Tuesday, August 24, 2010

Một ngày của tớ (2)


Sau khi tớ tập trung tư tưởng với vẻ mặt ấy, bạn Mommy liền tóm lấy 2 chân tớ để làm một số việc không tiện nêu ra ở đây, hì!

3:00 pm, tớ kêu gọi bạn Mommy cùng tập thể dục. Bạn í là chúa lười thể dục thể thao, cả tớ và bạn Daddy đều nhất trí như vậy!


Môn thể dục tớ tập hàng ngày thời gian này là nằm sấp, cố gắng vươn người về phía trước, ngẩng đầu và quay cổ.


Mục tiêu ở phía trước, come on!

Nhiều lúc bạn Mommy cổ vũ kinh quá, tớ cũng cuống!


Rướn người mãi mà không vươn tới nơi tớ muốn, tớ cáu phát khóc. Quả nhiên, vinh quang nào cũng có nước mắt!


Và mồ hồi... Tớ mệt lè lưỡi đây này!

Và cuối cùng cũng vươn tới đỉnh vinh quang, tớ nghển đầu hơi bị cao nhé!


Lên đỉnh rồi, tớ thấy trò này cũng thường thôi, lại buồn ngủ mất rồi.

Bạn Daddy thường nhân cơ hội tớ ngáp dài để xung phong dỗ tớ ngủ, khôn ghê!


Daddy thường tỉ tê với bạn Mommy: "Cho anh nằm chơi với con một chút thôi", rồi bạn í ngủ khoèo luôn, xí luôn chỗ của bạn Mommy.


1 ngày của tớ thông thường gồm những hoạt động như thế, nhưng ngoài ra, tớ còn có nhiều hoạt động bổ ích khác, tuy ko thường xuyên. Trò chuyện với người già là 1 ví dụ. Hầu chuyện các cụ mệt ra trò. Các bạn thấy tớ hoa chân múa tay ghê không? Tớ cho là ngoài chuyên môn làm "sao", tớ còn có chuyên môn làm vui lòng người cao tuổi. Các cụ nói chuyện với tớ lúc nào cũng vui!




Hoặc tớ cũng có hoạt động ngoài trời, sau khi nghe bạn Mommy dặn dò...

Tớ và bạn Daddy cùng nhau xuống vườn hoa giao lưu với các fan.



Trong 1 ngày, tớ cũng không quên dành chút chút thời gian suy ngẫm về đời sống!



Một ngày của tớ đáng để ghi chép lại, đúng không các bạn?




Một ngày của tớ (1)


Dù tớ chỉ mới hơn 1 tháng tuổi nhưng tớ đã có một lịch làm việc dày đặc (làm "sao" công nhận quá bận luôn!!!), tớ ví dụ lịch một ngày của tớ cho các bạn thấy nhé.
6:30 sáng, tớ vươn vai thức giấc! Sau cái ngáp dài "vấn vương' với giấc ngủ, tớ sẽ mở mắt trao tráo nhìn bạn Mommy, trong khi bạn í mắt lim dim thở dài: "Mắt lại sáng như đèn pha rồi, haizzzz".

Để bạn Mommy tỉnh ngủ và ăn sáng, tớ đồng ý nằm chơi 1 lúc. Tớ thấy tớ sống đầy cảm thông!

Vì tớ tử tế với bạn Mommy như thế nên bạn í sáng nào cũng massage cho tớ! Tớ hiểu thế nào là gieo nhân nào, gặt quả í

Tay nghề của bạn Mommy khá ra phết! Phê lắm các bạn ạ! Thực ra bạn Daddy đòi kiêm luôn nhân viên massage cho tớ cơ, nhưng bạn í làm thử và bạn í chỉ dùng đến "cấp độ" ngón tay (cụ thể là 2 ngón) để massage, can tội tay to, mất cả sướng, tớ cho bạn í out luôn, ;)


Massage xong thì tớ đi tắm. Vừa tắm vừa suy tư vài vấn đề nên trán hơi nhăn, huhm.

Trong lúc tắm, tớ không quên tập tạo dáng. Mấy cô hoa hậu vừa rồi có ai tạo dáng chuyên nghiệp được như tớ không?

Tắm xong, tớ được bạn Mommy làm vệ sinh cá nhân luôn. Vì bạn í cố gắng nhiều nên tớ lúc nào cũng hòa nhã để bạn í làm việc!

