Friday, February 7, 2014

Bố chồng tôi

Tôi là người may mắn, vì cuộc hôn nhân hơi khác thường của tôi trong con mắt của những người bình thường xung quanh đã lần đầu tiên mang đến cho tôi một người cha – một người cha thực thụ. Phải đợi đến khi lấy chồng, tôi mới có được cảm giác có một người cha đúng nghĩa, kể cũng hơi muộn. Dù số mệnh đã lạnh lùng buộc tôi phải sống gần ba chục năm trong sự ơ hờ của người đàn ông đã sinh ra tôi nhưng ít nhất nó cũng đã kịp thức tỉnh để trao cho tôi cơ hội được làm con gái của một người đàn ông ấm áp và nhân hậu – bố chồng tôi.
            Bố chồng tôi năm nay hơn bảy mươi tuổi. Ông là con trai út trong một gia đình người Đức gốc Do Thái di cư sang Mỹ từ trước Thế chiến thứ hai. Cha ông là một bác sĩ giỏi ở Đức nhưng khi quyết định rời bỏ nước Đức cùng toàn bộ gia sản để sang Mỹ lúc đã ở vào độ tuổi trung niên với một gia đình gồm vợ và hai con trai, chắc ông cũng không ngờ đến chuyện phải bắt đầu lại từ đầu sự nghiệp bằng việc học và thi lấy lại bằng bác sĩ tại Mỹ. Với ý chí mạnh mẽ, ông đã bắt đầu từ những công việc sơ đẳng nhất ở bệnh viện để theo học và thi lấy bằng bác sĩ. Ông không những tiếp tục sự nghiệp của mình ở Mỹ mà còn truyền được gia nghiệp cho một trong số ba con trai. Trong ba anh em trai, bố chồng tôi là người duy nhất được sinh ra trên đất Mỹ, khi mẹ của ông đã ở độ tuổi 40. Khoảng cách tuổi tác khá xa với hai người anh trai và bố mẹ khiến ông trở nên khác biệt trong gia đình. Ông từ chối nói tiếng Đức và yêu cầu mọi người coi ông là người Mỹ. Sinh trưởng trong một gia đình mang đậm truyền thống và tính cách Đức nhưng di cư đến môi trường cởi mở của Mỹ, bố chồng tôi tự nhận rằng ông đã lớn lên trong những băn khoăn. Ông phá cách và ông tự thấy mình lạc loài.
            Có lẽ điều đó lí giải vì sao tôi thấy mình gần gũi ông đến thế, vì cũng đã rất nhiều khi, tôi tự thấy mình lạc loài trong gia tộc có truyền thống nghiêm khắc của tôi. Trước khi lấy chồng, tôi không bao giờ có thể tưởng tượng được rằng, người đàn ông cho tôi cảm giác sâu sắc về một người cha lại là một người mắt xanh, da trắng, một người không nói chung tiếng mẹ đẻ với tôi. Thế mới biết, mối giao cảm giữa con người với con người có những logic riêng của nó mà khoảng cách địa lí, khác biệt văn hoá hầu như không có khả năng phủ sóng và tác động đến. Đối với tôi, được làm con dâu của ông, tìm thấy thứ tình cảm cha con ấm áp mà tôi chưa một lần được hưởng trong đời ở một người xa lạ về màu da, văn hoá như ông là một điều kì diệu. Trong mắt tôi, bố chồng tôi là một người cha hoàn hảo.
            