Thursday, January 12, 2012

Ngôn ngữ của tớ


Cứ mỗi khi gặp tớ, mọi người hay nói chuyện với tớ y như là “biết rồi!”, kiểu thăm hỏi đủ kiểu xong đứng tần ngần chờ câu trả lời. Chờ mãi chỉ thấy tớ ngoác miệng cười mới thèm hỏi tớ mấy tuổi rồi, nghe trả lời xong thì lại ra bộ ngạc nhiên, còn non thế á, trông cứ như 2,3 tuổi. Chưa hết, mọi người cứ gặp tớ thì lại xì xồ tiếng Anh, xong thì lại hỏi: tớ nói tiếng gì? Nói thật là cứ thế này, tớ mệt! Thế nên tớ đề nghị bạn Mommy viết cái note này, nêu rõ tình hình ngôn ngữ của tớ cho các fan được rõ.
            Từ đầu tiên mà tớ nói (cách đây lâu lắm rồi, lâu đến nỗi bạn Mommy ko nhớ nổi, :D) là từ: NƯỚC. Khi tớ khát, tớ sẽ nói: nướccccccccccc, khi tớ không khát tí tẹo nào nhưng nhìn thấy cái cốc hoặc cái bình, hoặc cái lọ hoa (mà tớ cho là giống bình nước) thì tớ cũng nói: NƯỚC với một ngữ điệu rất tự tin kiểu “cái này mình biết mà!”. Sau đó thì tớ nói một loạt các từ đơn khác như: BÀ, MẸ, BỐ, BÉ, DÌ, TI, GIẦY, TẤT, QUẦN, ÁO, HÁT… Từ ghép đầu tiên mà tớ nói (cách đây tầm hơn 2 tháng) là: CHẾT CHA (thế có chết không cơ chứ, bạn Mommy tự í mở ngoặc!). Dĩ nhiên, đấy là không kể mấy từ mô phỏng tiếng các con vật như: GÂU GÂU, CÁC CÁC và từ dùng để đòi ăn tớ đã nói từ lâu lẩu lầu lâu: MĂM MĂM. Bây giờ tớ như vẹt, bố mẹ ông bà nói từ gì thì tớ bắt chước từ ấy, nhưng mà chưa thành thạo ngữ cảnh như mấy từ trên nên tớ chưa tự tin phát ngôn. Còn á, hễ cứ thấy bạn Chó (kể cả các bạn bốn chân khác giông giống) hoặc bạn Vịt nào (bất kể trên TV, trong ảnh, ngoài đường) là tớ sẽ chỉ tay bảo: Gâu gâu, các các ngay tắp lự. Hoặc mỗi sáng thức giấc, tớ mở mắt nhìn bạn Mommy gọi: Mẹ, xong thơm 1 cái cho bạn í phấn khởi rồi quay sang nhìn bạn Daddy gọi: Bố, xong lại cũng thơm 1 cái cho bạn í cười toáng lên. Mở ngoặc, theo kinh nghiệm của tớ, nịnh đầm 2 bạn này dễ ẹt, đóng ngoặc!
            Dù đang ở Mỹ và suốt ngày nghe bạn Mommy, bạn Daddy nói chuyện bằng tiếng Anh với Grandma, Grandpa, tớ vẫn tiếp tục nói tiếng Việt và chỉ nói vài từ tiếng Anh tớ thích như: BABY, UP, DOWN, HOT…. Dù tớ hiểu các bạn ấy nói gì và rất biết nghe lời nhưng tớ thích gọi Grandma là Bà và gọi Grandpa là Ông. Để chiều lòng tớ, Grandma bắt đầu học những từ tiếng Việt mà tớ biết, còn học