Tớ cũng không quên tranh thủ chuyện trò với bạn Mommy! Giao tiếp là 1 chìa khóa quan trọng mà, là "sao" càng cần biết điều đó,:D

Mặc quần áo chĩnh chiện rồi, tớ luôn nở một nụ cười trìu mến để cảm ơn bạn Mommy và bạn Daddy. Tuy nhiên, vì lúc tớ cười, tớ cứ rượp đôi mi xuống nên bạn Daddy không hài lòng. Bạn í bảo: "không được, thế này thì đàn ông sẽ theo con hàng đàn mất. Bố mà thấy thằng nào đi với con không xin phép á, bố là bố oánh chết!". Haizzz, kể ra, cụ cố Hồng trong "Số đỏ" mơ màng nghĩ đến lúc lên lão ở tuổi 50 còn hợp lý, chứ bạn Daddy, con gái còn đang đóng bỉm mà đã mơ màng đến lúc được gườm gườm nhìn các thanh niên mậm vo ve quanh con gái thì kể cũng hơi quá đà cả nghĩ!!!

Sau khi tắm táp, ăn sáng, ngủ nghê, tớ thường chợt tỉnh giấc với vẻ mặt như thế này! Tớ đang chú tâm vào một việc quan trọng, các bạn cứ đoán đi, cực quan trọng luôn í!













Sunday, August 8, 2010

Ca dao, cổ tích hay là...?

Tớ mới được 20 ngày tuổi thôi nhưng chuyện ngủ nghê của tớ đã trở thành đề tài "hot" của 2 bạn Daddy và Mommy rồi! Gần đây, tớ vừa có thêm trò mới là gắt ngủ, cho nên, vấn đề càng trở nên nóng bỏng.

Bạn Mommy chọn cách hát ru dỗ tớ ngủ. Bạn í lôi hết vốn cổ ca dao tích lũy được trong mấy chục năm ra "à ơi" cho tớ nghe, từ ca dao ru con đến tình yêu đôi lứa, tình yêu gia đình, đến ca dao châm biếm...; từ chuyện cái cò, cái vạc, con sâu, cái kiến cho đến chuyện vua quan... Đầu tiên bạn Mommy cố gắng hát theo chủ đề (chắc bạn í nghĩ để tớ tiếp thu luôn, sau này đỡ phải học?), sau đó, vì bạn í hát mỏi mồm mà mắt tớ vẫn mở thao láo, bạn í nản quá bèn hát lộn xộn, có khi còn quên béng cả lời, may có câu "à ơi" vớt vát cho! Dù đã tự tin thử sức với những bài ca dao dài dăng dặc nhưng bạn Mommy vẫn thất bại trong việc làm mắt tớ nhắm tít, bạn í bèn "viện" đến thơ Nguyễn Bính, rồi đến Truyện Kiều, tha hồ dài nhé! Truyện Kiều dài thật, nhưng cách này xem ra làm bạn Mommy hao tổn sức lực ghê. Tớ sẽ nhắm mắt vì mệt, nhưng bạn Mommy mà ngừng hát thì tớ sẽ lại mở to mắt nhìn ngó xung quanh! Hình như, bạn Mommy biết bạn í không giỏi hát ru rồi, nên đừng ai nhắc đến chủ đề hát ru với bạn í nữa nhé, kẻo bạn í tủi thân! 

Bạn Daddy thì có nhiều trò lắm. Bạn í cực kỳ tự tin là sẽ dỗ tớ ngủ ngon lành. Nào là bắt chước tiếng gió thổi u u, tiếng còi tàu hỏa hay tiếng kêu của các con vật. Công nhận bạn í làm siêu thật, nhưng những tiếng động ấy chỉ tổ làm cho tớ tò mò mở to mắt thêm. Bạn Daddy nhận ra là không hợp, thế là bạn í quyết định kể chuyện cổ tích cho tớ nghe. Vì Grandma chưa viết xong truyện kể cho tớ nên bạn Daddy bèn sáng tạo ra loại truyện cổ tích dành riêng cho tớ. Truyện nào cũng có vua, hoàng hậu, công chúa, hoàng tử, bác nông dân... Nhân vật nào cũng tốt, cũng đẹp. Tớ nghe say sưa, đặc biệt là phần tranh luận của bạn Mommy với bạn Daddy sau mỗi truyện.
Bạn Mommy bảo: đấy có phải là truyện cổ tích đâu! (À, bạn Mommy lại mắc bệnh nghề nghiệp đây!)
Bạn Daddy bảo: Ừ, thì đấy là kiểu đặc biệt cho Little Pumpkin (bạn í gọi tớ thế!). Bây giờ phải để cho con nghe về những điều tốt đẹp nhất (đấy là lí do mà bạn Daddy sáng tạo toàn nhân vật tốt, tớ đã hiểu!). Tớ lắng nghe, rồi tớ phải suy nghĩ nữa chứ, làm sao mà ngủ ngay được. Cho nên bạn Daddy cũng thất bại nốt.