Bố chồng tôi là người đàn ông của công việc. Lịch làm việc của ông kín mít từ sáng đến tối với giấy tờ, họp hành, gặp gỡ báo chí, trả lời phỏng vấn giới truyền thông… Nhưng như một giao ước ngầm với mẹ chồng tôi từ bao giờ, ông bỏ hết công việc ngoài ngưỡng cửa, trước khi bước vào nhà. Ông chỉ quay trở lại bàn làm việc khi con cháu đã lui vào phòng riêng sau bữa tối. Trút bỏ vai trò một yếu nhân ngoài xã hội, ông dung dị trở về nhà để vào bếp giúp vợ cọ nồi, rửa bát, giúp con dâu dọn bàn ăn và đổ rác. Trong mắt hai đứa cháu nghịch như quỷ sứ, ông là máy bay, voi ngựa để chúng cưỡi trèo rồi cười như nắc nẻ. Ông không nề hà bất kì việc gì và rất sốt sắng giúp đỡ con cháu nên cứ hễ thấy con dâu chuẩn bị thay bỉm cho cháu là ông chạy đi lấy cái túi nilon sẵn sàng đứng chờ để cầm đi vứt giúp. Việc đó ông làm mãi thành quen nên cứ mỗi lần ông bà qua thăm, thằng Rau Muống chưa thấy ông đứng chực với cái túi nilon trong tay thì chưa chịu thay bỉm. Trong mắt nó, chắc nhiệm vụ “cao cả và trọng đại” của ông là cầm cái bỉm thối của nó đi vứt. Nó không cho phép ai vứt bỉm của nó ngoài ông và ông rất tự hào được thằng cháu chưa đầy hai tuổi giao cho “trọng trách” đó.
            Cả nhà đều tự hào vì ông là người làm nhiều việc có ích và được xã hội trọng vọng, nhưng cả nhà yêu ông vì những lí do khác. Cà Kiu yêu ông vì ông có tài bắt chước tiếng kêu các con vật và ông là “ngựa hay” cho nó cưỡi. Rau Muống yêu ông vì ông rất sẵn lòng công kênh nó trên vai đi dạo một vòng bất kì lúc nào nó muốn. Còn tôi, tôi yêu bố chồng vì những quan tâm tinh tế ông dành cho cô con dâu xa xứ, từ chuyện thức ăn thức uống trở đi. Bất kì lúc nào ở gần bố mẹ chồng (đi thăm hoặc đi nghỉ hè với các cụ hay các cụ qua chơi nhà), tôi cũng được ăn sung uống sướng vì sự chăm sóc cẩn thận của bố chồng, điều mà tự bản thân tôi nhiều lúc cũng tặc lưỡi bỏ qua vì lười và bận rộn. Ông thuộc lòng các đồ uống yêu thích của con dâu vào các bữa sáng, trưa, chiều, tối. Mỗi sáng, ông tạt qua quán café gần nhà mua cho con dâu một ly chocolate nóng với thật nhiều kem tươi – thức uống khoái khẩu của tôi vào bữa sáng. Bữa trưa, ông ghé chợ Monterey mua hai hộp nước cam (dù ông không uống nước cam từ lâu) bỏ sẵn vào tủ lạnh cho con dâu, vì ông biết tôi chỉ thích uống nước cam của chợ Monterey – thứ nước cam tự vắt ngọt lừ và còn vẩn tép cam tươi. Bữa tối hoặc bữa trưa nếu đi ăn ở nhà hàng nào đó, ông sẽ gọi cho con dâu một ly chanh vắt trước cả khi tôi kịp yêu cầu. Rồi ông lại giấu diếm hai đứa cháu hảo ngọt, mua riêng cho con dâu một hộp kem thật to, rỉ tai rằng ông chọn mùi kem tôi ưa thích.
            Mỗi lần nói chuyện với con dâu, ông đều hỏi han gia đình bên ngoại rất kĩ càng vì ông rất hiểu dù hạnh phúc trong gia đình nhà chồng, tôi vẫn đau đáu nhớ thương người thân ở quê nhà. Việc quan tâm chăm sóc những người xung quanh dường như là bản năng thường trực của bố chồng tôi. Với cô con dâu xa nhà như tôi, ông rất tế nhị mỗi lần tôi xuất hiện ở đám đông họ hàng khách khứa. Chừng như sợ tôi cảm thấy lạc lõng, ông thường để mắt đến tôi, giới thiệu tôi với mọi người và lôi kéo tôi vào các cuộc chuyện trò. Thậm chí, có những bữa cơm tối của gia đình, khi cả nhà đã ăn xong hết mà tôi còn ngồi đếm cơm (vì cái tội ăn chậm), ông vẫn cứ nấn ná ngồi lại đợi con dâu trong khi cả nhà đã ra phòng khách ngồi nói chuyện. Mấy lần đầu tôi không để ý, nhưng khi thấy cứ hễ tôi buông bát đũa là ông ùa ra phòng khách chơi với cháu, tôi mới hiểu ra và thầm cảm ơn ông.

