháu ngay, cháu muốn nói chuyện với bố mẹ cháu! Daddy chắc đã nhận ra vẻ thành thực đến tội nghiệp trong lời xin lỗi của tớ nên quyết định ra tay giúp đỡ. Daddy không vội mở cửa cho Nina mà nhẹ nhàng thuyết phục: Nina, Sophia thực sự biết lỗi rồi, cháu ở lại chơi tiếp được không? Nina vẫn cứng rắn: Không, cháu về đây! Khi nhìn thấy Daddy nhún vai, lắc đầu nhìn tớ rồi mở cửa cho Nina, tớ hiểu thế là hết, Nina sẽ về, sẽ không có ai chơi trò mẹ con với búp bê cùng tớ nữa, sẽ không có ai chơi trò đuổi bắt trong lều với tớ nữa (đừng có bảo tớ chơi với thằng cu Muống nhé, nó cứ bò thế thì đến mùa quýt mới bắt được tớ, còn bảo tớ rượt theo nó á, tớ chạy 2 bước là túm được nó luôn rồi, còn gì là thú, huhuhuhu!).
            Tình hình trở nên căng thẳng, tớ oà khóc nhìn Nina bước chân ra khỏi cửa với dáng vẻ rất lạnh lùng. Tớ chạy theo níu áo Nina: Nâu, nâu, đừng đi, Nina đừng đi! I’m sozì, I’m xo zì, xozì, xozìiiii! Daddy bế tớ lên, hôn an ủi nhưng tớ giãy giụa thật lực, vừa giãy vừa hét to: Nina, I’m xozìiiiii! Hai bạn Mommy Daddy đã không giúp gì tớ giữ Nina lại thì chớ, lại còn đứng rơm rớm nước mắt khóc theo, thật là kì cục! Không biết có phải Daddy lo là tớ cuống quá lại đuổi theo uýnh Nina thêm phát nữa không mà ôm tớ rất chặt.  Daddy càng ôm tớ chặt, tớ càng hét to dữ dội, dù Nina đã đi về nhà và cửa đã đóng.
            Quả nhiên, tiếng tớ hét cũng có tác dụng. Chú Vin sang gõ cửa hỏi thăm tớ. Nghe Daddy kể chuyện, chú Vin chạy về nhà bế Nina sang nói chuyện thêm với tớ. Tớ nhìn thấy Nina liền khóc nấc lên, rồi liên mồm xin lỗi, bảo Nina ở lại chơi. Đến tận lúc ấy, Nina mới có vẻ động lòng. Chị ấy không đồng ý ở lại chơi nhưng lại mời tớ qua nhà chị ấy chơi. Tớ gật đầu ngay tắp lự. Ấy thế mà Daddy và chú Vin lại bảo là đã muộn rồi, thôi để hôm sau 2 chị em chơi với nhau tiếp. Giờ thì đến lượt Nina khóc lóc đòi mời tớ sang nhà bằng được. Chú Vin với Daddy nhìn nhau thở dài. Ôi, thật là một cuộc chia tay lâm li bi thiết! 

Ảnh: Tớ và Nina một chiều hè