Monday, March 23, 2009

Hét to cho lòng đỡ sợ

Khi bạn ở trong trạng thái run rẩy, sợ hãi dù bạn đang ở nơi an toàn nhất...
Khi bạn giật thót mình vì nghe một tiếng động...
Khi bạn luôn cảm thấy có ai đó đang theo dõi mình...
Khi bạn bị đánh mất cảm giác bản năng nhất; không còn biết đói, biết khát...
Khi bạn phải chịu đựng những lời giày xéo tâm can, những hành động khủng khiếp mà chưa bao giờ có trong tưởng tượng của bạn...
Khi bạn bị cưỡng ép làm những điều mà bạn không muốn, chỉ để thỏa mãn những cơn cuồng nộ; những cơn "khát máu" tinh thần hay những dục vọng điên rồ của ai đó...
Đó là khi bạn bị lạm dụng.
Dù người ta nhân danh tình yêu, tình vợ chồng hay tình mẫu tử...
Dù người ta nhân danh trách nhiệm hay nghĩa vụ...
Dù người ta nhân danh quyền lực tối thượng của dân tộc, dòng họ hay gia đình...
Bạn phải nhớ rằng:
Không ai được phép cướp đi đời sống của bạn bằng cách giết chết tâm lý, tinh thần, thể xác bạn bằng cách này hay cách khác.
Không ai được quyền "nối dài" đời sống của họ bằng cách áp chế bạn sống bằng tâm lý, tính cách và kinh nghiệm của họ.
Không ai được quyền trút gánh nặng tinh thần của họ lên đầu bạn và buộc bạn phải tin rằng, đó là một gánh nặng bạn phải mang với một niềm biết ơn sâu sắc.
Không ai được phép tự biến mình thành Chúa Trời để "nhào nặn" bạn theo cách họ muốn.
Hãy tin:
Bạn là một con người và bạn có quyền được suy nghĩ, hành động độc lập.
Bạn có quyền sống bằng những trải nghiệm và những kinh nghiệm riêng.
Bạn có quyền tự bảo vệ minh khỏi tất cả mọi lạm dụng tinh thần và thể chất.

Friday, March 20, 2009

Entry for March 21, 2009

Hôm qua, tình cờ ngồi cạnh một nhà văn trong buổi giới thiệu cuốn "Biển và chim bói cá" của nhà văn Bùi Ngọc Tấn. Hai anh em chỉ nói chuyện nghề như những người mới quen biết. Nhưng thật lạ lùng, đột nhiên, giữa câu chuyện công việc, anh nói 1 câu chẳng ăn nhập gì: anh nhìn tướng của em, thấy đường tình duyên trắc trở lắm...
Nàng giật mình quay sang hỏi: Tại sao ạ? À, vì tướng mạo em toát lên vẻ cao thượng, mà bọn đàn ông thì đa phần đều tầm thường cả, thế nên em khó mà tìm được người hòa hợp... Nàng cười ngao ngán. Xem ra quẻ Phong đúng là quẻ không tốt rồi.
... Nước mắt nữa rồi. Nàng chưa gặp người nào nhiều nước mắt như thế, mặc dù nàng cũng là người mau nước mắt. Để đỡ vướng víu với nước mắt và tiết trời ẩm ướt khó chịu, nàng quyết định đi may một cái áo có họa tiết sặc sỡ, in trên nền vàng. Trời không có nắng thì ta tự đi tìm nắng cho mình vậy. Lá là la...

Tuesday, March 10, 2009

Entry for March 11, 2009

Trong đầu, mọc lên một rừng cây ken đặc...
Sáng nay dậy sớm đi viếng vợ cố nhà văn Nguyễn Huy Tưởng, cũng là mẹ của một chị C. Đường tắc khiến hình ảnh rừng cây trong giấc mơ đêm trở lại, bóp nghẹt lồng ngực nàng. May mà vẫn kịp giờ viếng, thất thần đứng trong hàng người di chuyển không ngừng. Nắm đôi bàn tay nhỏ của chị, nhìn đôi mắt đỏ hoe của chị sao mà xa xót...
Đường về nước mắt vòng quanh. Muốn chạy ào về với M...

Monday, March 9, 2009

Entry for March 10, 2009

Giữa câu chuyện hôm qua, trong bếp, với M và N:
- ....
- Ý của C là: người từng bị ta nghi ngờ ngày hôm qua, ngày hôm nay hoàn toàn có khả năng ngồi cùng ta nghi ngờ kẻ khác...