            Dù đã cố gắng noi gương các chú bộ đội Việt Nam để cải thiện tốc độ ăn uống nhưng tôi vẫn đếm cơm mỗi bữa (kể cả những bữa có bố mẹ chồng). Dù lúc nào cũng bận rộn nhưng bố chồng tôi vẫn kiên nhẫn ngồi đợi cô con dâu chậm chạp đếm cơm cho đến hết bữa. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi biết ơn ông – người cha thực sự lần đầu tiên trong đời tôi có.

Ảnh: Ngày được bố mẹ chồng đón vào gia đình mới


Wednesday, February 5, 2014

Tôi đã vứt một cuốn sách thế nào?

Vứt một cuốn sách, đó là điều không bao giờ tôi nghĩ mình sẽ làm, đơn giản vì với tôi, sách cũng có sinh mệnh riêng của nó. Chữ nghĩa là hồn cốt, màu giấy là tuổi tác, mùi giấy là phong vị, bìa gáy là sắc vóc… của từng cuốn sách, với tôi. Chỗ của sách là ở trên giá nghiêm ngắn đợi người yêu sách đến tìm đồng điệu chứ không đời nào lại là ở cái sọt rác tạp nham. Việc của người đọc là đọc sách, cảm sách, trao tặng sách một cách nâng niu trân quý chứ không phải là quăng toẹt sách vào sọt rác hỗn hào. Đấy là chưa nói đến các động từ mạnh khác như đốt, xé là những động từ cấm kị trong tư tưởng của tôi đối với sách, bởi lẽ, với tôi, những hành vi ấy không chỉ gây ra những mất mát vật chất đơn thuần mà còn tạo nên những thương tổn tinh thần thực sự. Vì tất cả những lí do đẹp đẽ ấy của tư tưởng, tôi đã nghĩ, không bao giờ tôi có thể đang tâm tàn nhẫn  vứt một cuốn sách vào sọt rác.
             Ấy thế mà, hôm nay tôi đã… Tôi đã là một người không bao giờ có trong tưởng tượng của chính tôi – một người vứt sách vào sọt rác. Chẳng là mới đây, Cà Kiu - con gái tôi được tặng một cuốn sách rất đẹp và lại còn có nhiều công năng. Cuốn sách được thiết kế và in trên một loại giấy nilon để trẻ con có thể đọc trong bồn tắm. Màu sắc, hình dáng của cuốn sách cực kì bắt mắt, đến nỗi dù chưa đến giờ vào bồn tắm nhưng cô con gái nhiễm thói mê sách vở từ bố mẹ cứ nằng nặc đòi đọc cho bằng được, đúng vào giờ ăn cơm tối.
            Cuốn sách kể về một con cá có những chiếc vảy lấp lánh màu sắc cầu vồng rất đẹp. Mọi loài cá trong đại dương đều nhìn những chiếc vảy lấp lánh kia thèm thuồng và rất nhiều trong số chúng không ngần ngại đến xin một cái vảy để tô điểm cho riêng mình. Nhưng con cá cầu vồng nhất định không chia sẻ những chiếc vảy đặc biệt của nó. Thế là các loài cá dần xa lánh nó, không ai chơi với nó nữa. Chú cá cầu vồng buồn bã vì cô đơn bèn quyết định sẽ tặng những chiếc vảy lóng lánh của mình cho bọn cá xung quanh. Đàn cá được nhận vảy đẹp sung sướng vì thấy mình cũng trở nên đặc biệt, chú cá cầu vồng chỉ còn đôi chiếc vảy lóng lánh (dĩ nhiên không còn đủ màu sắc cầu vồng nữa) thì sung sướng vì được thấy mình hoà đồng giữa đại dương.
