Wednesday, August 22, 2007

Yêu như người dân tộc!

Hôm nay ngồi "khảo" cuốn Tổng tập văn học các dân tộc thiểu số Việt Nam cả buổi, thấy thú vị thật! Người miền núi yêu nhau, giận hờn nhau sao mà hồn hậu, tự nhiên và đẹp đẽ. Nghe họ tán nhau đây:
Ngủ mơ nghe tiếng hát
Ngủ mơ nhìn thấy nhau
Mơ thấy anh kề sát
Cùng nắm tay nghiêng đầu
Mơ thấy anh ăn trầu
Vui đùa em cướp lấy
....
Đôi ta hãy kề nhau
Sẽ sẻ canh hai bát
Sẽ chia đũa hai đôi
Nắm nắm xôi dành sẵn!
Về nằm đệm nẹp đỏ
Về nằm đệm nẹp đen
Vía anh yêu gọi về cạnh em!
Mổ vịt phần lườn cánh
Bóc trứng phần lòng đỏ
Gối sẻ nửa em chờ
Chăn chia đôi em đợi
Em đợi chờ anh trong giấc mơ.
Ướm hỏi nhau, ngấm nguýt nhau cũng "chua chát" đến điều:
- Anh qua suối khéo đắp cá
Qua ruộng khéo cấy giâm
Mười chín đận tình, nay mới tới em?
Có sao đâu cứ nói thực
Đã cắt, cắt cho nhẵn
Đã gọt, gọt cho bằng
Cho trơn như nàng Mường Than gọt ống suốt
Em ngốc nghếch thật thà
Lời đã nói chẳng rút lại được
Anh yêu hai tình còn gửi khăn điều
Xoắn hai vợ còn quấn khăn lụa
Lời anh réo rắt trên lưỡi, em nghe để dạ
Xót thầm trong dạ nào ai biết cho?
Anh có vợ, chối không, định đùa ghẹo em a?
- Nón Kinh chưa lên vành
Nón tát chưa buộc quai
Anh là trai trơn xin đến tìm vợ
...
Thấy vực sâu muốn lặn
Thấy vực xanh muốn uống
Chỉ e rêu trôi đến ngăn
Chỉ sợ chồng em đến chắn
Nước ngập núi anh cũng cố lặn
Nước tràn bờ anh cũng cố bơi
Chỉ e bơi giữa thác công toi
Ngụp trong sóng phí sức.

Sunday, August 19, 2007

Học thuật vui vẻ!

Học thuật không có nghĩa là không vui vẻ! Nhưng có lẽ, người ta quen nghĩ rằng chuyện học thuật luôn nghiêm nghị và hình ảnh đại diện tiêu biểu vẫn là những cái trán nhăn! Nàng thì biết, chuyện học thuật lắm khi thật là vui vẻ!
Tuần trước, nàng được cử đi giao lưu với các nghiên cứu viên trẻ của Đài Loan trên Viện lớn. Cứ nghĩ chuyện giao lưu này chẳng có gì hay ho lắm. Háo hức mỗi chuyện sẽ gặp lại một số bạn bè ở Viện khác thôi. Hóa ra (có những thứ "hóa ra" thật đáng yêu và thú vị!), cuộc giao lưu này khiến nàng bị thu hút thật sự! Những vị giáo sư, phó giáo sư trẻ măng của Đài Loan khiến nàng thấy nể phục. Những cuộc tranh luận sôi nổi cũng khiến mọi người cười nhiều hơn là nhăn trán. Nàng có cơ hội thực hành tiếng Trung với những người bạn lạ. Nhưng hầu hết mọi lần tiếp xúc, ngôn ngữ sử dụng luôn là vừa Trung, vừa Anh và thế cùng bất đắc dĩ thì lại dùng độc chiêu "hoa chân múa tay" - ngôn ngữ cơ thể, hehe! Xung quanh chuyện phiên dịch, "thông diễn" cũng khối chuyện hay!!! Quả là học thuật vui vẻ của những người trẻ tuổi.

Tuesday, August 7, 2007

"Cháo" điện thoại

Mẹ chắc vẫn đang bực mình đấy...
Cũng tại nàng cơ... Ai đời, mẹ đã chuẩn bị bữa sáng rồi, thế mà không chịu ăn tý nào... Mà không, tại ai ai ấy chứ! Mới sáng bảnh mắt đã "nấu cháo" điện thoại. "Cháo" này nấu lâu, ăn cũng lâu nên nàng mất hơn 2 tiếng đồng hồ mới xong xuôi. Mẹ cứ gọi ới ời mãi, nhưng nàng vẫn cố thủ trên giường "buôn bán", bỏ qua cả bữa sáng, quên cả giờ lên cơ quan...
Và nàng thấy no với bữa sáng kiểu này. Chỉ có điều, nó làm mẹ phiền lòng vì "ế" đồ ăn sáng.... Giờ này, mẹ đang ăn trưa đây, và thể nào cũng càu nhàu về bữa sáng bất thường này của nàng!

