Monday, January 13, 2014

Nó và tớ

Tớ không ưa nó, không ưa một chút nào nếu không muốn nói là ghét. Nhưng bạn Mommy dặn tớ rằng phải cẩn thận với từ “ghét” nên thôi, tớ cứ tạm dùng từ “không ưa” (dù như thế là chưa đủ thoả mãn sắc thái tình cảm tớ dành cho nó).
            Thế này nhé, nó cứ nhằng nhẵng bám lấy tớ tối ngày, hầu như không có giây nào rời. Tính tớ thích tự do, nhiều khi đang tung tăng sung sướng vì thoát khỏi vòng cương toả của Mommy Daddy, tớ lại thấy nó xuất hiện kè kè, cụt cả hứng! Đã thế, nó lại còn kiêu ngạo, thích diễu võ dương oai. Ở trong nhà thì không sao, hễ cứ ra ngoài trời đi chơi đâu là nó phô trương lực lượng, cao lớn bao trùm lên cả tớ. Chả hiểu nó có phép màu gì mà thông đồng được cả với ông mặt trời. Hình như ông mặt trời quý nó đến nỗi còn chiêu đãi nó món “ánh sáng” nữa cơ. Nó ăn ánh sáng rồi nó lớn phổng lên, tha hồ nghênh ngang phách lối đi bên cạnh tớ bé tí bé teo. Nói thực thì tớ cũng chả sợ gì nó đâu, dù nó có lớn nữa lớn mãi thì tớ cũng chả sợ. Nhưng mà quả tình tớ có hơi ghen tị vì nó lại được ông mặt trời yêu chiều đến thế cơ chứ! Đã có lúc (đặc biệt là những bữa chán ăn cơm mà bạn Mommy cứ giục), tớ chỉ ước tớ được là nó, hoặc chí ít cũng có thể đánh bạn với ông mặt trời để được ông chiêu đãi cái món “ánh sáng” kì diệu của ông. Ước mãi mà chả thành, đâm ra tớ càng thêm bực bội với nó.
            Một lần, tớ tâm sự với bạn Mommy là có một đứa cứ bám theo tớ dù tớ không thích nó tẹo nào. Bạn Mommy bảo rất có thể là nó muốn kết thân với tớ nhưng mà ngượng quá đấy thôi. Bạn í gợi ý tớ thử nói chuyện với nó xem có thể giải quyết được tình hình không, có khi tớ lại có thêm được một người bạn tốt cũng nên. Tớ thì tớ không tin là mình có thể làm bạn với cái đứa ấy, nhưng một vài lần, tớ đã cố gắng thử đối thoại với nó. Tớ cố gắng điều hoà nhịp thở (như Daddy dạy tớ làm mỗi khi tớ có điều gì tức giận), lấy giọng ồn tồn bảo với nó rằng: Sao mày cứ bám theo tao thế? Tao không thích mày đâu, mày tránh xa tao ra nhé! Nó mà biết điều thì sẽ lên tiếng trao đổi lại với tớ, chí ít cũng nêu ra lí do bám chằng chằng lấy tớ, gây rối đến tự do cá nhân của tớ một cách nghiêm trọng chứ? Đằng này, nó lại cứ im như thóc ấy, chả nói chả rằng gì. Thế, ai mà chịu nổi?
            Tính tình thì huyênh hoang, kiêu ngạo, nhưng nó lại rất thiếu cá tính. Bằng chứng là nó cứ bắt chước tớ hoài. Tớ mặc váy thì nó cũng mặc váy, tớ cột tóc đuôi gà thì nó cũng đua đòi cột tóc đuôi gà, tớ đi thì nó đi theo, tớ muốn tránh nó bèn chạy thật nhanh thì nó cũng cuồng cẳng đuổi theo. Tớ dừng lại, chống nạnh hằm hè nhìn nó thì nó cũng đứng lại chống nạnh im lặng ra cái điều thách thức. Tớ giận quá, vung vẩy tay chân, quát ầm lên thì nó cũng vung vẩy tay chân nhưng vẫn một mực im lìm rất trêu ngươi. Ôi, đến cái mức này thì quả là quá sức chịu đựng của tớ rồi. Tớ quyết định mách Daddy để Daddy “xử lí” nó hộ tớ. Mommy với Daddy giống nhau ở chỗ nhìn đâu cũng thấy hoà bình, bác ái nên dù tớ giải thích hết cả nước bọt mà Daddy vẫn cứ bảo: nó muốn làm bạn của con thôi. Mãi đến khi Mommy chìa ra mấy tấm hình chụp tớ đang “đối thoại” với nó, Daddy mới ngã ngửa người cười ha hả. Cười xong, Daddy vẫn nhất mực cho rằng: Nó là bạn của tớ, người bạn trung thành suốt đời với tớ và tốt nhất thì tớ nên yêu lấy nó như yêu chính bản thân mình. Thế có cáu không?

            À đấy, mải cáu kỉnh với nó, tớ quên béng chưa bảo với các bạn, tên nó là Bóng, tục hay gọi là cái Bóng!
Ảnh: Tớ đang cáu tiết nhưng vẫn cố gắng nói chuyện phải trái với nó



Thằng cu Muống giờ cũng bắt chước tớ, vừa đi vừa "lườm" cái Bóng, nhưng nó dễ tính hơn nên chỉ lườm thế thôi chứ không cáu kỉnh quát nạt gì...