Friday, March 6, 2009

Entry for March 07, 2009

Gần đây, nàng mới thảng thốt nhận ra rằng, nàng cũng là một kẻ có niềm tin mù quáng vào tất cả mọi thứ. Không, gọi tên chính xác ra thì đó là sự ngây thơ, khờ khạo. Ngồi với chị trong một buổi trưa muộn, trong cái ướt át của mùa, nghe chị nói về rất nhiều thứ. Có một lúc, nàng đã cảm thấy chua chát thầm, khi chị nói về một cái mốc thời gian của sự yêu quý! Đó là điều nàng chưa bao giờ nghĩ đến. Thật là quá chủ quan!
Có lẽ, chị và nàng cũng có điểm giống nhau: càng sống càng thấy mình ngây ngô...

Wednesday, March 4, 2009

Revolutionary Road

Tối hôm qua đội mưa đi xem phim.
Trễ 10'. Buông mình xuống ghế là đập ngay vào mắt cảnh cặp vợ chồng April - Frank đang cãi nhau kịch liệt. Hai tiếng căng thẳng cùng những diễn biến tâm lý phức tạp của đôi vợ chồng trong đời sống gia đình thường nhật của họ. Rạp vắng, rất nhiều người bỏ về giữa chừng. Có lẽ, họ khước từ những mỏi mệt, đau đớn ở nơi mà họ chỉ đơn giản là muốn được giải trí. Như một người bạn của nàng đã thất vọng thốt lên sau khi xem: Chả có kịch tính, chả hay, chả để làm gì... Tự nhiên, nàng lại cảm thấy mình sao mà lạc lõng.
Toàn bộ tâm trí nàng hầu như bị hút vào từng cảnh, nhất là những cảnh đặc tả tâm lý (cảnh April sững sờ cầm điếu thuốc, nghe người điên lý giải về sự tan vỡ của kế hoạch đi Paris, nghe chồng và người điên ấy cãi lộn; hoặc là cảnh căn phòng vắng lặng với gam màu trắng lạnh và vết máu loang trên thảm... ).
Đôi vợ chồng ấy, nếu biết sống đơn giản thì có lẽ là một đôi hạnh phúc. Họ có một ngôi nhà nhỏ xinh đẹp, 2 đứa trẻ dễ thương, 1 công việc ổn định. Nhưng họ lại là những người biết khát khao và tự nhận thức rất rõ về đời sống vô vị, trống rỗng và không hy vọng của mình. Họ muốn 1 đời sống khác. Họ muốn sống tràn đầy cảm hứng, muốn nắn nót cảm nhận về tất cả mọi thứ xung quanh.
Những hy vọng loé sáng trong cuộc đời họ tình cờ đến từ bức ảnh cũ thời trai trẻ của Frank ở Paris. Chuyến đi Paris là tất cả mỏi mong, hy vọng của April và Frank về một sự đổi thay, về một đời sống thực sự. Kế hoạch ấy đẹp đẽ tới mức có thể khiến April và Frank cảm thấy hạnh phúc trong một thời đoạn ngắn ngủi khi bắt đầu nghĩ về sự tồn tại của nó và chuẩn bị cho nó. Nhưng, nó cũng quá hoàn hảo để rồi tạo ra một vết thương lớn trong lòng họ khi bỗng chốc tan vỡ. Họ thật quá ngây thơ khi ảo tưởng rằng, chỉ cần tới Paris là mọi thứ sẽ đột nhiên tươi đẹp như họ mơ ước, chỉ cần chuyển dịch địa lý thì tâm trạng cũng tức khắc chuyển dịch về phía ánh sáng... Cái mà thực sự họ muốn - là một đời sống mới mẻ, tràn đầy hy vọng như thuở ban đầu. Họ muốn lột xác, muốn tái sinh cho đời sống của chính mình và ngây thơ tin rằng, Paris là tất cả!
Nàng thấu cảm sâu sắc với April về sự suy sụp tinh thần sau khi mơ ước đổ nát dưới nhịp sống nặng nề, mòn mỏi thường nhật. Nàng đã gặp rồi, người phụ nữ khóc nức nở trong căn bếp nhỏ, với cõi lòng tan nát mà tay vẫn rửa bát theo thói quen hàng ngày! Nàng không quên nỗi thất vọng sau mỗi lần kế hoạch đổ vỡ. Đó là thứ tâm trạng không bao giờ có thể quen được, dù nàng đã được rèn luyện từ nhỏ. Chỉ có điều, sự rèn luyện ấy giúp nàng biết nghĩ thêm nhiều tình huống khác, ngoài tình huống lung linh lúc nào cũng sẵn trong đầu và trong các kế hoạch. Có lẽ vì vậy mà cho đến giờ, nàng rất ghét phải từ bỏ bất kỳ một kế hoạch nào, dù do bất kỳ lý do gì. Có lần, C bảo: Sao em phải cứng nhắc như thế nhỉ? Chuyện đó có gì quan trọng lắm đâu mà phải làm ngay, làm ngay... C đâu hiểu rằng, đó là chuyện nhỏ nhưng với tâm lý của nàng, nó có ý nghĩa cực kỳ lớn!
Bạn bảo: phim chả có kịch tính gì cả. Nàng lại thấy thắt tim khi nhìn thấy Frank thất thần chới với bước ra từ phòng cấp cứu. Cô ấy chết ư? Đơn giản thế thôi ư? April chắc cũng không nghĩ mình sẽ chết. Cô chỉ muốn giải phóng mình khỏi vòng quẩn quanh nhàm chán của đời sống. Nàng thấy môi mặn nước mắt. Thấy mình sao mà già nua...
Phim rất đọng, vì đó là đời sống. Bạn bảo lẽ ra nó đáng được trao giải Oscar, vì quái quái! Slumdog Millionaire cũng rất hay, nhưng một kiểu khác! Dù rất ấn tượng với những cảnh quay chân thực về khu ổ chuột ở Ấn Độ và đời sống của những đứa trẻ ở đó, dù hoàn toàn mãn nguyện vì "happy ending" nhưng nàng vẫn ưa lối kể chuyện giản dị và cái kết cay đắng hiển nhiên của Revolutionary Road hơn.