Sau rốt, bạn Mommy chán nản bế tớ lên, tớ nghe thấy mùi sữa quen thuộc và tớ lim dim mắt. Huhm, hóa ra, tớ dễ bị quyến rũ vì vật chất hơn các giá trị tinh thần. Thôi, tớ thú nhận luôn dù các bạn có thất vọng về tớ: Tớ sẽ ngủ khi được đắm chìm trong sữa. Dù thế nào, cũng cần phải biểu dương tinh thần của bạn Mommy với bạn Daddy vì đã cố gắng lôi kéo tớ vào "không gian văn hóa tinh thần". Ít nhất thì mai này, nếu tớ có thành "danh nhân" nào đấy, có ai đó viết rằng, tớ đã trở thành danh nhân vì lớn lên trong lời ru của mẹ và lời kể chuyện cổ tích của cha, đấy cũng là sự thật!!!

Ảnh: Tiện thể giới thiệu luôn cái "giường" đa năng của tớ. Vừa ấm, vừa êm, lại biết kể chuyện cổ tích! Tớ đánh một giấc đây!

Monday, July 26, 2010

Big fan của tớ!


Hi there,
Tớ là ai các bạn biết rồi đấy! Hôm nay là tròn 1 tuần tớ "hello đời". Tớ đang bận ngủ và mơ về sữa nên nhờ bạn Mommy chấp bút hộ gửi đến những người hâm mộ tớ mấy dòng.
Trước tiên, tớ muốn thông báo với các bạn là tớ đã rụng rốn cách đây 3 ngày và tớ cũng đã nở nụ cười đầu tiên cách đây 2 ngày (với ai thì bí mật nhé, tớ biết các bạn sốt ruột nhưng đã là thần tượng của nhiều người thì phải giữ tý bí mật riêng tư để còn "câu khách" chứ!) :D
Nhân dịp tớ tròn một tuần tuổi, tớ quyết định tiết lộ thông tin về việc tớ chọn big fan nào làm chủ tịch fanclub của tớ. Tớ muốn nói luôn cho các bạn đỡ hồi hộp, nhưng mà tớ muốn giải trình một chút, chứ không các bạn lại khẩu phục mà tâm không phục thì tớ buồn lắm í!
Một trong những big fan của tớ là bạn Daddy. Tớ biết là bạn í hâm mộ tớ từ lẩu lầu lâu rồi cơ, chứ không phải đợi đến giây phút gặp tớ lần đầu tiên khi bạn Daddy có cơ hội đứng cổ vũ bạn Mommy trong phòng sinh, cũng không đợi đến lúc tự tay Daddy cắt dây rốn cho tớ và ẵm tớ trên tay. Nhưng sau khi tớ hello đời, tớ mới biết chắc rằng, Daddy là big fan của tớ, xứng đáng để tớ chọn mặt gửi vàng làm chủ tịch fanclub. Bạn Daddy lúc nào cũng nhìn tớ với ánh mắt đắm đuối (kể cả khi bạn í đang thay bỉm cho tớ, :) ). Hôm đầu tiên tớ về nhà, tớ khóc suốt (giả vờ dọa Daddy và Mommy thôi), trong khi bạn Mommy khá bình tĩnh thì bạn Daddy lại cuống cà kê lên, chạy khắp nơi đi tìm sữa cho tớ. Bạn Mommy mách với tớ rằng, sau khi tớ đã ăn no, ngủ say, bạn í thấy bạn Daddy đang ngồi khóc thút thít nhìn tớ. Ôi, nói đến đây tớ thấy muốn khóc thế! Khổ thân Daddy. Bạn í khóc vì lo về tớ đấy!
Bạn Daddy là chúa lười chạy đi chạy lại, vậy mà vì tớ, bạn í đã phải chạy loanh quanh khu nhà của tớ và vào trung tâm hết lần này đến lần khác trong ngày, sau vài cái "à quên" của bạn Mommy. Bạn í kiên nhẫn vì tớ đấy. 