Thursday, January 9, 2014

Câu chuyện đổ rác viết trên đất Mỹ

Hồi mới sang Mỹ, tôi phải học lại từ đầu hầu hết tất cả mọi thứ, bắt đầu từ việc nhỏ nhặt nhất là việc đổ rác. Ở Mỹ, rác được phân loại ngay ở khâu vứt rác, cơ bản có mấy loại: rác hữu cơ (những thứ có khả năng phân huỷ như đồ ăn, củ quả, thịt thà…), rác vô cơ (những thứ không có khả năng tự phân huỷ). Trong rác vô cơ thì có hai loại: loại có khả năng tái chế và loại không có khả năng tái chế. Đang sống ở Việt Nam với quan niệm rác thức ăn rác đồ uống, rác đồ dùng thức đựng, rác Tây rác Tàu… rác gì cũng chỉ là rác thôi, cái đứa tôi phải nói là xây xẩm mặt mày trước cách phân loại rác rạch ròi ở Mỹ.
            May quá, thùng rác ở Mỹ lại được phân loại bằng màu sắc rất hợp lí nên tôi cũng không đến nỗi phải kéo dài tình trạng đứng ngẩn tò te mặt mũi bần thần trước thùng rác quá lâu. Thùng rác màu xanh lá cây là thùng rác hữu cơ, thùng rác màu xanh da trời là thùng rác vô cơ có khả năng tái chế (thường có hai ngăn để riêng cho chai lọ và giấy tờ, bìa cứng), thùng rác màu xám là thùng chứa các loại tạp nham còn lại (rác vô cơ không thể tái chế…). Ngoài việc dùng màu sắc hợp lí cho những người ưa tư duy bằng màu sắc như tôi, trên mỗi thùng rác còn có kí hiệu đặc biệt dành cho mỗi loại rác để phù hợp với nhu cầu tư duy bằng hình tượng, biểu tượng của nhiều người khác. Các công ty xử lí rác thải đã gắng gỏi thoả mãn các “khẩu vị” tư duy của công dân đến thế thì có công dân nào nỡ vứt rác bừa bãi nữa, kể cả tôi – dù chả phải công dân Mỹ cũng tự thấy mình phải cố gắng mà học đổ rác cho đúng cách.
            Hai năm sống ở Mỹ, sau rất nhiều lần đứng tần ngần tư duy trước thùng rác và một vài lần bị các anh công nhân vệ sinh dán giấy nhắc nhở ở thùng rác vì đổ rác sai (lỡ tay làm tuột cái túi nilon đựng thức ăn thừa vào thùng rác hữu cơ), tôi đã có thể tự tin mà rằng, bây giờ tôi đã biết vứt rác đúng vanh vách. Đùng một cái, trong kì nghỉ vừa rồi, tôi tình cờ nhìn thấy bố chồng đi vứt rác, và tôi té ngửa ra là tôi đã vứt rác sai trong suốt hai năm qua. Day dứt ra trò!
            Hôm đó, tôi nhìn thấy bố chồng cặm cụi, tỉ mẩn kì cọ từng cái hộp nhựa, xóc từng cái lọ thuỷ tinh cho sạch bong, tôi bèn hỏi ông muốn giữ mấy cái chai đó làm gì hay sao mà lại phải rửa? Ông bảo không, ông rửa để còn đem đi… vứt. Ôi chao, tôi nghe xong thì đỏ mặt không dám nói gì thêm. Tôi không bao giờ mất thời gian tốn công tốn sức đi rửa mấy cái chai lọ ấy làm gì vì biết chắc điểm đến của nó là thùng rác. Rác thì bẩn là đương nhiên, việc gì phải rửa? Nghe cái lí lẽ lười biếng của tôi, chắc nhiều người đồng tình. Nhưng dù lười biếng và có cả tá lí luận cho cái sự lười biếng của bản thân, tôi cũng không thể không suy nghĩ khi nhìn thấy bố chồng tóc đã bạc phơ– một yếu nhân trong lĩnh vực của ông, một người mỗi ngày vẫn đều đặn ra khỏi nhà từ 7 giờ sáng và chỉ trở về sau 7 giờ tối với núi công việc khổng lồ ở văn phòng cần ông giải quyết, một người thường chong đèn làm việc sau bữa tối khi con cháu đã lui vào phòng riêng - đang cẩn thận lau chùi từng cái chai, cái lọ chỉ để vứt vào thùng rác. Chắc ông phải có lí lẽ gì đáng thuyết phục của riêng ông để tiêu tốn thì giờ quý báu vào cái việc tưởng chừng như vô bổ đó chứ?