            Câu chuyện đơn giản có thế, mà nghe giọng đọc ngờ vực của chồng, tôi đã đoán ra ngay thể nào cũng có “chuyện”. Y như rằng, vừa đọc xong cuốn sách, chàng đã giục con gái ăn cơm chứ không hỏi han cảm nhận của con về cuốn sách như lệ thường. Rồi chàng cau mày giận dữ bảo với vợ: Phải vứt ngay cuốn sách này em ạ! Tôi trố mắt nhìn chồng kinh ngạc vì không ngờ được, một người yêu sách, sùng bái sách vở như chàng mà có ngày lại đòi vứt sách. Lần đầu tiên sau 8 năm quen biết, tôi thấy chồng quả quyết vứt một cuốn sách. Xót ruột, tôi can: Ôi, sách đẹp thế vứt đi sao nỡ, đằng nào con cũng chưa biết chữ, anh để đấy cho nó chơi cũng được chứ sao? Chàng hùng hổ: Không, phải vứt ngay, nó chưa biết chữ nhưng nó sẽ nhớ những hình ảnh trong sách và nó sẽ tự liên tưởng. Chắc em không muốn trí óc non nớt của con sẽ bị ám ảnh bởi logic vớ vẩn của cuốn sách này phải không? Thế thì vứt ngay, vứt sách ngay em ạ!
            Tôi vẫn không tài nào tin nổi sự thực là chồng mình - một người cuồng sách vở, một người có thể hân hoan cả ngày vì mua được một cuốn sách hay, một người chỉ thích tiêu tiền vào một việc duy nhất là mua sách, một người nghiêm khắc dạy con cầm sách đúng khi đọc, không được gập gáy làm hỏng sách… lại có một ngày muốn vứt sách. Là cớ làm sao? Rồi tôi hiểu ra lí lẽ đơn giản cho câu hỏi của tôi, rằng chỉ có một nguyên cớ duy nhất cho hành động ấy là cuốn sách có nội dung nhảm nhí, đáng vào sọt rác nằm chung với rác.
            Thoạt nghe, cuốn sách có vẻ như đang dạy cho trẻ một bài học về sự sẻ chia – điều mà đứa trẻ nào cũng được người lớn cố gắng răn dạy từ rất sớm. Nhưng nghĩ cho kĩ một chút, chúng ta sẽ thấy sự sẻ chia của chú cá cầu vồng cũng chính là sự dứt lìa bản sắc của chính mình, chỉ để nhận được sự đồng cảm của đám đông – một đám đông ích kỉ, tham lam, vụ lợi. Việc gì chú cá cầu vồng phải cho đi những chiếc vảy lóng lánh bảy sắc của mình để rồi đánh mất cả cái tên cầu vồng? Tại sao chú cá cầu vồng lại bị xa lánh chỉ vì muốn bảo vệ giá trị của bản thân? Tại sao đàn cá chỉ vui vẻ, thân thiện trở lại khi mỗi con trong số chúng nhận được một cái vảy lóng lánh của một cá thể khác mình? Tại sao cả đàn cá cứ phải giống nhau hết lượt thì mới hạnh phúc? Rõ ràng, cuốn sách – một cách vô tình - đã đưa ra những thông điệp cực kì nguy hiểm cho trẻ. Nó dạy cho trẻ cách đồng loã với đám đông – dù đám đông ấy rất tệ. Nó nhắn trẻ nên trở thành một thứ bình bình, nhạt nhạt để được chấp nhận và yên ổn với đám đông. Nó khuyên trẻ nên dứt bỏ cả bản sắc của chính mình chỉ để chiều lòng những kẻ vụ lợi có sức mạnh tập thể xung quanh. Chỉ chừng ấy thông điệp sai thôi thì đã đủ để tôi đồng ý nên vứt cuốn sách vào sọt rác, dù nó đẹp, nó có nhiều công năng và có thể có đôi dụng ý tốt.         

