Saturday, January 29, 2011

"Bán niên"


Hôm đó, bạn Daddy sau khi đã quần áo chỉnh tề chuẩn bị đi làm việc bèn lấy một vẻ mặt trịnh trọng (dù giây trước đó còn mang bộ mặt cà giỡn hòng kiếm một nụ cười của tớ!) bảo với bạn Mommy: Tối nay nhà mình ăn tiệc BÁN NIÊN  em nhé!

Anh nói  ăn chi a?  Bạn Mommy đang mải cười với tớlại vấp phải từ độc của bạn Daddy thì bối rối quá, phương ngữ Nghệ cứ thế tuôn ra vô phương kiểm soát. Lúc bấy giờ, bạn Daddy (vẫn vẻ mặt trịnh trọng, thêm một tý kiêu căng, sửng sốt nén thở dài kiểu: dân Văn chương mà mới nghe người ta nói chữ có một tiếng đã ấp úng rồi, haizzzzzz!) mới từ tốn bảo: Thì anh nhắc em về ngày hôm nay, mình tổ chức tiệc BÁN NIÊN của con còn gì, em quên à?

Bạn Mommy (không đủ thông minh như tớ để nhận ra chút thất vọng le lói trong câu nói của bạn Daddy) vẫn ngây ngô hỏi: Vâng, em nhớ rồi, mà BÁN NIÊN là cái gì cơ ạ? (sau vài giây trấn tĩnh, các từ ngữ phổ thông đã trở về trong câu nói của bạn Mommy). Rồi vài giây tiếp theo, sau khi trí thông minh mải chơi của bạn Mommy chợt trở về, mặt bạn ấy lộ ra vẻ tẽn tò, kiểu: thôi chết rồi, hỏi với chả han. Thêm vài giây tiếp theo, khi sự nhạy cảm vốn chậm chạp (lúc nào cũng lẽo đẽo rượt đuổi theo sau cái nhạy cảm vô bờ của bạn Daddy) đủ thời gian len vào ý nghĩ, mặt bạn Mommy có thêm chút hối tiếc, cái hối tiếc kiểu như của một anh chàng - vốn định nhắn tin hẹn hò với cô bạn gái xinh xinh mới gặp  nhân dịp người yêu đi vắng thì lại nhắn nhầm ngay sang số của người yêu, theo thói quen. Lời đã nói, tin đã nhắn, lấy lại sao đặng? Tiếc, tiếc ghê gớm, tiếc đến nỗi muốn với tay theo câu nói mà chụp lại rồi ngậm ngùi ước tốc độ của âm thanh chỉ bằng tốc độ của một con rùa.

Tớ biết ngay, bạn Daddy từ trạng thái chuẩn bị thất vọng chuyển sang trạng thái tự ái sẵn sàng, kiểu: Từ người ta mới sáng tạo hay thế mà cứ hỏi vờ hỏi vịt! Chẳng là bấy lâu nay, bạn Daddy đang có chứng cuồng chữ Hán Việt. Triệu chứng ban đầu thì chỉ là sính dùng từ Hán Việt (ví dụ một lần, thấy bạn Mommy buồn, bạn Daddy an ủi: Em đừng KHẮC KỶ quá, em đang làm quá tốt, không ai trách em đâu! Nghe xong câu ấy, bạn Mommy muốn viết truyện cười quá, hết buồn luôn!). Và rồi, bạn Daddy đạt đến chứng cuồng chữ Hán Việt cấp độ cao, bằng chứng là bạn ấy tự sáng tạo các từ Hán Việt mới.

Từ mới bạn Daddy sáng tạo ngày tớ tròn 6 tháng tuổi là BÁN NIÊN - nghĩa là nửa năm. Sau này, ai dùng từ này thì nên biết, nó được lấy cảm hứng sáng tác từ tớ, :) Kể cả cái tiệc Bán niên nữa nhé, có ai ăn theo tổ chức thì cũng ghi nhớ sáng kiến này là của bạn Daddy nhà tớ đấy nhá. Tớ là tớ cứ dặn trước vì biết dân mình đang phục hồi lễ hội, sính ăn tiệc lắm, mà lại là tiệc được gọi tên bằng Hán Việt thì càng ham.