            Lí lẽ gì, tôi không dám hỏi, nhưng tôi tự đoán ra rằng: ông giữ cái phẩm chất công dân hạng nhất ngay cả trong việc đổ rác. Ý thức đó, mấy người có được?
            Nhân nói đến chuyện ý thức, tôi lại nhớ đến một lần đi mua thuốc với chồng hồi mới sang Mỹ. Sau khi đã thanh toán hoá đơn thuốc ở Walgreens – một hệ thống cửa hàng bán thuốc và các nhu yếu phẩm có mặt khắp nơi trên nước Mỹ, chàng mới thảng thốt kêu lên: Ôi, chán quá, sao anh lại mua thuốc ở đây! Lẽ ra, anh nên chịu khó quá bộ sang bên kia đường, mua thuốc cho tiệm thuốc của ông dược sĩ địa phương. Anh giận anh quá! Tôi lơ ngơ hỏi sao lại giận, thế cửa hàng ấy có thuốc tốt hơn à, hay là giá rẻ hơn? Chàng cười, giải thích rằng: Không, chỉ vì nếu như mình không ủng hộ những tiệm thuốc nhỏ của địa phương như thế, thì chẳng bao lâu, họ sẽ bị những chuỗi cửa hàng như Walgreens nuốt chửng! Cái đứa tôi vốn không mấy quan tâm đến chính trị và rất xa lạ với những mỹ từ như sinh mệnh chính trị… nghe thế thì cũng vỡ ra vài điều. Điều quan trọng nhất có lẽ là ý thức công dân.
            Tôi phải thành thật thú nhận rằng, tất cả những gì tôi học được ở Việt Nam chỉ khiến tôi cố gắng trở thành một người có ích bằng cách làm tốt công việc được giao, theo đuổi hết sức mục tiêu nghề nghiệp chứ hoàn toàn không khiến tôi trở thành một công dân có ý thức. Tôi chỉ ý thức trong lĩnh vực nghề nghiệp riêng của mình, với những chuyện nhỏ nhặt tủn mủn riêng tư của mình và có thể đôi ba chuyện xã hội nổi lên như bong bóng xà phòng nào đó, chứ tuyệt nhiên không ý thức được cái gọi là ý thức công dân. Tôi tin phần lớn người dân xứ sở mình cũng như tôi, thế nên, họ vẫn ra đường tè bậy, vẫn xả rác khắp nơi, vẫn chạy xe bất cần biết đến luật, vẫn ráo hoảnh đi qua những nỗi đau của đồng loại, đồng bào không chút xót thương, vẫn vô cảm sống đời bình thản trước những vấn đề nhức nhối bày ra trước mắt. Họ vẫn chỉ biết vun vén cho cái tổ chim hạnh phúc cá nhân bé mọn của riêng mình, không cần biết đến xung quanh, hoặc có biết thì cũng chỉ để ba hoa chém gió lúc trà dư tửu hậu mà thôi.
            Tôi đã học lại cách đổ rác. Mỗi khi tặc lưỡi định vứt cái lọ mật với chút mật còn thừa bên trong hay hộp nước cam còn vương nước cam nơi đáy hộp mà không xóc rửa, tôi lại nghĩ đến bố chồng tôi và tự thấy mình không có lí gì để lười biếng. Lại nhớ đến chuyện cô bạn thân đi học ở Nhật mấy năm trước, lúc vừa sang, cô gọi điện về để kể tình hình ăn ở bên kia thế nào và cô kêu ca là ở Nhật cái gì cũng phức tạp, đến cả chuyện đổ rác cũng phải suy nghĩ, mệt ơi là mệt. Lúc đó, tôi đang ở Việt Nam – thiên đường cho những người biếng lười việc đổ rác nên tôi ra sức động viên cô cố gắng. Bây giờ, tôi đang ở Mỹ - thiên đường của tất cả mọi thứ còn lại (ngoại trừ là thiên đường cho bọn lười biếng việc đổ rác), tôi nghĩ khác. Phải chăng, sự biếng lười suy nghĩ, sự uể oải của tinh thần, sự ù lì về cảm xúc đã làm thui chột ý thức công dân cần thiết ở mỗi người? Tính à uôm, ù xoè, văn hoá bầy đàn đã giết chết ý thức công dân, phải thế chăng?