thêm câu: “Thơm bà 1 cái”! Nhưng tớ hơi bị tinh, cứ hễ Grandma nói câu ấy là tớ cười tinh quái rồi chạy mất tiêu, làm Grandma rất thất vọng, hỏi: Tiếng Việt của mẹ tệ lắm hay sao mà ngay cả Sophia cũng biết? 2 bạn Mommy với Daddy lại phải tha hồ động viên Grandma, hihi! Còn bạn Grandpa thì lại chỉ thích học có mỗi một từ: CHẾT CHA!
            Điều mà cả bạn Mommy và Daddy chết mê chết mệt ở mỗi từ tớ nói là ngữ điệu rất riêng của tớ. Tớ gọi Bố bằng một giọng rất thơ ngây, ngọt ngào; gọi Mẹ bằng một giọng rất mạnh mẽ (vì tớ thường gọi Mẹ khi có nhu cầu cấp thiết); gọi Bà với giọng âu yếm và gọi Ông với giọng trìu mến vô cùng. Cộng thêm vào ngữ điệu rất riêng cho từng từ, tớ lại rất sở trường trong các động tác “diễn” kèm theo. Ví dụ, khi tớ nói KHÔNG thì tớ hoặc là: 1. quay ngoắt đi chỗ khác, 2. Cong cớn bĩu môi cho đến khi người ta hiểu ra là tớ vô cùng cương quyết, 3. chạy biến vào một xó; hoặc cũng có thể tớ sẽ thể hiện đồng thời 3 động tác trên (tùy thuộc vào mức độ nghiêm trọng của vấn đề được đề nghị - một cái ôm, 1 nụ hôn, một bát cháo hay một thức ăn mới nào đó). Grandma và Grandpa thì cho rằng, tớ rất có tài trong việc tạo ra giai điệu cho lời nói – đúng là fan ruột có khác, nhìn thấy cái gì của tớ cũng lung linh!!!
            Hơn tháng nữa là tớ đi nhà trẻ, bạn Daddy đã từng ra nghị quyết rằng: ở nhà tớ sẽ học nói tiếng Việt, còn ở trường tớ sẽ học nói tiếng Anh. Ban đầu (là từ khi tớ còn trong bụng í), tớ nghe lỏm thấy bạn Daddy bảo: Em sẽ nói tiếng Việt còn anh sẽ nói tiếng Anh với con mọi lúc mọi nơi. Bạn Mommy nhanh nhảu đồng ý. Vài giây sau, bạn Daddy đổi ý, bảo: Mà thôi, để anh dạy nốt tiếng Việt cho con để con có giọng Bắc chuẩn, chứ nếu không sau này nó sẽ nói giọng Nghệ. Lâu không thấy bạn Daddy nhắc lại vấn đề trên, chắc bạn í đã buông xuôi với ý nghĩ tớ sẽ là một cô nàng tóc hoe nói giọng Nghệ. Nào có hề chi, đã là Sao thì phải đặc biệt, giọng “quê choa” sẽ là độc chiêu của tớ trong tương lai! Tớ nghĩ là tớ thích giọng Nghệ, vì tớ đã mê tít trò chơi của bà ngoại từ hồi chưa “có tuổi” với mấy câu đồng dao thế này:
                        Ù ầm xay ló
                        Chó cắm mụ què
                        Mụ ngồi đầu hè
                        Mụ khóc hi hi