Ảnh chụp ngày tớ tròn BÁN NIÊN, :D

Wednesday, January 26, 2011

Kẻ tử thù


Chưa bao giờ nàng thấy chàng giận dữ đến thế.

Đôi lông mày nhướng cao chói vói để tránh va chạm với cặp mắt mở to hết cỡ, vừa kinh hoàng vừa bùng bùng  lửa hận. Rồi chàng chạy như phát cuồng trong cơn thịnh nộ cấp 12, thét lên những tiếng kêu xung trận, vừa đau đớn, vừa căm phẫn (chủ yếu là chửi thề,  ba cái lúc như thế, mấy tiếng dammit với lại wholly shit có sức truyền cảm và lay động lòng người ghê gớm). Chân tay chàng tung vào không khí những đường nét lộn xộn, bối rối. Rõ ràng là chàng muốn thể hiện sức mạnh bằng tay chân, nhưng có vẻ như đôi tay rắn chắc và quá thừa thãi sức mạnh của chàng không mấy hữu dụng trong tình cảnh này - ức chế thay, chính là cảnh chàng đối diện với chúng - kẻ tử thù.

Cảnh tượng ấy truyền cảm và cuốn hút đến nỗi nàng không thể ngồi yên đó mà nhìn không. Nàng phải tham chiến! Vào cuộc rồi, nàng mới hiểu, ngay cả khi ta tự biết ta bất lực với hoàn cảnh, ta vẫn không thể thôi điên cuồng tranh đấu trong vô vọng, dẫu chỉ đơn giản để cháy sạch sành sanh năng lượng của hận thù.

Nhưng với kẻ tử thù, thật khó lòng mà tiêu hao năng lượng thù hận chỉ với một cuộc biểu dương lực lượng. Chàng bắt đầu viện đến những yếu tố bên ngoài. Chàng muốn đối diện với chúng trong ánh sáng, và ánh sáng đồng nghĩa với tất cả các thể loại đèn hiện có trong nhà (không loại trừ mấy cái đèn mắt trâu trang trí). Trong một giây lơ là ý chí chiến đấu, nàng quen tay tắt mất một bóng đèn để rồi thảng thốt nghe chàng gầm lên: Em làm cái gì đấy? Em muốn cho HỌ thắng à? Em không biết là HỌ chỉ thích bóng tối thôi à? Em biết không, HỌ đang hạnh phúc, vui vẻ mở party ngay đấy đấy! Em biết khoooooooooong?  Rồi chàng chạy như bay đến gạt cái công tắc điện ngay tắp lự, như thể chỉ thêm 1 giây không có ánh sáng của cái bóng đèn ấy, chàng sẽ  thất bại hoàn toàn.

9 giờ sáng. Chàng quyết định tạm đình chiến. Trong thời gian đình chiến, chàng bắt tay vào dựng chiến lũy. Và nàng hiểu, cuộc chiến này sẽ còn kéo dài. Đang ngao ngán thở dài, nàng bỗng nhìn thấy chàng nở  nụ cười thắng lợi sau một tiếng choách. Chàng - mắt sáng ngời, mồm nghiến ken két: I kill yooouuuuuuu. Chàng vừa tiêu diệt thêm được 1 con muỗi.

Tin bên lề: Sáng hôm trước, 2 vợ chồng thức dậy, thấy mặt con chi chít vết muỗi đốt. Không biết lũ chúng nó xâm nhập từ bao giờ.