Bạn Daddy cũng rất ghét bị đánh thức lúc đang ngủ (chuyện này bạn Mommy mách lại với tớ, sau khi tớ quyết định điều tra thêm về bạn Daddy cho quyết định trọng đại của mình), thế mà đêm nào cũng vậy, chỉ cần tớ ọ ọe vài cái là bạn í bật dậy như cái lò xo, chạy đến bên tớ nựng nịu, hát ru. Bạn í trở nên đáng yêu cũng vì tớ đấy!
Bạn í cũng trở nên hơi crazy vì tớ. Này nhé, cái giường của tớ bé xíu xìu xiu, bạn Mommy đã quyết định là chỉ có tớ với bạn í ngủ trên giường thôi, nhưng đêm đầu tiên tớ về nhà, bạn Daddy nhất định đòi quyền lợi bằng được, đấy là nằm bên cạnh tớ trên cái giường tí hon của tớ. Bạn Mommy không nỡ nào từ chối, đành để cho bạn Daddy nằm xiêu vẹo, nửa người trên giường, nửa người thả tự do. Chắc bạn í khổ sở lắm, nhưng Daddy không kêu la tí nào, lúc nào cũng mỉm cười hạnh phúc khi được bên cạnh tớ. Câu cửa miệng của Daddy với Mommy là: "Lúc nào em cũng được ở cạnh con, anh thì không, hic". 
Đấy, tớ kể qua loa vài chuyện như thế để các bạn thấy tớ chọn lựa sáng suốt, không thiên vị ai bao giờ. Tớ chính thức tuyên bố, từ nay, bạn Daddy sẽ nhận vai trò là chủ tịch fanclub của tớ. Do đó, cũng từ đây, tớ đề nghị bạn Daddy có quyền lợi được đảm nhiệm những trọng trách sau (thực ra là tớ đã để bạn í thử mấy hôm rồi, trước khi đưa ra lời tuyên bố chính thức này):
1/. Quyền được thay bỉm cho tớ bất kỳ lúc nào tớ muốn.
2/. Quyền được tắm cho tớ mỗi ngày (vào buổi nào thì cho bạn Daddy được lựa chọn)
3/. Quyền được chơi với tớ những lúc tớ không bận ngủ hoặc bú tí.
4/. Một số quyền khác không tiện nêu ra đây....
Các bạn vỗ tay hoan hô bạn Daddy nào!
À, cũng nhân đây, tớ gửi lời cảm ơn đến tất cả các bạn từ khắp nơi trên mọi miền tổ quốc cũng như trên thế giới - những người đã gửi quà cho tớ, đã hào phóng tài trợ cho tớ. Quà của các bạn luôn luôn nằm ở đầu giường của tớ đấy. Tớ xin ghi nhận tất cả và hẹn gặp các bạn trong ngày gần nhất. Tớ yêu các bạn!

Ảnh: Big fan của tớ đây!

Tớ rủ bạn Gấu ngủ chung, nhân bạn Daddy vắng nhà

Tuesday, October 13, 2009

Sài Thành rộng lớn

Sài Gòn quả là rộng lớn! Những con đường lộng gió đi mãi không thấy điểm dừng là một làng xóm nhỏ nào ta chờ đợi; những con hẻm rộng thênh thênh, chang chang nắng khiến ta thất vọng khi muốn tìm một bóng im... 

Sài Gòn cũng thật là hoa lệ. Những building sang trọng, cao ngút ngát đứng kề nhau trong một quần thể ở trung tâm thành phố có thể khiến váy áo các cô nàng tung tóe ngay cả trong một ngày lặng gió. Những nhà hàng sang trọng, lung linh đèn nến. Những khu chung cư cao cấp dễ khiến người ta tưởng đã đi lạc sang một vùng trời khác, với tất cả mọi tiện nghi được xếp đặt hoàn chỉnh, ngay cả những thứ ta nghĩ là của tự nhiên như cái hồ nước trong veo, bãi cỏ xanh mướt mát... 