Tớ bĩu môi nói KHÔNG thế này này:


Tuesday, January 3, 2012

30 ngày làm dâu


Lấy chồng gần hai năm nhưng chưa một ngày thực sự làm dâu. Hồi chưa cưới và ngay cả sau khi cưới, những lần gặp bố mẹ chồng ở VN luôn trong môi trường du lịch, chỉ có ăn chơi nhảy múa chứ chả phải làm gì, thế nên ko thể coi là làm dâu thực sự được. Trước khi cưới nửa năm, sang Mỹ thăm gia đình nhà chồng tương lai 1 tháng trời, gặp gỡ họ hàng các kiểu nhưng vẫn trong vai là khách cho nên cũng chưa chạm tới cái ngưỡng làm dâu. Vì thế, 30 ngày vừa qua quả thực là những trải nghiệm quý giá.
      Vừa mới sang, con dâu đã thấy ấm lòng khi nhìn thấy bố mẹ chồng đón ở sân bay với hoa và áo ấm cho cả nhà. Về nhà, khắp nơi chí chốn đều thấy ông bà treo ảnh của con dâu, con trai và cháu. Con dâu cũng thấy choáng vì mẹ chồng đã chuẩn bị một tủ quần áo cho cả hai mẹ con, thế là đỡ phải dỡ vali lấy đồ để mặc. Mẹ chồng bảo: những đồ này mẹ mua lâu rồi, thỉnh thoảng đi đâu đó lại mua cho con, chắc bây giờ con không mặc vừa đâu, để đi mua cái khác. Xong, thấy mỗi ngày con dâu diện một thứ, mẹ chồng ngạc nhiên: con vẫn mặc vừa cơ à? Mẹ không tưởng tượng được. Rồi thì mẹ chồng vẫn cứ rủ đi shopping đều đều, thi thoảng tự bà lại mua về một cái áo cho con dâu, bảo: mẹ nghĩ màu này hợp với con! Bố chồng thì cứ ăn tối xong là đi dọn dẹp bàn ăn, không cho con dâu mó tay vào. Con dâu có tráng đĩa tí tẹo để cho vào máy rửa bát cũng chạy ra xua tay bảo: No, no, you are fired!
       Đi đâu, gặp ai, không chỉ họ hàng mà cả bạn bè của bố mẹ chồng, con dâu cũng tròn mắt ngạc nhiên khi thấy họ gọi tên mình và hỏi chuyện như đã quen biết từ lâu. Họ bảo đã nghe bố mẹ chồng kể nhiều về con dâu. Nghe thế, con dâu thấy xấu hổ thay cho cái tính lãng đãng của mình, mỗi mấy cái tên họ hàng nhớ mãi không xong. Chả nhẽ lại viết ra giấy thành cây gia phả xong đêm đêm nằm học thuộc?
        Vì bố mẹ chồng chiều chuộng quá, thành ra con dâu dù đã cố hết sức làm dâu thảo thì suốt 30 ngày, công việc cũng chỉ có thế này: dọn bàn ăn bữa tối! Nhõn 1 hôm, con dâu nấu cơm tối cho cả nhà với mấy món Việt Nam mà bố mẹ chồng cứ khen nắc nỏm rồi gặp ai cũng khoe. Bố mẹ chồng có biết đâu là con dâu thèm cơm Việt Nam quá (dù tuần nào bố mẹ chồng cũng đưa đi ăn nhà hàng VN) nên mới nằng nặc xung phong, làm bố mẹ chồng ái ngại vì: “con bận bịu với Sophia thế cơ mà….”

         Trong 30 ngày ấy, có gần 2 tuần trời chồng đi Cali tìm nhà, bố mẹ chồng càng lo lắng cho con dâu và cháu từng li từng tí. Ngày nào con dâu cũng nhận được từ mẹ chồng những mẩu giấy nhắn rất tình cảm đặt trước cửa phòng, khi bà đi ra ngoài mà không muốn gõ cửa phiền giấc ngủ của cháu. Yêu cháu vô cùng, nhưng trước khi cho cháu chơi gì, ăn gì, uống gì, ông bà cũng hỏi con dâu xem có được phép như thế hay không? Nhiều lúc, con dâu lắc đầu từ chối, ông bà vẫn vui vẻ làm theo mà không tỏ ra khó chịu. 30 ngày làm dâu, hầu như ngày nào, mẹ chồng cũng nói cảm ơn con dâu, vì đã dũng cảm đến đây làm dâu gia đình chồng, vì đã từ bỏ nhiều thứ ở quê nhà để đi xứ lạ. Lần nào, con dâu cũng bảo: con đủ dũng cảm vì con có gia đình nhỏ của con, và con biết, bố mẹ luôn làm tất cả để con thấy đây cũng là mái ấm của con. 30 làm dâu cũng là 30 ngày con dâu học được nhiều điều về tình yêu.
         Nói cho đúng ra, 30 ngày ấy là 30 ngày con dâu và bố mẹ chồng cùng tận hưởng niềm vui đoàn tụ, niềm vui được đón nhận và chia sẻ những yêu thương mới. Bố mẹ chồng làm con dâu cảm thấy, mình không hề phải “làm dâu” ngày nào!