Tin mới nhất: chiến lũy đã dựng xong, thành quả của một buổi chiều chàng dạo chợ tìm mua màn, quá bộ đến nhà bạn mượn búa, đinh, dây dợ và một buổi tối hì hục đo đạc, đóng, treo. Đó là lần đầu tiên, nàng nhìn thấy chồng cầm cái búa. Chàng - nhễ nhại mồ hôi, tay cầm búa, tay cầm đinh rất ra dáng giai cấp công nhân không giấu nổi niềm tự hào nhìn cái màn mắc xiên xiên xẹo xẹo bảo: Buồn cười thật, sau mười mấy năm ở Việt Nam, đây là lần đầu tiên anh treo cái màn.
Nàng đang tính "chỉ đạo" sửa lại cái màn cho thẳng thớm, nghe câu ấy và nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của chàng lại thôi, nỡ nào...

Monday, January 24, 2011

Kì nghỉ đầu tiên của tớ!


Kỳ nghỉ của tớ đã trôi qua được gần 1 tháng, nhưng bạn Mommy lười biếng không chịu chấp bút. Hôm nay, nhân đói bụng, bạn Mommy nhón mất mấy cái kẹo Giáng sinh của tớ rồi lương tâm bé bỏng của bạn í cắn rứt, kết quả là bạn í chịu ngồi gõ hộ tớ note này. Tớ mà biết mấy cái kẹo Giáng sinh có tác dụng phụ to lớn như thế thì tớ đã học nói câu: "xin mời cứ tự nhiên" từ 20 ngày trước chứ chẳng đợi cái cơn đói bụng tình cờ của bạn Mommy, thật!
Kỳ nghỉ đầu tiên của tớ hơi đặc biệt, vì ngoài bạn Daddy và bạn Mommy, tớ còn được 2 fan bự là Grandma và Grandpa hộ tống. Grandpa biết làm tiếng vịt kêu, tiếng lợn khụt khịt và đủ thứ tiếng động tớ chưa từng nghe. Lần đầu tiên tớ thấy có người còn lắm trò hơn cả bạn Daddy. Đúng là bố của bố! Tớ thích được Grandpa bế đi bát phố như này (ảnh bạn Mommy tác nghiệp trông Grandpa như siêu nhân í nhỉ, lướt cái xẹt!!!)

Grandma thì biết hát rất nhiều bài hát trẻ con, toàn là những bài từ thời bạn Daddy còn đang đóng bỉm cho nên nếu Grandma đang hát mà tự nhiên im lặng thì tớ hiểu ngay là Grandma quên lời. Nhưng tớ chỉ cần tròn xoe mắt ngây thơ chờ đợi thì Grandma lại lập tức hát tiếp, vừa hát vừa bịa lời cho kịp phục vụ "công chúng khó tính" - là tớ! Grandma lại có biệt tài biểu diễn múa may - xảo thuật lấp chỗ trống khi quên lời, tớ biết lắm chứ có phải không đâu nhưng  tớ vẫn mê không chịu được. Khoản này thì bạn Mommy thua xa.


Tớ nhảy lần đầu tiên trong đời, với một người đàn ông, bạn Daddy. Bạn Daddy có vẻ vô cùng phấn khích và đắm chìm trong âm nhạc, nhưng thú thật lúc ấy tớ chỉ đang mơ màng nghĩ về sữa. Chẹp, đói rã! Bàn tiệc linh đình có được miếng nào đâu, cứ đợi đấy, bao giờ tớ có răng thì biết tay!



Suốt một tuần nhảy múa hát ca (mọi người, không phải tớ, tớ chỉ thưởng thức và cười phụ họa!), ai cũng vui vẻ. Tớ làm mọi người vui và mọi người làm tớ cười như nắc nẻ









Nhưng vì đây là kỳ nghỉ nên mọi người quyết định, ngoài thời gian vui vẻ chung, ai cũng được tùy thích làm những việc không liên quan đến đám đông. Bạn Daddy chọn học võ Thái cực quyền bên bãi biển lộng gió...


...đi lang thang ngoài bãi biển nhặt ốc rồi về kỳ cọ, phơi phóng với dự định sẽ làm một bộ sưu tập tặng tớ (giờ vẫn chưa thấy tặng). Lúc nãy bạn Mommy trong cơn đói bụng tình cờ rồi tình cờ tắc lẻm mấy cái kẹo Giáng sinh của tớ rồi lại tình cờ thấy bộ sưu tập ốc của bạn Daddy vẫn nằm nguyên trong túi nilon!