            Tôi đã vứt một cuốn sách mà không mảy may ngờ vực chính mình. Tôi đã vứt một cuốn sách mà thấy lòng nhẹ nhõm. Tôi đã vứt một cuốn sách và tin rằng, từ đây, tôi cần phải học cách vứt thêm nhiều cuốn khác. Luyện cho lí trí có được cái đức lạnh lùng để có khả năng đưa ra những quyết định sáng quắc ấy hẳn không phải là chuyện dễ. Nhưng tôi tin, với tình yêu sách, tôi sẽ làm được. Vứt sách vì yêu sách? Nghe thì có vẻ mâu thuẫn nhưng thực ra đó là chuyện cực kì logic. Chỉ những người yêu sách, biết giá trị của sách mới dám vứt bỏ một cuốn sách, vì họ biết cuốn sách nào đáng vứt. Dạy con đọc sách, trân trọng sách vở là bước đầu tiên, dạy con dũng cảm vứt những cuốn sách đáng vứt là bậc tiếp theo trong hành trình giúp con tiếp cận sách vở, tôi tin thế!

Ảnh: Sách là bạn thân của Cà Kiu Rau Muống



Wednesday, January 29, 2014

Cái nồi cháy và tình yêu

            Cái nồi cháy thì liên quan gì đến tình yêu? Ô, thế mà có đấy! Người ta chẳng bảo: đường đến trái tim người đàn ông đi qua cái dạ dày còn gì? Thế thì các thể loại nồi niêu phục vụ cái dạ dày quá liên quan đến tình yêu ấy chứ, phỏng ạ?            
            Một lần, tôi chứng kiến bố mẹ chồng "đôi co" nhau trong bếp về một cái nồi cháy. Chả là trước đó, mẹ chồng tôi mải chơi với con cháu trong lúc nấu nướng nên quên mất nồi thức ăn sắp cạn trên bếp, kết quả là nó bị cháy khét. Thấy bà ngán ngẩm nhìn cái nồi vì sẽ phải mất công cọ rửa, tôi xung phong làm giúp (vì đã có thâm niên trong việc làm cháy nồi và rửa nồi cháy) nhưng bà quyết không cho con dâu nhúng tay, bảo rằng mẹ làm cháy nồi mà bắt con cọ thì vô lí quá! Tôi biết năn nỉ mấy cũng không xong bèn đứng từ xa quan sát, định bụng sẽ chỉ cho bà vài mẹo cọ nồi để thể hiện tài vặt (dĩ nhiên là có tham khảo thêm ý kiến của người bạn thân Gúc-gồ). May mắn thay cho tôi, vì cái ý tốt theo dõi sát sao hòng giúp đỡ ấy mà tôi có dịp được chứng kiến một cảnh tượng xúc động và nảy ra cái liên tưởng có vẻ rất không liên quan giữa cái nồi cháy và tình yêu.
            Mẹ chồng tôi ngâm cái nồi cháy để qua đêm, đến chiều tối hôm sau thì cặm cụi rửa. Trong lúc bà đang đánh vật với cái nồi, bố chồng tôi vừa đi làm về đến nhà thấy thế xắn tay áo lao vào giành, bảo: Em yêu, để đấy anh làm cho. Bà xua tay bảo thôi, vì ông đang bận quần áo chỉnh tề thế, dây vào làm gì cho bẩn ra. Ông ôn tồn nói: Em yêu, đây là việc nặng, để anh làm. Nghe xong câu đấy, mẹ chồng tôi lui ra nhường ngay việc cọ cái nồi bị cháy khét cho ông, không quên cảm ơn ông và nói với ông rằng: Em yêu anh.