 Lần đầu gặp bố mẹ chồng (1.2008)

Tuesday, December 20, 2011

Sao và Hai lúa ở Manhattan


 Nhân một ngày Đông rực nắng, bạn Mommy với bạn Daddy quyết định tháp tùng tớ vào Manhattan chơi. Bạn Mommy cho tớ ăn bận thật đẹp rồi cũng xúng xính áo khăn mãi đến gần trưa mới xuất phát được. Nom thì tớ với 2 bạn í hơi bị sành điệu, nhưng đi một lúc, tớ đành phải thú thực là tớ biết, tớ đang đi cùng với 2 bạn Hai lúa.
Thế này nhé, đầu tiên cả nhà đi tàu đến ga Grand Center Station, mấy lần lên lên xuống xuống tìm cửa, bạn Daddy hì hục bế cả cái xe đẩy với siêu sao - là tớ - ngồi chễm chệ bên trong trèo lên, trèo xuống thang gác, cho đến khi 1 người đi qua ái ngại bảo: anh bạn, thang máy kia kìa, bạn í mới cười sung sướng quay sang bạn Mommy: Ừ nhỉ, anh quên! Đúng là ở lâu trong sự bất tiện đâm quen.
           Cả quãng đường ghé qua thăm văn phòng làm việc của Grandpa ở Rockerfeller Center, bạn Daddy cứ vừa đi vừa lẩm nhẩm tìm đường, dù hơn 2 năm trước, 2 bạn này đã dung dăng đưa nhau đến thăm văn phòng Grandpa rồi tạo dáng các kiểu chụp hình ở đấy rồi. Thế mà vẫn quên được mới tài chứ! Mãi đến khi nhìn thấy nhà thờ St Patrick, cả hai bạn mới thở phào nhẹ nhõm. Cái xe đẩy chắc cũng phải nhẹ đi vài phần (chắc bạn Daddy cảm nhận được) vì tớ ngồi trong xe đẩy cũng thấy nhẹ cả người vì biết chắc mình không bị đẩy đi lòng vòng nữa.
            Vào được cửa của Rockerfeller Plaza, 2 bạn Hai lúa lại loay hoay với một đống các cửa từ phải quẹt thẻ. Dù trợ lí của Grandpa đã thông báo với đội An ninh ở dưới để cấp thẻ an ninh cho Sao và các trợ lí đi kèm (tức là 2 bạn Hai lúa của chúng ta) nhưng có vẻ như thế là chưa đủ. Vì Hai lúa, 2 bạn í cần một chú an ninh cao to đẹp giai dẫn đi qua từng cái cổng từ. Sau rất nhiều ồ, à, hóa ra thế, 2 bạn í cũng đến được nơi cần đến – văn phòng của Grandpa.
             Sau chuyến vào Manhattan chơi, bạn Daddy hỏi bạn Mommy: Em có biết tại sao hôm nay 2 người thường xuyên được các anh an ninh của các tòa nhà quan tâm thế ko? Vì họ nhìn thì biết ngay 2 người là Hai lúa! Bạn Mommy thì Hai lúa rõ quá rồi, lại được Trời phú cho cái dáng đi lãng đãng như sương (giờ thì giống “mưa nặng hạt” hơn vì vác thêm cái bụng to), đi đâu cũng tranh thủ ngắm trời ngắm đất nên trông rất chi là ngơ ngáo (mà cơ khổ, khu Manhattan toàn nhà cao chọc trời, bạn Mommy muốn nhìn tí tẹo trời trên cao thì cứ gọi là mỏi cổ!!!). Còn bạn Daddy thì sao lại Hai lúa được nhỉ? Chả nhẽ, Việt Nam với tất cả những thứ gọi là “vẻ đẹp tiềm ẩn” (the hidden charm) đã biến gã trai NY sành điệu ngày nào thành một anh Hai lúa chính hiệu ở Manhatttan rồi sao, có nhẽ nào như thế????
            Tớ ngao ngán quá! Đi với hai trợ lí Hai lúa, tớ đâm ra cũng thành Sao Hai lúa. Thấy tớ buồn lòng, 2 bạn Hai lúa đã hạ quyết tâm thành thị hóa bản thân bằng cách sắm ngay hai con Iphone 4s rồi tí toáy nghịch cả ngày. Nhờ vậy mà tớ mới có chút ít thời giờ gửi note cho các fan yêu quý đây!

Bonus mấy cái ảnh của các Hai lúa.