Bạn Mommy với Grandma thì đi spa (cái này ko có hình minh họa nha, tớ mà có, bạn Mommy bạn í cũng giấu nhẹm đi chứ đời nào... :D Grandpa đi ngắm mọi người làm việc riêng, rồi cũng ra biển nhặt ốc sưu tầm (chưa thấy Grandpa nhắn nhe gì nhưng tớ cá là trong tương lai, tớ có 2 bộ sưu tập vỏ ốc,;))


Tớ thì chọn cách bật đèn đọc sách sáng hết cỡ, nằm một mình nghiên cứu "sách vở"



Và dĩ nhiên, tớ cũng chọn nằm phơi nắng như một quý cô kiểu cách, với đầy đủ lệ bộ (bikini, áo choàng tắm, khăn tắm, mở ngoặc cho những ai chưa từng kiểu cách như tớ!)

Kỳ nghỉ kết thúc, Grandma và bạn Mommy dự định trong tương lai sẽ tổ chức một kỳ nghỉ chỉ có đám phụ nữ với nhau, sẽ vui phải biết đây! :D


Friday, January 7, 2011

Niềm đau đầu năm


Đó là một ngày đầu tiên của năm mới, chính xác hẳn hoi ra thì là ngày đầu tiên kỳ nghỉ kết thúc, mọi người trở lại làm việc. Nàng có hẹn! Sáng hôm ấy thời tiết dễ chịu đến nỗi, dù lâu rồi không làm thơ, nàng cũng có cảm giác sắp tuôn ra được một trường ca. Người ấy hẹn nàng lúc 10 giờ sáng thế nên nàng vẫn dư thời gian ngồi rả rích ăn sáng, nhìn chồng uống cafe và ngắm con ti sữa. Vì cái hẹn rất riêng tư của nàng, chồng nàng lãnh trách nhiệm ở nhà trông con.
Thường thì nàng hay trễ hẹn độ 5', theo đúng bài bản nó phải thế, nhưng hôm nay, nàng muốn đến đúng giờ. Hẳn là vì nàng sốt sắng gặp người ấy hoặc giả cũng có thể là vì hôm ấy quá hoàn hảo, nàng không muốn có bất kỳ điều gì phá vỡ vẻ đẹp ấy, kể cả những mánh khóe hẹn hò nho nhỏ. Trên đường đến chỗ hẹn, nàng mơ màng nghĩ ra bao nhiêu viễn cảnh. Điểm hẹn lý tưởng - Sky Garden với con kênh đào thơ mộng càng thôi thúc nàng bay bổng. Nàng tính hẹn hò xong, nàng sẽ tự cho phép mình hưởng thụ thời tiết đẹp tuyệt vời hôm ấy bằng một cuộc dạo chơi và nhân tiện shopping loanh quanh khu phố xinh đẹp bậc nhất Phú Mỹ Hưng. Mà biết đâu, sau cuộc hẹn, nàng lại ngập tràn cảm hứng để làm một việc điên rồ nào đó thì sao. Nàng rất tin, cuộc hẹn hôm ấy là một cuộc hẹn lý tưởng.
Người ấy trạc tuổi chồng nàng, dáng dấp, khuôn mặt toát ra vẻ điềm tĩnh, hiền tử. Nàng cười mỉm, tự tin là mình đã quyết định đúng. Người ấy có cách nói như rót mật vào tai, nàng nhận ra điểm này từ lần hẹn trước và có lẽ đó cũng là lý do nàng tiếp tục hẹn hò. Sau mấy câu hỏi xã giao, người ấy bắt đầu hỏi những chuyện sâu xa. Nàng bẽn lẽn trả lời, không quên nhấn mạnh nàng thực sự cần một sự thay đổi. Câu chuyện bắt đầu thật tuyệt vời, khiến cho nàng - một người vốn cả nghi cũng không tin là sẽ có điều gì phá vỡ khúc mào đầu trác tuyệt ấy. Suốt cuộc hẹn, chồng nàng nhắn tin, gọi điện nhưng dĩ nhiên là nàng không có thời gian để nghe. Nàng bận.
Đúng là ở đời không ai học hết chữ ngờ. Ai mà ngờ được, chính người ấy lại là người đã gieo vào nàng một nỗi đớn đau khủng khiếp, ở nơi tận cùng sâu. Người ấy đã lạnh lùng khoan một hố sâu. Nàng nghe rất rõ tiếng gãy vỡ từ nơi sâu thẳm ấy. Vẫn giữ thái độ điềm tĩnh ban đầu, người ấy làm nàng đau muốn khóc. Đến giờ phút ấy, nàng vẫn cố gắng giữ để mọi việc kết thúc hoàn hảo theo cách khác. Nàng cố giấu nước mắt cho đến khi lao thẳng ra taxi, trở về nhà.
Nàng nhấn chuông cửa rất nhanh và chồng nàng cũng lao ra rất nhanh. Lúc đó, nàng bật khóc. Anh ôm lấy nàng hỏi: Oh, sweettie, sao vậy em? Có chuyện gì không em? Đừng làm anh sợ... Nàng không đủ sức để nói chuyện với anh ngay lúc ấy. Mặc cho chồng cuống quýt chạy vòng quanh nàng với cả tá câu hỏi, nàng chỉ lặng lẽ để nước mắt tuôn rơi. Chồng nàng biết gặng hỏi lúc ấy là vô ích, chỉ kéo nàng vào phòng ngủ, chỉ vào con gái đang ngủ ngon lành và bảo: Em thấy không, đừng khóc nữa...
Nàng rất cảm động vì ý tốt của chồng, nhưng anh không biết ngay lúc ấy, nàng chỉ cần có một thứ, duy nhất một thứ: thuốc giảm đau. Nàng vừa gặp nha sĩ để nhổ răng khôn. Đau thấu trời!