Sunday, August 5, 2007

Lịch

Nàng biết lịch rồi...
Thì vẫn là sáng: ngủ dậy là call..., uống cafe, chạy... Chiều vào thư viện đọc sách, học chữ Hán, gặp vài người bạn. Tối có thể đi xem phim (phim mới nhất là về điệp viên, nghe đâu rất chi là hay!!!) rồi lại call...
Hôm qua thì đặc biệt hơn một chút, vì quên chìa khóa và phải hì hục tự tìm cách mở cửa trong vòng 1 tiếng đồng hồ ( vì tiếc tiền gọi người đến phá khóa, chẳng là mới bị "cắt cổ" tuần trước "can tội" quên chìa khóa trong phòng, hic, đúng là "đãng trí bác học"!). À, hôm qua có gió biển nữa...
Chắc chẳng bao lâu nữa sẽ có lịch mới...

Sunday, July 29, 2007

Cảm giác...

Nàng cảm thấy gần như chắc chắn về điều này... Cảm giác giống như đang bước những bước đi thật chậm trên một triền cát mịn sau một lớp sóng dồi, thấy tỏa lan dưới chân cái mát dịu của nước, cái bình thản của cát. Và biết, phía trước sẽ là một con sóng khác, và biết, cảm giác ngọt lành này sẽ là mãi mãi nếu nàng cứ biết bước từng bước chậm rãi như thế!
Sống và nhấm nháp, thế tốt hơn cứ phải vội vàng!

Thursday, July 19, 2007

Khuyết!

Khi sinh ra vầng trăng ấy đã khuyết rồi... Khuyết và không bao giờ tròn được nữa. Cũng có khi, mảnh trăng ấy kiếm tìm sự tròn vẹn bằng một mảnh ghép, nhưng đã là mảnh ghép thì chẳng bao giờ bền. Mảnh ghép ấy ra đi, để lại sự hao khuyết còn kinh khủng hơn.
Đừng bảo rằng: trăng khuyết rồi lại tròn, mảnh trăng ấy chưa bao giờ tròn và cũng sẽ chẳng bao giờ tròn cả. Nó khuyết bẩm sinh!

Thursday, July 12, 2007

Miên man...

Hôm nay trên đường đi làm, nàng nghĩ đến chị. Một cách bỗng nhiên! Chẳng hiểu nổi tại vì sao? Cái nắng gắt gao này đâu có giống cái nắng của một ngày cuối hè mấy chị em mình ra biển. Con đường này đã bao giờ chị em mình cùng qua? Bầu trời này giờ cũng là xứ lạ với chị rồi... Chị đã lấy chồng xa, xa lắc. Thế mà vì sao, vì sao chị nhỉ?
Thấy một nỗi mất mát chậm rãi đi qua tim, như một con sóng lạnh. Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ, câu hát ấy lại dội về.
Nghĩ sâu xa một chút, nàng cảm thấy bản năng gắn bó đã là một thứ bản năng mạnh mẽ trong mình. Môi trường đầu tiên mà mọi con người bắt đầu cuộc sống luôn luôn là gia đình. Ta sống trong tình yêu ruột thịt, sống bằng sự gắn bó định mệnh. Nếu không may, gia đình ấy không thật tròn vẹn, thì bản năng kia lại càng mãnh liệt hơn. Những đứa trẻ từng nếm mùi mất mát bao giờ cũng ý thức rõ hơn về cái mình đang có, nó thúc đẩy bản năng gắn bó.
Vì bản năng mạnh mẽ ấy, nàng đã yêu chị bằng tình yêu máu mủ ruột rà. Hai chị em đã thân nhau ngay trong lần đầu gặp gỡ. Nàng có cảm tưởng, chị là người chị gái đi xa lâu ngày mới về - một chút bỡ ngỡ ban đầu và rất nhiều yêu thương, trìu mến ngay sau đó! Nàng cứ nghĩ sẽ có chị mãi - như những người thân đi suốt cuộc đời với mình. Thật không ngờ, chị cứ xa dần, xa dần vì những chuyện buồn phiền của người lớn. Đôi khi nàng ước, giá chị đừng có liên quan gì đến những chuyện phức tạp của người lớn thì chị em mình sẽ vẫn có nhau. Nhưng rồi tự thấy mình ngớ ngẩn, vì như thế cũng có nghĩa là chẳng có cơ hội nào cho sự gặp gỡ.
Nàng vẫn kiêu hãnh vì bản năng gắn bó mãnh liệt trong mình, dù đã từng mất mát lớn vì quá yêu tin và kỳ vọng. Nhưng một thoáng chốc nào đó, nàng đã nghĩ, giá mà có thể chia ngăn cho tình cảm: ngăn này là cho những người ta chỉ gặp 1 lần, ngăn này cho những người bạn xã giao, ngăn này, cái ngăn sâu thẳm này để dành cho những người sẽ đi cùng ta suốt cuộc đời.
Nàng không làm được. Vẫn tiếp tục sống bằng bản năng gắn bó, vẫn cố gắng nuôi niềm tin sẽ có tình yêu này, có mối dây tình cảm này mãi mãi, như là tình cảm ruột thịt, máu mủ với từng người nàng yêu quý!
Liệu chị có lúc nào nghĩ về cô em gái ấy không, như cách mà cô em gái ấy nghĩ về chị?