Đây là hình Hai lúa gần 3 năm về trước

Tớ với Grandpa (sau gần 3 năm, phòng làm việc của Granpa chất cả núi giấy tờ!)


Hai lúa tạo dáng bên Sao ở cây Noel lớn nhất NY (Rockerfeller Center)


Thursday, August 4, 2011

Tớ đã "có tuổi"


Hi các bạn,
Lâu lắm bạn Mommy lười biếng sao nhãng công việc chính, không thay mặt tớ viết note nào! Cái tội "chân ngoài chân trong" này tớ sẽ nghiêm khắc phê bình, chắc chắn thế! Ai đời đã làm trợ lý cho một "nhân vật cỡ bự" như tớ mà lại còn cố câu kéo làm luận án luận iếc, đáng phê bình lắm lắm!
Nhưng thôi, hôm nay bạn Mommy bạn ý biết hối lỗi rồi (sau khi bị luận án nó hành cho mới quay lại năn nỉ tớ, rõ tội!), tớ tha! Tớ xin trịnh trọng tuyên bố: Tớ đã là người "có tuổi"! Sinh nhật đầu tiên của tớ được tổ chức cách đây vài tuần ở Hà Nội, với sự có mặt đông đảo của các fan hâm mộ. Các fan tặng tớ vô số quà, dù có mấy trợ lý nhưng mà tớ vẫn chưa khuân hết quà từ HN vào. Chắc phải đợi chuyến sau. Tớ vô cùng cảm động trước tình cảm của các fan. Bạn Daddy ham vui nhà tớ chưa chi đã mong mau mau chóng chóng đến sinh nhật năm sau của tớ để về HN tổ chức tiếp, hehe!
Tớ viết note này trước hết là để cảm ơn các bạn, sau nữa thì nhắc nhở các bạn, lần sau gặp tớ đừng có mà hỏi: Bé được mấy tháng rồi, nghe bực lắm cơ! Đấy nhá, tớ đường đường 1 tuổi rồi, bây giờ thế, mấy tháng nữa vẫn thế (mấy cái tháng lẻ không thèm tính!!)

Sau đây là hình tớ, lúc tớ đã "có tuổi"! :D

Chú "vệ sĩ" này tháp tùng tớ kỹ quá, ai lại níu cố áo "sao" thế này? Đề nghị các bạn vệ sĩ khác rút kinh nghiệm sau khi xem ảnh!

Tớ cười e thẹn bên dì Ly nhà tớ:

 Giơ tay vẫy mọi người, nhưng hình như kiểu này hơi cổ rồi thì phải, người ta dùng từ thời cách mạng thì phải, giờ xem lại mới thấy thế...

Birthday cake

 Chuẩn bị thổi cây nến đầu tiên

 Hai bạn này buồn cười nhở, khổ chủ chưa kịp chuẩn bị mà đã chu môi lên thổi hết phần người ta

 Hôm đấy tớ được bao nhiêu là người bế, đã cực! Dở cái là giờ tớ hơi nghiện, về SG chỉ còn mỗi bạn Mommy với bạn Daddy, sao cho đã được đây?

Tớ với cả chị Nghé, thần tượng của tớ! Chị Nghé cười như nghé í nhỉ, ôi sao mà thần tượng thế cơ chứ!

Tớ 1 mình cưỡi lưng hươu! Các bạn khác đừng bắt chước nhé! Hành động này chống chỉ định với các bạn "trẻ người non dạ" chưa có tuổi!

Saturday, January 29, 2011

"Bán niên"


Hôm đó, bạn Daddy sau khi đã quần áo chỉnh tề chuẩn bị đi làm việc bèn lấy một vẻ mặt trịnh trọng (dù giây trước đó còn mang bộ mặt cà giỡn hòng kiếm một nụ cười của tớ!) bảo với bạn Mommy: Tối nay nhà mình ăn tiệc BÁN NIÊN  em nhé!