Mình đã biết Sài Gòn, trước tiên là từ những thứ như thế. Nhưng mình cũng đã được biết một Sài Gòn lầm lụi, nhếch nhác của xóm nhà lá bên các bờ kênh ở quận 8, của những khu phố bụi bặm, nhem nhuốc của thợ thuyền bến cảng ở quận 4. Sài Gòn mở ra 2 thế giới. 

Sài Gòn phóng khoáng, Sài Gòn đô hội và Sài Gòn bẩn! 

Hà Nội bây giờ cũng rộng lớn. Nhưng hình như, những vùng đất mới được gọi là đất thủ đô thì vẫn giữ nguyên cái quê kiểng, thuần hậu của những làng lâu đời ở đó. Còn Sài Gòn, những vùng đất mới cũng là những vùng đất của dân ngụ cư, của dân tứ xứ đến cùng với tất cả sự phức tạp, nhốn nháo... 

Dù mình mến những cơn gió khỏe khoắn, mạnh mẽ của sông Sài Gòn nhưng mình vẫn yêu cái khí thu se lạnh và chút sương mù bay trong gió bên hồ Gươm Hà Nội; dù mình thích những con hẻm rộng thoáng tràn nắng của Sài Gòn, nhưng mình vẫn yêu vô cùng những ngõ sâu hun hút u u một thứ mùi của bụi cũ và bóng râm. Để mỗi khi bỗng nhiên thấy sợ xe cộ ồn ào, sợ đời huyên náo, ta có thể lánh tạm vào một cái ngõ thâm u như thế và nghe thấm vào lòng chút cũ kỹ bình yên.

Ảnh: Bị chụp lén ở Chùa Bút Tháp, Bắc Ninh




Saturday, September 12, 2009

Bà ngoại

Hôm nay trời mưa gió quá, nhớ bà! Nhớ những năm xửa năm xưa, cứ hôm nào mưa gió thế này, thể nào bà cũng bày vẽ ra món ăn vặt gì đó (mà bà gọi là món "cổ chè", không hiểu nghĩa là gì - đang để tâm nghiên kíu!!), rồi mấy bà cháu ngồi quây quần bên bếp cùng làm. Có lần, ba bà cháu vừa làm bánh, vừa nói chuyên rôm rả đến nỗi, chảo mỡ đang sôi cứ nổ bôm bốp vì... nước bọt văng vào chảo, :D

Nhớ dáng bà ngồi đếm tiền bên lan can. Đó là thú vui tao nhã của bà, mà đứa cháu nào cũng biết. Bà thích sưu tầm tiền mới. Ai cho bà tiền, dù là có giá trị thì bà cũng không ưng bằng cho bà một tờ tiền mới. Lúc nào bà cũng mặc cái áo cánh có 4 túi, 2 túi ngoài và 2 túi trong. 2 túi ngoài bà đựng những đồng tiền cũ hơn dùng để tiêu pha. 2 túi trong bà đựng những đồng bạc mới tinh và cả những đồng tiền từ năm nảo năm nào người ta đã không còn dùng đến. Vì thú vui tao nhã ấy của bà có từ lâu lắm rồi, cho nên đám con cháu cũng có 1 thú vui tao nhã khác là ngồi ngắm bà đếm tiền, chụp trộm ảnh bà lúc bà ngồi thong dong bên hàng hiên, trong làn gió hiu hiu, tóc trắng phất phơ bay và... đếm tiền. Biết bà yêu quý vô cùng những đồng bạc mới kính coong như thế, nên lúc nào về thăm bà, bà bảo bà cho tiền mua quà, không đứa nào nỡ lấy tiền của bà.
Có lần, cả nhà hoảng hốt vì Cậu (đang ở với bà ở quê) gọi điện ra, thông báo bà bỗng nhiên giao túi tiền cho Cậu và nói lời từ biệt. Mọi người lo lắng vì bà chưa bao giờ như thế. Sau 1 ngày lo lắng, cả nhà thở phảo nhẹ nhõm khi nghe Cậu gọi điện thông báo: bà đã đòi lại túi tiền! :D