            Chắc cái lí lẽ rằng việc cọ cái nồi cháy là việc nặng nhọc của bố chồng tôi thuyết phục được mẹ chồng tôi ngay tắp lự vì bà thấy đúng là như thế thật. Còn tôi - người được sinh ra và lớn lên trong một xã hội có truyền thống coi việc xó bếp tủn mủn là việc của đám đàn bà con gái quanh quẩn góc nhà thì thấy cái lí lẽ ấy thật đáng yêu. Tôi tin là bà tôi, mẹ tôi, các dì của tôi, em gái tôi và những người bạn gái của tôi đều nghĩ như tôi, nghĩa là tất cả chúng tôi đều không coi chuyện bếp núc là chuyện vất vả, nặng nhọc. Chính vì thế, cái lí lẽ của bố chồng tôi trở nên đáng yêu vì nó có vẻ không thực tế mà chỉ là cái cớ được đưa ra để giành việc bếp núc với vợ, để bày tỏ sự quan tâm tới người phụ nữ của ông.
            Tôi theo dõi mấy câu "đôi co" của bố mẹ chồng trong bếp và mỉm cười sung sướng như vừa được xem một cảnh tình tự thơ mộng trong phim ảnh mà mở tứ là chuyện cái nồi cháy và kết tứ là một câu yêu đương trìu mến. Hình ảnh bổ chồng cởi bỏ chiếc áo comple sau một ngày làm việc bận rộn ở công sở để chúi mũi vào việc cọ cái nồi cháy giúp mẹ chồng khiến tôi cảm động và vô cùng ngưỡng mộ ông cũng như tình yêu của ông bà – một cặp vợ chồng già đã sống với nhau 45 năm trời mà vẫn giữ được những tình tứ ngọt ngào như thuở ban sơ.
             Nhưng khi nghĩ lại, tôi nhận ra tôi – kẻ đứng ngoài cuộc cọ rửa cái nồi đang thơ mộng hoá mọi chuyện theo cái nhìn của tôi, còn hai người trong cuộc là bố mẹ chồng tôi thì nhận thức thực tế khác hẳn cách tôi nhận thức. Đối với họ, việc cọ rửa cái nồi cháy đúng là việc nặng nhọc, và chuyện bố chồng tôi nhận lấy phần nặng nhọc ấy về mình là chuyện đương nhiên. Hai ông bà yêu nhau trong một sự phân công công việc đương nhiên như thế, trong sự tự nhiệm đương nhiên như thế, không cần đến bất kì sự cảnh vẻ, tô vẽ, lãng mạn nào. Và có lẽ, đó là bí quyết để cuộc hôn nhân của các cụ không chỉ sống sót mà còn đơm hoa kết trái hạnh phúc viên mãn sau 45 năm bên nhau.
             Tôi không dám ngỏ ý gì với các đấng mày râu nước Nam ta, tôi chỉ muốn các anh biết rằng, các anh là những người đàn ông sung sướng nhất quả đất vì những người phụ nữ quanh các anh (cũng như tôi) rất giàu lãng mạn, đến nỗi chúng tôi sẽ lâng lâng trong hạnh phúc đến độ có thể làm được vô số thể loại “thơ” (thơ chữ nghĩa, thơ hành động, thơ ngôn từ, thơ cơ thể…) nếu các anh làm cái việc (lẽ ra) đương nhiên là của các anh – việc cọ cái nồi cháy. Chúng tôi đã sẵn lòng mơ mộng, lẽ nào các anh không hào phóng chút công sức để cọ rửa một cái nồi hơi khó cọ? Và dù rằng, ngay cả trong những cuộc hôn nhân khoẻ mạnh được tính bằng nhiều tháng năm bên nhau, chúng ta sẽ có vô số cái nồi cháy cần được cọ thì cũng xin các anh hãy nhận lấy cái trọng trách của mình để phụ nữ chúng tôi được dịp phát huy năng lực lãng mạn tiềm tàng, để những cuộc hôn nhân sẽ luôn giữ được màu hồng ngọt ngào của cánh thiệp cưới ngày cũ xưa xa lắc nào đó.