Anh nói  ăn chi a?  Bạn Mommy đang mải cười với tớlại vấp phải từ độc của bạn Daddy thì bối rối quá, phương ngữ Nghệ cứ thế tuôn ra vô phương kiểm soát. Lúc bấy giờ, bạn Daddy (vẫn vẻ mặt trịnh trọng, thêm một tý kiêu căng, sửng sốt nén thở dài kiểu: dân Văn chương mà mới nghe người ta nói chữ có một tiếng đã ấp úng rồi, haizzzzzz!) mới từ tốn bảo: Thì anh nhắc em về ngày hôm nay, mình tổ chức tiệc BÁN NIÊN của con còn gì, em quên à?

Bạn Mommy (không đủ thông minh như tớ để nhận ra chút thất vọng le lói trong câu nói của bạn Daddy) vẫn ngây ngô hỏi: Vâng, em nhớ rồi, mà BÁN NIÊN là cái gì cơ ạ? (sau vài giây trấn tĩnh, các từ ngữ phổ thông đã trở về trong câu nói của bạn Mommy). Rồi vài giây tiếp theo, sau khi trí thông minh mải chơi của bạn Mommy chợt trở về, mặt bạn ấy lộ ra vẻ tẽn tò, kiểu: thôi chết rồi, hỏi với chả han. Thêm vài giây tiếp theo, khi sự nhạy cảm vốn chậm chạp (lúc nào cũng lẽo đẽo rượt đuổi theo sau cái nhạy cảm vô bờ của bạn Daddy) đủ thời gian len vào ý nghĩ, mặt bạn Mommy có thêm chút hối tiếc, cái hối tiếc kiểu như của một anh chàng - vốn định nhắn tin hẹn hò với cô bạn gái xinh xinh mới gặp  nhân dịp người yêu đi vắng thì lại nhắn nhầm ngay sang số của người yêu, theo thói quen. Lời đã nói, tin đã nhắn, lấy lại sao đặng? Tiếc, tiếc ghê gớm, tiếc đến nỗi muốn với tay theo câu nói mà chụp lại rồi ngậm ngùi ước tốc độ của âm thanh chỉ bằng tốc độ của một con rùa.

Tớ biết ngay, bạn Daddy từ trạng thái chuẩn bị thất vọng chuyển sang trạng thái tự ái sẵn sàng, kiểu: Từ người ta mới sáng tạo hay thế mà cứ hỏi vờ hỏi vịt! Chẳng là bấy lâu nay, bạn Daddy đang có chứng cuồng chữ Hán Việt. Triệu chứng ban đầu thì chỉ là sính dùng từ Hán Việt (ví dụ một lần, thấy bạn Mommy buồn, bạn Daddy an ủi: Em đừng KHẮC KỶ quá, em đang làm quá tốt, không ai trách em đâu! Nghe xong câu ấy, bạn Mommy muốn viết truyện cười quá, hết buồn luôn!). Và rồi, bạn Daddy đạt đến chứng cuồng chữ Hán Việt cấp độ cao, bằng chứng là bạn ấy tự sáng tạo các từ Hán Việt mới.

Từ mới bạn Daddy sáng tạo ngày tớ tròn 6 tháng tuổi là BÁN NIÊN - nghĩa là nửa năm. Sau này, ai dùng từ này thì nên biết, nó được lấy cảm hứng sáng tác từ tớ, :) Kể cả cái tiệc Bán niên nữa nhé, có ai ăn theo tổ chức thì cũng ghi nhớ sáng kiến này là của bạn Daddy nhà tớ đấy nhá. Tớ là tớ cứ dặn trước vì biết dân mình đang phục hồi lễ hội, sính ăn tiệc lắm, mà lại là tiệc được gọi tên bằng Hán Việt thì càng ham.

Ảnh chụp ngày tớ tròn BÁN NIÊN, :D

Wednesday, January 26, 2011

Kẻ tử thù


Chưa bao giờ nàng thấy chàng giận dữ đến thế.

Đôi lông mày nhướng cao chói vói để tránh va chạm với cặp mắt mở to hết cỡ, vừa kinh hoàng vừa bùng bùng  lửa hận. Rồi chàng chạy như phát cuồng trong cơn thịnh nộ cấp 12, thét lên những tiếng kêu xung trận, vừa đau đớn, vừa căm phẫn (chủ yếu là chửi thề,  ba cái lúc như thế, mấy tiếng dammit với lại wholly shit có sức truyền cảm và lay động lòng người ghê gớm). Chân tay chàng tung vào không khí những đường nét lộn xộn, bối rối. Rõ ràng là chàng muốn thể hiện sức mạnh bằng tay chân, nhưng có vẻ như đôi tay rắn chắc và quá thừa thãi sức mạnh của chàng không mấy hữu dụng trong tình cảnh này - ức chế thay, chính là cảnh chàng đối diện với chúng - kẻ tử thù.