            Câu hỏi ấy, một mình tôi không thể tự trả lời, dù tôi tin là bây giờ tôi đã cực kì khá trong “chuyên môn” đổ rác!

Đại gia Cà Kiu

Kì nghỉ đón Năm mới vừa rồi, cả nhà tớ đi nghỉ cùng ông bà nội ở Vịnh Monterey - nơi không những có nhiều cảnh đẹp (khiến bạn Mommy cứ nhấp nhổm chụp ảnh liên hồi) mà còn có rất nhiều đồ ăn ngon (khiến bạn Daddy cứ cau mày suy tư không biết chọn món gì giữa bao nhiêu thứ mĩ vị). Được ăn ngon, ngắm cảnh đẹp thì tất nhiên là vui rồi, nhưng mà tốn tiền đấy nhé! Tớ biết thế nên khi đi đã nhớ thủ sẵn cái ví căng phồng những tiền là tiền, tiền xanh tiền hồng đủ cả.  Cái ví màu vàng có rất nhiều ngăn của tớ là của “hồi môn” của cụ nội. Hồi tớ mới sang Mỹ, đến thăm cụ, tớ thích cái ví ấy thế là cụ tặng tớ luôn. Tiền của tớ là mấy đồng xu xin xỏ được của Mommy mỗi lần theo chân bạn í đi chợ, những chữ cái và chữ số bằng gỗ màu xanh và màu hồng mà tớ thích nhất trong bảng chữ cái. Toàn thứ có giá trị cả nên đi đâu tớ cũng khư khư mang theo bên mình, sợ mất!
            Bữa tối đầu tiên của kì nghỉ, cả nhà đi ăn ở một tiệm cơm Ý sang trọng lung linh đèn nến, ngào ngạt mùi pasta và hải sản. Sau khi đã chén xong món bánh tiramisu tráng miệng, Daddy gọi chú bồi bàn xin hoá hơn tính tiền. Đang ngồi trong lòng ông nội nuốt dở miếng bánh cuối cùng, thấy chú bồi bàn mang hoá đơn ra, tớ tụt vội xuống đất chạy ra giành lấy hoá đơn. Cả nhà ồ lên cười, ô hay nhỉ, tớ nhớ mang ví tiền dày cộp đi cũng chỉ để chiêu đãi mọi người những bữa ra trò thế này thôi mà, sao lại cười? Ông bà nội hỏi: Thế hôm nay cháu sẽ trả tiền bữa tối à? Tớ ra điệu bộ đương nhiên, gật đầu lia lịa. Chú bồi bàn hỏi: Thế cháu muốn trả bằng thẻ hay trả bằng tiền mặt? Tớ nhanh nhảu: Cháu có tiền hồng với tiền xanh rồi rối rít bảo Mommy đưa áo khoác cho tớ để tớ còn lục lấy ví. Sờ đến hai cái túi áo trống không, mặt tớ đang hớn hở bỗng dài thuỗn ra ngơ ngẩn. Tớ bảo với chú bồi bàn rằng: Ôi không, cháu quên mất ví tiền ở nhà rồi, cả tiền xanh lẫn tiền hồng! Tớ ngẩn tò te ra, vừa lo lắng cho cái ví tiền không được bảo vệ, vừa chán nản vì không có tiền trả bữa tối. Thấy tình cảnh đáng thương như thế, Daddy Mommy đã không đỡ cho tớ được câu nào thì thôi, lại hùa vào cười như nắc nẻ với mọi người xung quanh. Thế là tớ cáu!
            Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, ông bà nội hứa ngày hôm sau sẽ cho tớ được trả tiền ăn cho cả nhà, toại nguyện giấc mơ làm đại gia. Lúc đó tớ mới cười thẹn thùng hứa rằng ngày mai nhất định tớ sẽ không quên ví tiền ở nhà nữa. Ấy thế mà sáng hôm sau, cả nhà đi ăn sáng trong phòng ăn của khách sạn, tớ lại quên ví. Lần này tớ phát hiện sớm nên nằng nặc đòi phải về phòng lấy ví tiền, tí nữa còn trả tiền chứ không thì mặt mũi đâu mà nhìn mọi người nữa. Cả nhà can ngăn mãi không được, bèn phải nhờ nhân viên phục vụ trong khách sạn giải thích rằng bữa sáng trong khách sạn là bữa ăn miễn phí, tớ không phải lo lắng chuyện tiền nong làm gì. Hây da, làm đại gia khó thế cơ chứ, đã phải trả tiền lại còn phải nhớ mang ví và quan trọng hơn là không phải lúc nào cũng được trả tiền như ý nguyện. Rốt cuộc đem bao nhiêu tiền đi, tớ chả tiêu được đồng nào vì cứ quên ví suốt.
            Thế là tớ rắp tâm phải tiêu cho hết đống tiền đã tích trữ bấy lâu nhân dịp đầu năm mới. Đêm hôm trước, tớ thủ thỉ tâm sự với Mommy rằng, tớ muốn mua một cái nhà màu hồng, trong đó có một cái bếp màu hồng và dĩ nhiên là một cái giường màu hồng. Mommy bảo tớ cứ ngủ đi đã, việc lớn thế thì ngày mai mới tính tiếp được. Sáng hôm sau, vừa mở mắt ra là tớ chạy ngay sang phòng Mommy hỏi: Mommy, thế nhà màu hồng của con đâu, bếp màu hồng và giường màu hồng nữa, đâu rồi? Mommy ngớ người ra mấy giây rồi cười phá lên bảo tớ thế này: Con có biết là để mua một cái nhà thì cần phải có rất nhiều tiền không? Ơ hay, chả nhẽ tớ lại không biết? Nếu tớ không biết thì tớ tích trữ tiền bấy lâu nay làm gì? Tớ cao giọng bảo với Mommy: Con biết rồi, mình có nhiều tiền mà. Mommy ra đây, con chỉ cho Mommy xem. Nói là làm, tớ dùng hết sức bình sinh kéo Mommy lười biếng ra khỏi chăn ấm đệm êm để bàn việc lớn. Tớ chỉ cái hũ đựng tiền xu của cả nhà rồi bảo: Đây, đây này, nhiều thế này cơ mà Mommy? Mommy lại toét miệng cười, vẫn không đả động gì đến chuyện mua nhà riêng màu hồng cho tớ. Chắc là tiếc tiền đây…

            Tớ thì tớ chả tiếc gì với Mommy Daddy cả nhé! Lần nào mặc cả với Daddy, Mommy, tớ cũng nhường các bạn ấy phần hơn. Ví dụ, khi tớ đang xem TV, bạn Daddy ra hăm he bảo tớ là chỉ được phép xem trong vòng 15 phút nữa thôi đấy. Tớ đang sung sướng chơi với các bạn trong TV nghe thấy thế thì giãy nảy lên bảo: Không, không được, 4 phút cơ! Daddy cười khoái chí Ồ kế ngay. Lần khác, ở bàn ăn, tớ đã ăn no căng cả bụng rồi mà Daddy cứ nài tớ ăn thêm mấy miếng táo (cho có vitamins). Bạn í bảo tớ chỉ cần ăn thêm 2 miếng táo thì sẽ được rời khỏi bàn ăn. Nghe thấy thế, tớ lại thở dài não nuột mặc cả: Khồng, con không ăn 2 miếng đâu, 4 miếng thôi nhé! Daddy và Mommy mím môi giấu tràng cười đắc ý trong cuống họng nhưng vẫn làm điệu bộ bình thản như thể cuộc mặc cả đang diễn ra ngang cơ. Các bạn ấy tưởng lừa tớ dễ thế cơ đấy! Tớ biết thừa đi là tớ toàn nhận phần “thiệt” về mình, nhưng mà nhé, tớ làm thế là tớ mua được nụ cười của Daddy Mommy (dù các bạn ấy thi thoảng cứ giấu diếm quay mặt đi chỗ khác cười tủm với nhau). Thế nghĩa là tớ có thể “thiệt” này “thiệt” kia một chút nhưng lãi được cả một niềm vui to đùng cho những người tớ yêu thương. Dù bạn Daddy “oánh” giá rằng nếu mai sau tớ làm kinh doanh thì chắc là lỗ nặng nhưng tớ thì tớ tin, tớ có phẩm chất của một đại gia. Các bạn có thấy thế không?