            Cọ một cái nồi cháy để tiếp lửa cho hôn nhân, tôi tin rằng không có người đàn ông thông minh nào lại bỏ qua cái bí quyết đơn sơ ấy!
Ảnh: Bố mẹ chồng hồi trẻ


Monday, January 27, 2014

Câu chuyện một mình

            Sáng cuối tuần, mẹ dung dăng dung dẻ thảnh thơi dắt tay Cà Kiu Rau Muống đi chơi công viên. Thằng cu Muống đến tuổi cái gì cũng thích tự làm nên kiên quyết giật phắt tay mẹ ra để tự bước những bước đi hùng hổ theo ý nó. Cà Kiu thì đến tuổi “một nghìn câu hỏi vì sao” nên mẹ cứ vừa đi vừa trả lời chuyện từng ngọn cỏ, nhánh cây.
            Đi qua sân quần vợt, Cà Kiu nhìn thấy một cô gái đang tập đánh bóng với bức tường trong khi những sân bên cạnh vẫn có từng cặp chơi. Cà Kiu níu tay hỏi mẹ tại sao cô kia lại chơi tennis một mình thế nhỉ, mẹ nhỉ? Mẹ lơ đãng trả lời câu hỏi của con (sau cả ngàn câu ngô nghê con đã hỏi trên con đường đến công viên quen thuộc của mẹ con mình) rằng: có thể cô ấy đang đợi bạn đến chơi cùng. Con gái hơn ba tuổi đã “ăn” cái nết đa cảm của mẹ hay sao mà tự nhiên mặt buồn rượi buông một câu: “Chơi một mình thế thì cô ấy buồn lắm nhỉ, mẹ nhỉ?”. Nghe câu nói của con, mẹ thôi lơ đãng. Mẹ cúi xuống nhìn vào mắt con, cười một cái thật tươi rồi bảo: “Không, mẹ không nghĩ là cô ấy buồn, vì cô ấy đang chơi thứ mà cô ấy thích nên nếu không có bạn chơi cùng cũng không thành vấn đề. Rất có thể bạn cô ấy sẽ không đến, hoặc cũng có thể là cô ấy không có bạn chơi cùng nhưng cô ấy vẫn chơi, nghĩa là cô ấy rất thích chơi tennis và sung sướng được chơi. Mẹ tin là cô ấy đang vui con ạ”.
            Mắt con gái nhìn mẹ hồ nghi rồi nhìn sang những sân quần vợt với từng cặp đôi chơi chung bên cạnh. Mẹ biết, con gái không tin rằng cô gái kia đang chơi một mình và rất vui. Mẹ biết, với con, một mình chỉ có nghĩa là buồn. Và mẹ không định bắt cô con gái hơn ba tuổi quen sống ấm êm trong vòng tay gia đình, quen nhìn thấy mọi sự vật bằng cái nhìn đoàn tụ, cái gì cũng phải có đủ cặp, đủ đôi, có bố - mẹ, chị - em phải hiểu ra cái ý nghĩa gì khác của sự một mình. Nhưng con gái ơi, lúc nghe con nói và nhìn vào đôi mắt ngây thơ của con, mẹ ước rằng, con đã là một thiếu nữ, để có thể ngồi xuống bên cạnh mẹ và nghe mẹ thủ thỉ tâm tình. Ước thế thôi, chứ mẹ biết con mới chỉ là cô bé con mải nghịch và chắc là con đã quên ngay câu hỏi ngây thơ con vừa hỏi mẹ. Nhưng những ý nghĩ sâu xa con đã gieo vào đầu mẹ thì không chịu rời bỏ trí nghĩ mẹ như câu hỏi đã rời khỏi đầu óc non nớt của con. Những ý nghĩ ấy đã nối gót mẹ đến công viên với con, đã toả lan thành bao nhiêu cành nhánh mới khi mẹ nhìn ngắm con và cu Muống nô đùa bên nhau. Và mẹ viết những dòng này đợi con gái lớn…