Cảnh tượng ấy truyền cảm và cuốn hút đến nỗi nàng không thể ngồi yên đó mà nhìn không. Nàng phải tham chiến! Vào cuộc rồi, nàng mới hiểu, ngay cả khi ta tự biết ta bất lực với hoàn cảnh, ta vẫn không thể thôi điên cuồng tranh đấu trong vô vọng, dẫu chỉ đơn giản để cháy sạch sành sanh năng lượng của hận thù.

Nhưng với kẻ tử thù, thật khó lòng mà tiêu hao năng lượng thù hận chỉ với một cuộc biểu dương lực lượng. Chàng bắt đầu viện đến những yếu tố bên ngoài. Chàng muốn đối diện với chúng trong ánh sáng, và ánh sáng đồng nghĩa với tất cả các thể loại đèn hiện có trong nhà (không loại trừ mấy cái đèn mắt trâu trang trí). Trong một giây lơ là ý chí chiến đấu, nàng quen tay tắt mất một bóng đèn để rồi thảng thốt nghe chàng gầm lên: Em làm cái gì đấy? Em muốn cho HỌ thắng à? Em không biết là HỌ chỉ thích bóng tối thôi à? Em biết không, HỌ đang hạnh phúc, vui vẻ mở party ngay đấy đấy! Em biết khoooooooooong?  Rồi chàng chạy như bay đến gạt cái công tắc điện ngay tắp lự, như thể chỉ thêm 1 giây không có ánh sáng của cái bóng đèn ấy, chàng sẽ  thất bại hoàn toàn.

9 giờ sáng. Chàng quyết định tạm đình chiến. Trong thời gian đình chiến, chàng bắt tay vào dựng chiến lũy. Và nàng hiểu, cuộc chiến này sẽ còn kéo dài. Đang ngao ngán thở dài, nàng bỗng nhìn thấy chàng nở  nụ cười thắng lợi sau một tiếng choách. Chàng - mắt sáng ngời, mồm nghiến ken két: I kill yooouuuuuuu. Chàng vừa tiêu diệt thêm được 1 con muỗi.

Tin bên lề: Sáng hôm trước, 2 vợ chồng thức dậy, thấy mặt con chi chít vết muỗi đốt. Không biết lũ chúng nó xâm nhập từ bao giờ.

Tin mới nhất: chiến lũy đã dựng xong, thành quả của một buổi chiều chàng dạo chợ tìm mua màn, quá bộ đến nhà bạn mượn búa, đinh, dây dợ và một buổi tối hì hục đo đạc, đóng, treo. Đó là lần đầu tiên, nàng nhìn thấy chồng cầm cái búa. Chàng - nhễ nhại mồ hôi, tay cầm búa, tay cầm đinh rất ra dáng giai cấp công nhân không giấu nổi niềm tự hào nhìn cái màn mắc xiên xiên xẹo xẹo bảo: Buồn cười thật, sau mười mấy năm ở Việt Nam, đây là lần đầu tiên anh treo cái màn.
Nàng đang tính "chỉ đạo" sửa lại cái màn cho thẳng thớm, nghe câu ấy và nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của chàng lại thôi, nỡ nào...

Monday, January 24, 2011

Kì nghỉ đầu tiên của tớ!