Tuesday, March 3, 2009

Entry for March 04, 2009

Vừa mới nói chuyện với R. Câu chuyện của R làm nàng bất giác nghĩ tới cuốn "Biên niên ký chim văn dây cót" của Haruki Murakami. Đấy màu sắc bí ẩn.
Một lời giới thiệu giữa 2 người đàn ông (không còn quá trẻ để sa đà vào những trò đùa bỡn) ở sân bay Thái Lan. Một lời thề thiêng liêng sẽ giữ bí mật với cô gái - nhân vật chính trong câu chuyện của họ. Những tin nhắn như từ trên trời rớt xuống. Những cảm xúc đến quá nhanh, khiến các nhân vật cũng thấy quá ngạc nhiên về khả năng xúc động đột ngột đến với mình, sau rất nhiều thờ ơ...
Nàng ít khi thấy R xúc động mạnh như thế... R trong mắt nàng lúc nào cũng điềm tĩnh, nhẹ nhàng. Nhưng hôm nay, nàng cảm nhận thấy có cái gì đó khác thường ở R. Không bình tĩnh như mọi khi vẫn thế, thậm chí, với một kẻ nóng nảy như nàng - khi đứng ngoài quan sát, nàng còn cho rằng bạn nàng hơi quá vội vàng trong một số việc (đấy, khi nàng ở ngoài thì nàng cũng là kẻ sáng suốt đấy chứ!)
Hôm nay hóa ra cũng là ngày nhiều cảm giác. Sáng nay, nàng rất ngạc nhiên khi nghe giọng chú trong điện thoại. Chú phone từ Sài Gòn, nên khi nhìn thấy số máy, nàng cứ chắc mẩm là Nhóc gọi. Thật ra, nàng đã đoán anh sẽ làm như thế, nhưng không nghĩ anh sẽ nhờ chú - người mà anh và nàng vô cùng kính trọng. Nàng cảm thấy như thế là rất phiền...
Giọng chú rất ấm, trầm và pha đôi chút hóm hỉnh. Nàng còn nhớ đã gặp chú mấy lần (2 lần ăn cơm, 1 lần uống cafe và 1 lần đi xem sách vở), hồi chú ra Hà Nội chơi và rất quý. Một người thông kim bác cổ, lúc nào nói chuyện cũng hóm và vui nhưng thật ra là người cực kỳ nguyên tắc. Những cuốn sách mới được in lại của chú khiến nàng cảm thấy bị hấp dẫn. .. Nhưng có lẽ khi gặp chú, nàng còn bị hấp dẫn hơn với con người giản dị và gia đình kỳ lạ của chú. Yêu nhất là cô bé Phily - cháu nội của chú.
Chú nói chuyện rất chừng mực. Nàng biết, với những câu chuyện như thế này, nàng sẽ phải cố gắng để không bị thu hút về phía ngược với nàng. Nhưng chú không làm như thế, điều đó khiến nàng càng kính trọng chú hơn. Chú chỉ mở một con đường, đơn giản là như thế!