Tuesday, December 14, 2010

Cơn bão kí ức


Hôm nay dọn nhà, mà cứ mỗi lần dọn nhà là lại một lần có cơn bão ký ức tràn qua, thổi bay biến mọi ý chí của công cuộc lao động chân tay - một công cuộc đã phải lên giây cót mấy chục lần mới thực hiện được.
Việc đầu tiên của công cuộc dọn nhà bao giờ cũng là sắp xếp lại giấy tờ. Hễ vừa lôi được đống thư từ, sổ sách ra khỏi tủ là y như rằng đôi mắt mình lại gọi bão về bằng cách chăm chắm vào một lá thư hay một tấm thiệp nhỏ nào đó bị lãng quên từ lâu. Bão đến từ lá thư cho đêm giao thừa 11 năm về trước của ông bạn thân, từ một tấm thiệp đặc biệt gửi từ Pháp 7 năm về trước, từ những tờ giấy nhắn lăng nhăng với Rùa trong giảng đường đại học, từ lá thư tình cũ sót lại chưa niêm phong...
Ta đã đi qua những ngày tháng ngỡ như bình thường quá đỗi, vậy mà hôm nay, những điều nhỏ nhặt tưởng đã ngủ quên ấy dội về như bão.
Ngồi ngẩn người một lúc, đã thấy xung quanh ngút ngát thư từ, thiệp, ảnh..., hoa cả mắt. Bão ký ức đúng là cũng chẳng thua kém gì bão thực, đi qua và để lại một vùng vắng lặng, ngổn ngang!
Rồi những ngày bình thường như hôm nay cũng thành ký ức, lại tích tụ năng lượng để thành bão vào một lần dọn nhà nào đó trong tương lai, biết thế!