Ảnh: Trong lúc "đại gia" đang nẫu cả ruột vì quên ví, bạn Mommy vẫn hồn nhiên "pose"


                                 "Đại gia" đòi lái ô tô để còn sắm ô tô màu hồng



                                     Ngôi nhà mơ ước, có điều, nó phải là màu hồng cơ



Wednesday, January 8, 2014

Kí ức thì tương lai

Chiều sẫm dần trên từng đỉnh núi. Sương xuống buốt giá cả chiều xuân và những nụ hoa đào rừng mới hé trong con nắng sót. Ngồi sau cái xe máy cà tàng của chú nhà báo, Hân hít căng lồng ngực mùi ngai ngái của cỏ cây đang đâm chồi. Thế là xong một cái Tết. Một cái Tết lang thang. Một cái Tết đơn độc không gia đình. Chú nhà báo hay chuyện vẫn thao thao chuyện núi rừng làng bản. Hân vừa lắng tai nghe lời chú nói tiếng được tiếng mất vì gió cướp, vừa miên man nghĩ đến anh. Suốt một tuần Hân lên núi ở nhà sàn với dân bản người Thái, cô không nhận được tin gì từ anh vì điện thoại mất sóng. Biết chiều nay xuống núi, cô khấp khởi mừng và hồi hộp, cứ đi một quãng lại kiểm tra điện thoại xem có sóng hay không.
         Hân thấy hộp message của cô đầy ứ, chỉ toàn tên anh. Tin nhắn nào anh gửi cũng có một câu: “em ở đâu, Hân ơi?”. Cô rối rít bấm phím định trả lời, rồi quên khuấy mất là mình đang ở đâu. Toan hỏi chú nhà báo, nhưng rồi, Hân nghĩ: ừ, mà có quan trọng gì cái địa danh. Cái địa danh xa mịt mùng anh chả bao giờ nghe đến thì với anh cũng như Hà Nội, Sài Gòn hay bất kì đâu khác mà thôi. Vẫn xa anh lăng lắc. Hân đang ở đâu, ở đâu trong mối quan hệ yêu đương chưa một lần gặp gỡ với anh - chàng trai sống cách cô nửa vòng trái đất. Hân lan man rượt đuổi những ý nghĩ chạy vòng quanh rồi chua chát tặc lưỡi: cô chỉ là một thứ kí ức ở thì tương lai mà thôi. Anh nghĩ về cô đâu đó trong thì tương lai, chỗ của Hân là ở đó.
         Bất giác, Hân buông lơi cái điện thoại đã đầy ắp sóng. Nỗi nhớ anh cuộn ứ trong lòng dào lên một đợt sóng mạnh rồi trôi tuột đi đâu mất, chỉ để trơ lại đáy tim cằn cỗi xót xa. Bao nhiêu gió núi Hân đã nghe vào những đêm nằm thao thức trong ngôi nhà sàn cô liêu bên sườn núi bỗng u u thốc ngược tự trong lòng khiến cô rùng mình. Cô tưởng như mình đang đứng cheo leo trên đỉnh núi Cấm, ngó xuống cái vực sâu hun hút xanh rì cây lá mà mới hai hôm trước thôi, cô đứng bên miệng vực không mảy may sợ hãi. Có lẽ khi đó, trí óc cô chỉ chăm chắm vào việc tìm kiếm vết tích ngôi đền cổ. Say mê công việc đánh bạt cả nỗi sợ trong Hân. Thế mà giờ đây, khi đang trên đường về xuôi, bao nhiêu sợ hãi từ đâu đột ngột đổ ập xuống Hân như thác lũ. Đi trên đất bằng, Hân mới thấm thía nỗi sợ hãi đứng ở đỉnh núi chon von. Liệu có phải tình yêu của cô dành cho anh chưa đủ mê say để đánh tan sợ hãi, hay mối quan hệ yêu đương của cô có quá nhiều vực thẳm, khiến Hân cứ phải dè chừng, dò dẫm từng bước và nỗi sợ đã trở nên thường trực?
         Phải đến tận lúc này, Hân mới tuyệt vọng nhận ra rằng, nỗi sợ vẫn ở đó, luôn luôn thường trực án chiếm tình yêu cô dành cho anh. Nỗi sợ bóp nghẹt tim Hân bằng một cơn đau rất thật. Hân hít một hơi thật sâu, cố gắng tự kéo mình về thực tại bằng cách vận dụng khả năng khứu giác dường như bén nhạy hơn sau một tuần sống giữa núi rừng. Nhưng mùi lá non và cây cỏ mùa xuân không cứu vớt được cô. Nó vẫn chỉ một mực kéo Hân đến bên bờ vực trên đỉnh núi Cấm. Hân nhúc nhích chân tay, rướn người cố theo dõi câu chuyện không đầu không cuối liên tu bất tận của chú nhà báo đang vừa chạy xe vừa nói chuyện như rang. Cô thậm chí còn ép mình hỏi chú vài ba câu để nhập cuộc, mong câu chuyện của chú nhà báo sẽ giúp cô tạm lánh những bất an đang cuồn cuộn trong lòng. Nhưng tiếng gió lật phật cướp mất gần hết những thanh âm nhẹ bỗng thoát ra từ cái cổ họng thanh mảnh của Hân, khiến chú nhà báo cứ phải hỏi đi hỏi lại rằng: Cháu vừa nói gì? Vài lần như thế, Hân buông xuôi thở dài bảo: Không có gì chú ạ rồi để mặc chú tiếp tục câu chuyện dở dang mà cô vẫn nghe câu được câu chăng qua tiếng gió. Cứ thế, cơn gió tinh quái cuốn phăng mọi nỗ lực bám víu vào thực tại của Hân. Cơn gió lồng lộn kéo cô quay trở lại đỉnh núi Cấm, bắt cô phải nhìn sâu vào tâm can mình như nhìn xuống bờ vực thăm thẳm. Hân thấy mình đứng đó, chênh vênh hạnh phúc và muộn phiền.