Kỳ nghỉ của tớ đã trôi qua được gần 1 tháng, nhưng bạn Mommy lười biếng không chịu chấp bút. Hôm nay, nhân đói bụng, bạn Mommy nhón mất mấy cái kẹo Giáng sinh của tớ rồi lương tâm bé bỏng của bạn í cắn rứt, kết quả là bạn í chịu ngồi gõ hộ tớ note này. Tớ mà biết mấy cái kẹo Giáng sinh có tác dụng phụ to lớn như thế thì tớ đã học nói câu: "xin mời cứ tự nhiên" từ 20 ngày trước chứ chẳng đợi cái cơn đói bụng tình cờ của bạn Mommy, thật!
Kỳ nghỉ đầu tiên của tớ hơi đặc biệt, vì ngoài bạn Daddy và bạn Mommy, tớ còn được 2 fan bự là Grandma và Grandpa hộ tống. Grandpa biết làm tiếng vịt kêu, tiếng lợn khụt khịt và đủ thứ tiếng động tớ chưa từng nghe. Lần đầu tiên tớ thấy có người còn lắm trò hơn cả bạn Daddy. Đúng là bố của bố! Tớ thích được Grandpa bế đi bát phố như này (ảnh bạn Mommy tác nghiệp trông Grandpa như siêu nhân í nhỉ, lướt cái xẹt!!!)

Grandma thì biết hát rất nhiều bài hát trẻ con, toàn là những bài từ thời bạn Daddy còn đang đóng bỉm cho nên nếu Grandma đang hát mà tự nhiên im lặng thì tớ hiểu ngay là Grandma quên lời. Nhưng tớ chỉ cần tròn xoe mắt ngây thơ chờ đợi thì Grandma lại lập tức hát tiếp, vừa hát vừa bịa lời cho kịp phục vụ "công chúng khó tính" - là tớ! Grandma lại có biệt tài biểu diễn múa may - xảo thuật lấp chỗ trống khi quên lời, tớ biết lắm chứ có phải không đâu nhưng  tớ vẫn mê không chịu được. Khoản này thì bạn Mommy thua xa.


Tớ nhảy lần đầu tiên trong đời, với một người đàn ông, bạn Daddy. Bạn Daddy có vẻ vô cùng phấn khích và đắm chìm trong âm nhạc, nhưng thú thật lúc ấy tớ chỉ đang mơ màng nghĩ về sữa. Chẹp, đói rã! Bàn tiệc linh đình có được miếng nào đâu, cứ đợi đấy, bao giờ tớ có răng thì biết tay!



Suốt một tuần nhảy múa hát ca (mọi người, không phải tớ, tớ chỉ thưởng thức và cười phụ họa!), ai cũng vui vẻ. Tớ làm mọi người vui và mọi người làm tớ cười như nắc nẻ









Nhưng vì đây là kỳ nghỉ nên mọi người quyết định, ngoài thời gian vui vẻ chung, ai cũng được tùy thích làm những việc không liên quan đến đám đông. Bạn Daddy chọn học võ Thái cực quyền bên bãi biển lộng gió...


...đi lang thang ngoài bãi biển nhặt ốc rồi về kỳ cọ, phơi phóng với dự định sẽ làm một bộ sưu tập tặng tớ (giờ vẫn chưa thấy tặng). Lúc nãy bạn Mommy trong cơn đói bụng tình cờ rồi tình cờ tắc lẻm mấy cái kẹo Giáng sinh của tớ rồi lại tình cờ thấy bộ sưu tập ốc của bạn Daddy vẫn nằm nguyên trong túi nilon!


Bạn Mommy với Grandma thì đi spa (cái này ko có hình minh họa nha, tớ mà có, bạn Mommy bạn í cũng giấu nhẹm đi chứ đời nào... :D Grandpa đi ngắm mọi người làm việc riêng, rồi cũng ra biển nhặt ốc sưu tầm (chưa thấy Grandpa nhắn nhe gì nhưng tớ cá là trong tương lai, tớ có 2 bộ sưu tập vỏ ốc,;))


Tớ thì chọn cách bật đèn đọc sách sáng hết cỡ, nằm một mình nghiên cứu "sách vở"



Và dĩ nhiên, tớ cũng chọn nằm phơi nắng như một quý cô kiểu cách, với đầy đủ lệ bộ (bikini, áo choàng tắm, khăn tắm, mở ngoặc cho những ai chưa từng kiểu cách như tớ!)

Kỳ nghỉ kết thúc, Grandma và bạn Mommy dự định trong tương lai sẽ tổ chức một kỳ nghỉ chỉ có đám phụ nữ với nhau, sẽ vui phải biết đây! :D