Bà hay kể chuyện ngày xưa. Bà thích nhất là kể chuyện "Lưu Bình - Dương Lễ", ngâm thơ cụ Phan Bội Châu (mà bà đọc lỏm được từ thời con gái). Bà bảo, thời ấy người ta cấm đọc thơ cụ Phan, bà phải giấu cuốn sách vào bụi tre sau nhà, rồi lén ra đọc lúc vắng người. Bà cũng thích kể chuyện về ông ngoại. Ông mất sớm, lũ cháu chắt ít có mấy người được gần ông nên chuyện về ông lúc nào cũng hấp dẫn. Mà hễ cứ kể chuyện về ông, là bà lại ngâm nga:
Cô đầu, cô đít, cô đuôi
Thầy Nhì lấy vợ, ai nuôi cô đầu
Hic, bà vẫn còn ghen khi nhắc đến thời trai trẻ của ông. Bà bảo thời thanh niên, ông hay đi nghe cô đầu hát lắm. Thế nên, khi nghe tin ông lấy vợ, trong dân gian đã đặt ra câu ca dao ấy. Ông là con thứ nhì, lại học trường Quốc tử giám nên người ta gọi là thầy Nhì. 
Bà kể ngày xưa, lần đầu tiên bà thấy ông là nhòm qua khe cửa. Ông đến chơi, bà chỉ dám ngồi trong nhà nhìn trộm chứ không được giáp mặt. Cha mẹ bà ưng ông vì "môn đăng hộ đối". Ông nội của ông (Nguyễn Tài Tuyển) và ông nội của bà (Phan Sỹ Thục) đều là tiến sĩ. Năm bà lấy ông, bà đã 24 tuổi. Mấy đứa cháu láo lếu lần nào nghe chuyện này xong cũng trêu bà, đấy, bà suýt nữa thì ế, may có ông lấy! Bà giận dỗi bảo: Tao là con gái nhà quan, bao nhiêu người hỏi đều không thèm, nhá! Đám cháu bình luận: à, bà đã ế lại còn kiêu... 

Bà rất có máu " xê dịch" (hình như bà truyền cho mình cái máu này!). Thế nên, thời bà còn U90, bà vẫn chu du khắp nơi. Mỗi năm cứ đều đêu vài ba bận bà chuyển cư. Bà sống ở Hà Nội chán lại đòi về Vinh, sống ở Vinh chán thì đòi về Thanh Chương. Mà bà vẫn cứ giữ cái cốt cách con nhà quan, đi đâu cũng phải mang theo lỉnh kỉnh những đồ là đồ. Một thú vui tao nhã khác của bà là tích trữ túi nilon. Bà bảo: chúng mày chưa trải can qua, chưa biết. Cái này á, biết đâu đến lúc có tiền cũng không có mà mua đâu. Lũ cháu nghe xong chỉ cười thầm, thương đời bà trải qua nhiều biến cố nên đến tuổi này, bà vẫn lo nơm nớp, từ cái chuyện cỏn con ko có túi nilon mà dùng...

Mẹ và các dì bảo, ngày xưa bà rất dễ tính. Con cái đứa nào muốn làm gì bà cũng chiều. Nhưng về già, bà đổi tính, đổi nết. Bà hay để ý và giận dỗi những chuyện nhỏ nhặt. Cứ mỗi sáng, con cháu hỏi: bà ơi, sáng nay bà muốn ăn gì ạ? Bà sẽ khách khí trả lời: Ăn gì mà chả được... Sau một lúc con cháu năn nỉ ỉ ôi, bà mới làm như sực nhớ: à, hay là ăn bánh bao! Hôm nào cũng thế, cho nên, muốn chiều bà là phải có mẹo. Bà mà giận thì bà sẽ bảo, bà mệt lắm. Mà nguyên tắc của bà là: đã mệt thì không bao giờ ăn hết cơm. Cho nên, hôm nào mà bà để cơm lại trong bát thì con cháu biết rằng: bà đang giận đấy, liệu liệu mà suy nghĩ cho ra vấn đề, nếu không là căng thẳng dài dài...