Saturday, December 11, 2010

Đam mê của bác Lê


Bác Lê có một đam mê, đó là ca nhạc. Ngoài dân ca cổ truyền, bác Lê mê nhất là nhạc bốc (chữ dùng của bác Lê). Định nghĩa nhạc bốc của bác Lê khá phức tạp. Đấy là loại nhạc thị trường kiểu Đàm Vĩnh Hưng, Kasim Hoàng Vũ,  Phương Thanh, Phương Uyên... hay hát, nhưng nhất định không phải là nhạc Rốp nhạc Ráp (chữ dùng của bác Lê luôn!). Vì đam mê nên bác Lê biết hầu hết tên các ca sĩ Việt Nam, hiếm người bác Lê quên tên lắm í. Bác Lê cũng rất thạo tiểu sử của giới ca sĩ, nhạc sĩ - nhưng là kiểu tiểu sử rất mắc cười bác Lê tự thêu dệt nên sau khi nghe lóm được đâu đó. Sau đây là một số nhận định của bác Lê:
1. Ca sĩ Hồng Nhung (cô Bống) ngày xưa có cái răng khểnh duyên lắm, nhưng nghe nói, sau vụ bị quay phim ngủ với trai, cô này bèn đi phẫu thuật thẩm mỹ, nhổ béng cái răng đi để người ta không nhận ra mình nữa (????????). Bạn Mommy cười chảy cả nước mắt sau khi nghe câu chuyện này của bác Lê với giọng điệu đặc biệt của bác (bác Lê vẫn cho mình là người rành giới âm nhạc nên cứ mỗi khi kể về giới này, giọng bác Lê tràn trề tự tin!). Khổ thân cô Bống, bị bác Lê nhầm ngay với em Hồng Nhung Sao Mai điểm hẹn.
2. Một lần đang xem chương trình Trò chơi âm nhạc, bạn Mommy sau khi thấy bác Lê lên lớp cho bạn í hơi nhiều bèn quyết định khoe khoang khả năng buôn chuyện hậu trường của các sao với bác Lê. Bạn Mommy bảo chị có biết Lưu Hương Giang vợ của Hồ Hoài Anh là em gái của nhạc sĩ Lưu Thiên Hương không? Bác Lê: Ôi, thế à? Thế chắc Hồ Hoài Anh là em trai của Hồ Ngọc Hà rồi, nhẩy? Bạn Mommy lại được 1 bữa no bụng với kiểu liên hệ rất chi là .....bác Lê của bác í. :))
3. Bác Lê cực thích xem các chương trình thi thố hát hò. Cứ ai mà vừa hát vừa nhảy là bác Lê đoán người đó đoạt giải. Xem Sao Mai điểm hẹn, sau khi mấy bạn hát nhạc bốc theo đúng sở thích của bác Lê bị loại, bác Lê ấm ức lắm. Bác Lê đoán định: Mấy đứa này hát hay nhưng ít họ hàng, nên mới ít người bình chọn. Cái cô Hà Hoài Thu hát hay ho chi mô mà bữa mô cũng được bình chọn nhiều nhất, chắc chắn là cô ni họ hàng cả lố! (Hô hô hô, cười chết mất với bác Lê)

Bác Lê yêu ca hát và cũng có giọng. Bác Lê thích hát cho tớ nghe. Thể loại ưa thích thì vẫn là chèo, dân ca và thi thoảng lạc vào đôi bài hát thiếu nhi thời bác Lê còn thiếu nhi. Ví dụ một lần, khi bạn Daddy đang mải mê bên máy tính, bạn Mommy thì đang loanh quanh trong nhà, bác Lê hát: Hoan hô chú bộ đội bắn Mỹ tài ghê, tàu bay Mỹ đến đây chú bắn cho tan tành!!! Bạn Mommy nghe thấy thế thì hoảng quá, chạy vội vào phòng bảo: Chị Lê, đừng hát nữa. Bạn Daddy (vốn rất nhạy cảm) mà nghe thấy thì tèo... téo teo.

Friday, November 26, 2010

Bác Lê hồi teen!