            Mẹ muốn kể con nghe câu chuyện Một Mình. Một Mình là một cô gái vui vẻ, yêu đời, thông mình và xinh đẹp. Nhưng rủi thay cho cô, cô lại sống trong một làng tên là Đám Đông, và không ai trong cái làng ấy tin rằng Một Mình vui vẻ, yêu đời, thông minh và xinh đẹp như cô ấy vốn thế. Nếu cô hát ca hạnh phúc, người ta sẽ nhạo rằng cô đang cố che giấu cô đơn, nếu cô tìm tòi khám phá thế giới và sướng vui với những khám phá của mình, họ sẽ chế rằng cô chẳng có ai để chơi cùng, chẳng có bạn bè gì cả nên đành phải tìm vui trong những chuyện kì quặc. Và họ hắt hủi cả vẻ xinh đẹp của Một Mình, vì họ tin rằng vẻ đẹp ấy chẳng nghĩa lí gì khi không có ai nhìn ngắm. Và họ đồn đại nhau, rỉ tai nhau, lan truyền cho nhau những ý nghĩ tiêu cực ấy, đến nỗi ngày nay, người ta tin rằng, Một Mình là một kẻ cô đơn và buồn bã. Không ai muốn đánh bạn với Một Mình. Nếu lỡ gặp Một Mình, người ta sẽ bị cái ý nghĩ của Đám Đông ám ảnh, đè nặng mà quên mở mắt thật to nhìn ngắm vẻ đẹp của cô, quên không bắt chuyện với cô để thấy cô uyên bác thế nào, quên không chia sẻ với cô để thấy cô yêu đời và tích cực ra sao…
            Con gái yêu của mẹ, không phải ai cũng biết câu chuyện về Một Mình mà mẹ đang kể cho con nghe, vì đa phần những người xung quanh ta đều là Đám Đông con ạ. Mẹ biết câu chuyện của cô gái thông minh, xinh đẹp, vui vẻ, yêu đời ấy vì mẹ đã gặp cô, đã chuyện trò, đã kết bạn và thân thiết với cô một thời gian đủ lâu. Và mẹ kể cho con nghe chỉ để nhắn con rằng, nếu một ngày con có gặp người bạn cũ của mẹ - Một Mình, con đừng xa lánh và hắt hủi như những người thuộc Đám Đông con nhé.
            Một Mình sẽ dạy con biết tận hưởng cuộc sống của riêng con, biết nâng niu trân trọng những giá trị của bản thân mà nhiều khi ở giữa Đám Đông ồn ào nhiều lời, con khó lòng nhận thấy. Mẹ tin rồi con gái mẹ sẽ biết cách làm bạn với Một Mình, nếu một ngày con có gặp. Mẹ tin rằng, khi con đã quen biết với Một Mình, con sẽ có thể làm bạn với bất kì ai con muốn. Bởi lẽ, làm bạn với Một Mình, con sẽ học hỏi được nhiều điều bổ ích về chính bản thân con – những điều mà Đám Đông mải mê với những quan hệ, ràng buộc… đã quên trau dồi từ lâu. Những niềm vui con tìm thấy với Một Mình sẽ giúp con hạnh phúc hơn với những bè bạn khác. Nếu con không tìm thấy gì ngoài nỗi buồn chán ở Một Mình thì liệu con có gì để sẻ chia với bè bạn khác, ngoài nỗi chán chường ấy? Và như thế thì đúng là chán thật!

            Vì mẹ không muốn con quá choáng ngợp trước người bạn Một Mình uyên áo, mẹ sẽ chỉ cho con cách tìm ra những sở thích của bản thân để con có thể sẻ chia với bạn ấy khi con gặp. Mẹ sẽ thử dạy con nấu nướng, không phải để phục vụ bất kì ai, mà là để con biết cách tận hưởng thú vui mùi vị. Mẹ sẽ thử dạy con trồng cây, không phải để gây rừng làm giấy, mà là để con biết cách tận hưởng niềm thích thú nhìn thấy sự sống trong từng cảnh vật xung quanh. Mẹ sẽ thử dạy con viết văn, không phải để khoe khoang chữ nghĩa, mà là để nhấm nháp cuộc đời bằng con mắt và ngòi bút của riêng con. Mẹ ước mẹ có thể dạy cho con nhiều hơn nữa, có thể truyền cảm hứng cho từng việc con làm, để khi con đối diện với Một Mình, con gái mẹ sẽ là cô gái thông minh, tươi tắn như bạn ấy, bất chấp Đám Đông nghĩ gì.

Ảnh: Con gái giúp mẹ làm bữa sáng