         Sau cú thảy ly đầy tráo trở của kẻ đã mớm Hân ly rượu tình ái đầu đời, cô thôi không còn muốn nghĩ là mình đẹp, dù lúc nào cũng có cả tá đàn ông theo đuổi và không ngớt mồm ca tụng cô. Hân đã từng đi qua thời thiếu nữ lạnh lùng với lũ trai cùng phố, cùng trường, phớt lờ cả các anh chàng bảnh trai, láu miệng vẫn được mấy cô bạn gái cùng trang lứa mê tít. Đời sống tình duyên lận đận của mẹ đã dạy Hân rằng chớ có bao giờ tin bọn đàn ông. Nhưng người đàn ông hơn cô cả chục tuổi ấy quá dạn dày để đưa cô vào bẫy tình. Hân yêu mà không biết người đàn ông cô yêu say đắm từ thuở 20 tuổi ấy là một gã Sở khanh. Sau một lần bị bội phản, những kỉ niệm tình ái ngọt ngào biến thành thứ thuốc độc không có thuốc giải phát tán rộng, ngấm sâu vào tâm hồn Hân, khiến cô luôn trong tư thế sẵn sàng quẳng ra một cái nhếch mép cho bất kì trò tán tỉnh nào mà lũ đàn ông dày công đắp điếm bằng vẻ lãng mạn thơ mộng. Thay vì xao xuyến rung rinh như đám bạn gái cùng trang lứa trước mấy câu yêu đương hoa mỹ có khả năng vuốt ve lòng tự ái của hầu hết đàn bà, Hân lại cười nhạt. Hân đọc vị từng câu tán tỉnh của những gã đàn ông đang vây lấy cô và dù chưa bao giờ cô cho phép bất kì ai trong số họ đến gần mình, cô vẫn thấy rõ mồn một động cơ nhục dục trong từng lời họ nói, từng động thái họ làm để minh chứng tình yêu với cô. Hân chối từ là người đẹp trong mắt họ, vì cô biết thừa họ muốn gì ở cô. Thứ thuốc độc phát tác trong tâm hồn cô sau mối tình đầu một mặt huỷ hoại mọi ý nghĩ ngây thơ của Hân, mặt khác lại tạo ra một cơ chế tự vệ cho cô trước mọi ve vãn của bọn đàn ông. Hân tin vào thứ độc dược ấy hơn tất thảy bọn đàn ông đang tấn công cô từ mọi phía.
         Thế mà rồi một ngày, Hân đã tin anh. Chính vào lúc Hân tưởng như thứ độc dược ái tình - sản phẩm của mối tình đầu đã ăn sâu vào máu cô không gì có thể cứu vãn được thì anh xuất hiện như một liều thuốc giải. Phiến băng đông đặc mà trái tim nhạy cảm và thứ thuốc độc kia tạo ra bằng cơ chế tự vệ tự nhiên đã tan rã hoàn toàn trước anh. Hân gặp anh trong một diễn đàn trên mạng. Trong khi đám trai trẻ trong diễn đàn thường xuyên dùng thứ ngôn ngữ bỡn cợt, nhố nhăng để bàn luận về các vấn đề chung thì anh hoàn toàn khác. Anh tham gia mọi cuộc tranh luận bằng một thứ ngôn ngữ điềm tĩnh, chững chạc và cực kì nghiêm túc. Ban đầu, Hân lấy làm quái lạ vì ở đâu ra lại có cái thứ người nghiêm chỉnh đến thế trong cái diễn đàn toàn một bọn lấy giễu cợt làm vui. Cô để ý đến anh và tham gia mọi tranh luận có anh, bằng giọng lưỡi cợt nhả như mọi thành viên khác. Hân chờ đợi đến lúc anh buông ra vài câu đùa giỡn để quên phắt anh đi. Quái quỉ thay, chờ mãi mà không thấy anh biết đùa, Và Hân cũng không biết làm thế nào để quên anh đi được. Hân gây sự với anh bằng những câu hỏi tréo ngoe, lạc đề nhưng anh vẫn một mực điềm nhiên rành rọt trả lời cô. Hân bực dọc vì lần đầu tiên cảm thấy bị một người đàn ông khuất phục, mà đó lại là người cô chưa từng biết mặt. Tình yêu của cô đối với anh diễn tiến nhanh đến nỗi Hân chợt nhận ra rằng, hoá ra, phiến băng cô tự tạo bấy lâu nay vẫn chờ để được tan chảy.
         Hân nhận ra cô yêu anh khi lại chấp nhận rằng mình đẹp, trước anh, dù anh rất kiệm lời khen nhan sắc của cô và những lời khen hiếm hoi ấy cũng chỉ rón rén dừng lại ở nụ cười, ánh mắt. Trong khi phớt lờ mọi tán tụng đầy ngụ ý của đám đàn ông vây quanh mình, Hân lại thấp thỏm đợi chờ từng lời khen tặng của anh. Nhưng dường như, cô càng chờ đợi, anh càng cố tình cất giấu những đắm say trong mối tình với cô. Từ những ngày đầu tiên yêu nhau, Hân đã đợi chờ trong nỗi xúc động mạnh mẽ của thứ ái tình được cất ủ kĩ càng. Anh thuyết phục cô bằng tình yêu kì lạ của anh - thứ tình yêu trong như nước thánh, chỉ ngát thơm một thứ hương vị tinh thần nhưng lại khiến cô bủn rủn bồn chồn xác thịt hơn bất kì đụng chạm thực thể nhạy cảm nào. Ngồi cùng nhau trong một không gian riêng tư nhưng chỉ nói với nhau những chuyện bâng quơ, không giây lát nào tỏ ý cợt nhả mà vẫn thấy rung động xao xuyến khiến Hân tưởng như mình đang quay trở lại những bối rối vụng dại của cái tình thứ nhất - những cảm giác mà cô tuyệt vọng nghĩ không bao giờ có lại trong đời, nhất là sau khi đã uống trọn độc dược của nó.