Năm nay bà 98 tuổi. Sau tuổi 90, bà đi lại khó khăn vì 1 lần bị ngã (nhưng sau cú ngã ấy, bà vẫn chu du 1 vòng: Vinh - Hà Nội - Thanh Chương trước khi bà về ở hẳn ở Thanh Chương). Giờ bà nằm một chỗ, vẫn nghe đài, vẫn hâm mộ chương trình dự báo thời tiết, vẫn mong ngóng lũ con cháu về để bà kể chuyện ngày xưa. Bà hay bảo: có 1 ông thầy bói nói với bà, bà là có cái hạn năm 99 tuổi, phải cẩn thận! Bà nói xong thì cười khanh khách, khoe hàm răng đen nhánh chưa rụng cái nào. Chỉ thương đôi tay bà giờ không còn may vá được, thương đôi mắt bà giờ không xỏ kim hộ con cháu được như thời bà U90. Mong sao, bà khỏe mạnh để vượt qua cái hạn 99, để lũ cháu chắt lại được nghe giọng bà hờn mát đọc mấy câu ca:
Cô đầu cô đít cô đuôi
Thầy Nhì lấy vợ ai nuôi cô đầu

Ảnh: Bà ngồi đếm tiền bên hàng hiên hiu hiu gió! 


Friday, August 28, 2009

H1N1 - chuyện giờ mới kể

Sau khi đã tan cơn hậm hực với 1 số đối tượng có liên quan, hôm nay tớ mới kể chuyện của tớ - chuyện về 1 vấn đề nóng bỏng ở VN bây giờ - chuyện H1N1. 

Tháng 5 tớ tung tăng đi Mỹ. Tháng 6 tớ hớn hở trở về. Đang phơi phới vui tươi thì "bỗng đâu sóng gió bất kỳ" tớ ớ hết cả người khi về đến Việt Nam. Kiểu như đang huýt gió nhảy chân sáo thì vấp phải cục gạch, ngã cái "oạch", trán nổi u, rồi bỗng nhiên thấy sao bay đầy đầu. 

Nghe tin tớ vừa về Sài Gòn, 1 bà chị cả đời không bao giờ gọi điện hỏi han gì tớ bỗng nhiên gọi cho tớ. Đang trong cơn yêu đời, yêu người, tớ cũng chả hơi đâu để ý đến cái sự bỗng nhiên ấy, tí tởn thăm hỏi. Sau mới thấy tẽn mặt, vì hóa ra, bà chị này gọi chỉ vì một mục đích duy nhất: hỏi xem tớ có bị dính H1N1 không? Chắc thấy tớ nói chuyện rất vui vẻ nên bà í ngại hỏi. Rốt cục thì vài tiếng sau, sau khi đã biết tớ không bệnh tật gì, bà chị này vẫn nhắn tin ra lệnh cho tớ không được về Hà Nội, không được truyền nhiễm bệnh tật cho thủ đô thân yêu!!! 

Tớ choáng váng. Rồi sau vài chiêu nguy hiểm của bà này (đúng là làm ở Bộ này Bộ nọ có khác, ra vài đòn là khiến người ta tự nghi ngờ chính mình luôn) , tớ thấy tớ bị ốm thật. Tớ lo lắng, tớ băn khoăn, tớ dằn vặt. Ố ồ, không khéo cái con virus ấy nó đang ăn mình. Ố ồ, không khéo nó ăn xong cái tay rồi, tự nhiên thấy mỏi mỏi, tê tê đây này... Hic, tiện không có việc gì làm, tớ ngồi tưởng tượng ra đủ thứ. Không có thời gian chứ không thì tớ sẽ tả cả hình dáng, màu sắc của con virus ấy cho mà nghe, tớ thấy tuốt đấy! 

May mà cái lý trí sáng suốt của tớ chưa bị con virus ấy nó ăn mất, nếu không thì tớ sẽ mắc bệnh hoang tưởng trước khi mắc căn bệnh trầm kha nào đó. Tớ dành 1 đêm nghiền ngẫm về H1N1 trên internet. Càng đọc, càng thấy hoang mang. Úi chà, nào là khẩn cấp, nào là nguy kịch, nào là cấp độ nguy hiểm cao. Tớ hồi hộp ngồi hóng đến sáng, tay lăm lăm cái điện thoại. 
Sáng hôm sau, tớ gọi điện ngay cho số điện thoại khẩn cấp tớ tìm thấy ở đây:http://www.mt.gov.vn/PrintView.aspx?ArticleID=4293