Dạo này, bác Lê cứ ra ngẩn vào ngơ, lắm lúc vừa buôn điện thoại vừa cười bẽn lẽn như gái mới lớn. Thỉnh thoảng, bạn Mommy có việc cần mà gọi mãi chả thấy bác đâu, bạn í bèn vác tớ lên vai chạy đi tìm khắp nhà. Đang hùng hổ, bạn Mommy chợt thấy bác Lê đang đứng tựa lan can, mắt nhìn mênh mông (hình như về hướng Thanh Hóa), mặt mày buồn thỉu, thật là nẫu cả ruột! Bạn Mommy đành tế nhị rút lui, muốn nhờ việc gì thì tự làm lấy cho xong.
Gạn hỏi mãi trong mấy bữa cơm liền thì mới biết, bác Lê đương xao xuyến với một chàng "thật bụng với chị lắm em à". "Ông nớ 50 tuổi, cuó 100 triệu trong ngân hàng rồi. Nhìn người rõ phong độ!". Từ hồi ở với bác Lê, bạn Mommy đã biết bác Lê từng có một thời chiến chinh oanh liệt trên tình trường, được bao anh giai làng mê "đứt đuôi con nòng nọc". Rồi bác vớ đúng 1 ông vũ phu. Chỉ vì sinh được mỗi 4 cái con, ko có cái thằng  nào mà chồng bác càng đánh bác tợn. Bác hận đời mấy lần định tự vẫn. Rồi cách đây 5 năm, chồng bác bệnh chết. Bác lại ko yên với đám giai làng. Đêm nào bác Lê cũng không ngủ được vì mấy thằng an ninh xóm đi tuần thằng nào cũng rẽ vào "xin ngủ nhờ". Nhà bác lại ngay ngã ba đường, quá tiện cho chúng nó. Bác ức lắm, nhiều lần dọa mách vợ chúng nó mới tha cho. Bác bảo lắm lúc cũng muốn ngã vào ai đó, vì đàn bà thân cô thế cô, khó sống ở làng lắm.
Biết hoàn cảnh bác Lê, bạn Mommy thương lắm, thế nên mới nghe bác Lê tâm tình về chàng "thật bụng", hơn nữa, thấy bác Lê cứ tươi hơn hớn sau mỗi cuộc điện thoại với ổng, bạn Mommy ủng hộ bác Lê lắm. Này nhé, ông này rất thương bác Lê, mỗi lần qua nhà bác thì luôn đến vào giờ chập choạng tối để xóm giềng không ai biết, đỡ điều tiếng cho bác. Lúc bác Lê về thăm nhà, ông í cũng tranh thủ hẹn bác Lê ra quán nước cách nhà 10km để tâm sự. Lãng mạn thế chứ lị. Ông í lại say đắm bác vô cùng, khi bác bảo sẽ vào SG cùng nhà tớ, ổng đòi vào cùng. Ổng cứ nằng nặc bảo bác Lê ở nhà, rồi ông lo cho cả mẹ cả con, đi làm làm chi cho vất. Ông í quá được còn gì!
Đang say sưa kể về chàng, bỗng nhiên bác Lê bảo: ông ấy thì còn phong độ mà bà vợ thì xấu quá. Ặc, hóa ra ông ấy còn có vợ à chị? Bác Lê hồn nhiên: ừ, thì ông mô cũng rứa mà emNhưng ông ni thương chị thật đó! Bạn Mommy chán hẳn, bảo: chị ko sợ vợ ông ấy biết rồi đánh ghen à? Xóm giềng mà thế thì chỉ có chị khổ thôi. Bác Lê tiếp tục hồn nhiên: Bà nớ đánh không lại chị mô, già rồi! Hic, bạn Mommy bó tay luôn với bác Lê.
Sau câu chuyện ấy, bạn Mommy đâm ra bực mình mỗi lần thấy bác Lê tủm tỉm ôm điện thoại thì thào với chàng. Bạn Mommy cũng thôi tế nhị để bác Lê tự do hồi teen ngoài ban công lộng gió! Thương bác Lê nhưng chuyện này phải thủng thẳng mà nói, chứ "bụp" một phát là bác Lê shock lắm.