         Với Hân, đàn ông biết kìm mình trước ranh giới hấp dẫn hơn nhiều so với những gã chỉ biết chạy lồng lên vì dục vọng. Khi họ tìm cách giấu diếm cái xúc cảm mãnh liệt bên trong vì sự mặc cảm, e dè nào đó (đạo đức hay tình cảm), Hân cảm tưởng như họ đang tự nung chín cảm xúc của họ và của cả chính cô. Trước họ, Hân không hề cảm thấy xa cách, trái lại, cô cảm thấy gần gũi và có chút gì hàm ơn. Cô tin người đàn ông biết giữ cái khoảng cách cần thiết trước người con gái anh ta yêu là người biết chở che người yêu khỏi những vết bỏng dễ gặp của những khối nham thạch khổng lồ phun trào không ngơi nghỉ từ trái tim anh ta. Lằn ranh vô hình vì thế không có chút ý nghĩa nào về sự cách ngăn, trái lại, nó chỉ gợi lên một thôi thúc tinh thần, rằng cần phải vượt qua nó để tận hưởng thứ ái tình trọn vẹn đang đợi chờ phía trước. Đám đàn ông vây quanh Hân hầu như không có ai thuộc vào loại đàn ông biết đến cái thứ ranh giới hấp dẫn đó. Thảng hoặc, cô thấy một trong số họ giữ được lằn ranh giới quan trọng ấy trong lần hẹn đầu tiên, rồi nhanh chóng dẫm lên nó một cách vô ý thức. Chỉ có anh là người khiến Hân cảm thấy thực sự có ý thức về đường ranh giới cần thiết trong một mối quan hệ mới chớm nở. Chắc vì thế mà dù ở cách xa cô đằng đẵng cả một đêm bóng tối, anh vẫn đánh bật lũ đàn ông đeo bám Hân hằng ngày hằng giờ trong thành phố chật chội mà cô sống.
         Ba năm tình yêu, ba năm hứa hẹn, ba năm đợi chờ và bao lần muốn bứt tung lằn ranh giới Hân từng nâng niu trong mối quan hệ giữa anh và cô khiến Hân mỏi mệt. Chuyến đi điền dã lên miền núi Hân cố tình thực hiện trong dịp Tết lần này thực ra là một cuộc lánh nạn tinh thần, trước những khát khao và giằng xé cô biết chắc sẽ xảy ra giữa không khí sum họp rộn ràng xung quanh. Hân từng đếm ngày đếm tháng đợi được gặp anh nhưng rồi những cái hẹn tưởng như đã ở ngay trước mắt dễ dàng bị cuốn trôi khỏi tầm đợi mong của cô bởi những sự việc bất ngờ xảy ra trong đời anh. Sau vài lần như thế, Hân thấm thía rằng cô chỉ là một thứ ảo mộng mong manh nào đó trong đời anh, cũng như anh đối với cô, không hề có thực. Cuộc đời thực của anh là những sự vụ vẫn diễn ra hàng ngày hàng giờ nơi anh sống, là những bận rộn tẹp nhẹp nhưng đủ sức cuốn anh đi ra khỏi tầm với của Hân. Cuộc đời thực của cô là phố xá đông vui mỗi tối, là những í ới bạn bè, những hẹn hò bủa vây của đám đàn ông gần tới nỗi cô ngửi thấy cả mùi mồ hôi của họ - những thứ mà cô đã chối từ chỉ để quay về góc nhà có cái cửa sổ nhìn ra cây hoa giấy màu hồng vẫn trổ đều bông, ngồi bó gối ngậm ngùi yêu anh qua từng dòng tin nhắn. Anh và cô đã vẽ nên bao nhiêu cảnh tượng cho ngày gặp nhau, câu nào anh viết cho cô cũng đầy ắp những hư từ thời gian: sẽ, sẽ… Đã có lúc Hân mỏi mệt đến độ phát cáu lên cả với những hư từ thời gian vô tội ấy. Cô bảo anh đừng nói thêm câu nào có từ sẽ nữa, vì nó khiến đầu cô tràn ngập một thứ bong bóng ảo mộng. Những bong bóng ảo tưởng ấy đưa Hân vào trạng thái lửng lơ bị động. Cảm giác bồng bềnh mê đắm không xua được nỗi lo sợ thót tim tiếng tan vỡ của những bong bóng mong manh ấy. Cứ thế, Hân và anh đã cùng nhau đi qua những tháng ngày hạnh phúc chông chênh.
         Trước Tết, anh hẹn Hân sẽ về và cô đã cuống quýt mừng vui như thể anh chưa một lần lỗi hẹn. Rồi đùng một cái, anh lại bảo lịch về thăm cô phải lùi lại vì công chuyện đột xuất. Hân rơi xuống hố thẳm tuyệt vọng khi cảm thấy cô không còn đủ sức để giữ thăng bằng với cái thứ hạnh phúc làm xiếc trên dây cùng anh nữa. Cô thu xếp cho chuyến đi điền dã mà không nói với anh lời nào. Chuyến đi phiêu bạt với núi rừng giữa những ngày đoàn viên của gia đình là cách Hân chọn để buộc chính mình phải đối diện với thực tế trần trụi rằng: cô ở đây và cô cô đơn.