Trước khi trời sáng, tớ đã kịp gửi đi 1 cái email lâm li bi thiết cho đường dây nóng. Như thử thách lòng kiên nhẫn của tớ, cái điện thoại làm việc đến nóng bỏng thì mới có người bắt máy (a, bây giờ tớ mới hiểu tại sao người ta gọi là đường dây nóng!!). 1 anh giai nghe máy. Tớ - giọng Nghệ trọ trẹ nhưng cố diễn đạt thật rành mạch vấn đề của tớ. Em vừa đi Mỹ về, muốn xét nghiệm H1N1 thì làm thế nào, làm ở đâu anh? Anh giai mở máy ngay lập tức: Ôi, nguy hiểm quá! Em phải đi xét nghiệm ngay. Ko được đi đến chỗ đông người. Bệnh này dễ lây lan, nguy hiểm cho cộng đồng. Em thuộc nhóm nguy cơ cao. Anh giai mải miết nói, mà chả có cái gì liên quan đến câu hỏi của tớ. Sau 1 hồi cao giọng, anh lộ ra cái giọng Nghi Lộc quê choa, đang cố nắn cho ra tiếng Bắc. Sốt ruột quá, tớ cắt ngang, thế tóm lại em đi đến đâu để xét nghiệm? Ơ, cái đó thì em phải tìm hiểu chứ! Tớ: Thưa anh, em tìm mãi mới tìm ra anh đấy ạ! Anh giai (im lặng bồi hồi): em cứ tìm hiểu tiếp đi, có thắc mắc gì lại gọi. Tớ:???????????? 

Nghĩ bụng nhờ cái đường dây nóng này không ăn thua gì rồi, tớ bèn tự lực cánh sinh gọi điện khắp các bệnh viện ở Sài Gòn. Sau khi nếm đủ thứ giọng: giọng ngái ngủ, giọng hách dịch, giọng bực tức và tí chút giọng ngọt ngào, tớ nhận được câu trả lời là Không. Cuối cùng tớ gọi điện đến Viện Pasteur. Sau mấy đận nối máy, hình như tớ nói chuyện với 1 bác làm to ở Viện. Bác ấy mắng cho tớ 1 chặp, bảo là cứ lo xa. Ai khiến cô lo như thế. Cô làm thế thì chỉ chết vì bệnh lo chứ chả chết vì bệnh gì cả. Hic. Khổ thân tớ 1 đêm trằn trọc, 1 buổi sáng mày mò, cuối cùng bị ăn mắng. Nhưng mà bác í mắng lại làm tớ tỉnh cả người. Tớ thấy khỏe hẳn. Ừ, phải rồi, kệ cha nó chứ. Kệ cho báo, đài, TV cứ ra rả tuyên truyền, mình đi Mỹ về thật đấy, nhưng mình có ốm đau gì đâu mà phải khám. Ôi, hóa ra tớ phát điên 1 đêm và 1 buổi sáng! 

Thế là cơn điên của tớ chuyển từ trạng thái bị động sang trạng thái chủ động. Tớ điên tiết với tất cả báo đài, điên tiết với cả các đường dây nóng. Nhớ lại hồi có dịch Tiêu chảy cấp, sự tình nó ngược lại. Hồi đấy, nhờ có người quen làm ở ngành Y tế (làm to hay sao í) rỉ tai là đang có dịch nghiêm trọng, nhưng chưa công bố nên cả nhà tớ đã kiêng ăn quán từ 2 tuần trước khi có thông báo về dịch Tiêu chảy cấp. Tớ còn được dặn là chớ có hé môi nói với ai, làm tớ ngượng nghịu vô cùng mỗi khi vác cái cặp lồng cơm đi ăn trưa và từ chối mọi lời mời quán xá. Thế rồi, BBC, báo chí nước ngoài ầm ĩ lên chuyện sao không gọi đúng tên của dịch là Dịch Tả mà phải gọi tránh là Tiêu chảy cấp. Hình như Bộ y tế có lên trả lời trên TV mà cũng chả rõ ràng gì. 
Đúng là mâu thuẫn. Cái to thì cứ bảo nó bé. Cái bé thì cứ hét vống lên là to. Chả biết đằng nào mà lần! 

Ảnh: Tớ - trộm vía, vẫn chưa bị con virus nào ăn thịt, :D