         Suốt cả chuyến đi, Hân cố giam mình vào công việc để xua đuổi nỗi nhớ anh. Thế mà anh vẫn cứ ngang nhiên hiện diện trong cả công việc của cô. Hôm cô cùng mấy trí thức bản địa đi thăm một ông mo người Thái đen, đang phấn khởi vì được nghe nhiều bài mo mới và lại được ông mo đích thân làm lễ hằng vắn (lễ buộc chỉ cổ tay) cầu may, Hân bỗng sững người khi thấy ông mo vừa huơ cái chân con gà cúng lễ, vừa phán rằng: có người đang mong ngóng cô lắm lắm. Hân biết đó là anh, không thể là ai khác. Anh quay về choán ngợp trí nghĩ cô. Ông mo người xương xẩu có đôi mắt rất tinh anh ấy còn giơ cái cái chân gà lên giải thích kĩ với cô vì sao ông nói thế, nhưng lúc đó đầu óc Hân đã miên man trôi sang một chiều không gian khác. Ở đó chỉ tràn ngập một nỗi anh, anh.
         Ngoài anh, Hân có một niềm đam mê lớn với công việc. Hân mê thích những câu chuyện dân gian, mê thích bản làng, rừng núi. Chuyến điền dã lần này, Hân đã tính cậy nhờ vào công việc để quên anh. Nhưng những người dân bản mộc mạc, chân tình và vô số thứ thú vị Hân gặp trong chuyến đi cũng không thể khiến cô nguôi ngoai nỗi nhớ anh. Tối nào, đám trai bản cũng cầm đèn pin lia loạn xạ trước ngôi nhà sàn cô tá túc, huýt sáo rủ cô đi chơi. Hân không ngại theo chân đám trai bản đi lang thang từ đầu bản đến cuối bản giữa cái tối đen chốn núi rừng vì qua mỗi lùm cây, mỗi con suối, cô lại được nghe thêm những huyền thoại truyền thuyết mới đầy màu sắc bí ẩn từ họ.
         Một đêm, anh trai bản dẫn cô đi qua một lòng suối rộng để đến thăm nhà một già làng bên kia bờ suối. Con suối mùa cạn nước mà vẫn nghe rõ tiếng nước réo khiến Hân không khỏi rờn rợn. Anh trai bản giục cô bước nhanh qua bên kia suối kẻo thuồng luồng bắt mất. Anh kể dân bản vẫn tin rằng dưới lòng suối có một con thuồng luồng sinh sống. Nó thường biến thành một chàng trai bảnh bao lừa bắt các cô gái đẹp. Anh trai bản mộc mạc đùa rằng đẹp như Hân là thuồng luồng muốn bắt lắm. Hân bật cười, giải thích với anh rằng, thuồng luồng đã bắt cô từ lâu rồi vì cô đang theo đuổi một đề tài mà vấn đề trung tâm là motif thuồng luồng bắt gái đẹp trong văn học dân gian, đêm nào ngồi viết đề tài mà cô chả mơ thấy thuồng luồng. Lúc đi về qua lòng suối rộng, trong hơi men rượu trấu nồng nàn, Hân đã nghĩ đến chàng thuồng luồng, tự hỏi giờ chàng ở đâu, sao không hiện ra hỏi thăm cô một câu, sao không đến thử lừa bắt cô như lừa bắt gái bản?
         Đêm ấy, vùi mình trong cái đệm bông lau ấm sực và hương rượu trấu ngọt lịm còn vảng vất nơi cuống họng, Hân chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Cô mơ thấy mình đứng giữa lòng suối và gặp chàng thuồng luồng. Chàng thuồng luồng của câu chuyện truyền thuyết ấy, kì lạ thay lại hiện ra dưới hình hài của anh. Có lẽ nào anh vẫn ở đó, ngự trị trái tim cô, thầm lắng nghe  tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn cô để tìm đến gặp Hân trong giấc mơ, khi lí trí Hân đang một mực xua đuổi anh suốt mấy ngày trời? Sự thực là, anh đã cướp linh hồn Hân từ lâu, khi anh ngỏ lời yêu cô. Anh cũng như chàng thuồng luồng dưới lòng suối kia thôi, anh cũng chỉ là truyền thuyết của đời cô, vừa rất thật lại vừa hư ảo…
        Đêm thị trấn vùng cao lác đác ánh đèn. Chú nhà báo thở phào bảo may thế chú cháu mình về kịp trước giờ quán xá đóng cửa. Chưa nói hết câu, chú bỗng phanh xe gấp trước một cái quán nhỏ nằm bên lề đường. Mê mải đuổi theo dòng ý nghĩ, Hân quên mất bàn tay cầm điện thoại đầy ứ tin anh nhắn đang lơi dần. Cú phanh gấp của chú nhà báo khiến cái điện thoại trong tay Hân rơi xuống, vỡ tan trên nền đường nhựa. Hân thót mình nghĩ đến những tin nhắn chưa được hồi đáp của anh. Trong lúc chú nhà báo xuýt xoa xin lỗi, Hân cười xoà bảo chú đừng lo, lòng se sắt nghĩ thầm: vĩnh biệt! Có lẽ đó là sắp đặt của ông Trời để cô khỏi phải phân vân chuyện nên trả lời anh thế nào sau một tuần bặt tăm, khỏi phải ngập ngừng níu giữ thứ kí ức thì tương lai với rất nhiều hư từ thời gian sẽ, sẽ… Nghĩ vậy, Hân quả quyết bước chân vào quán ăn, để mặc cái điện thoại vỡ lăn lóc dưới đường.

         Hân không biết rằng, ngay đúng lúc chiếc điện thoại rơi xuống, nó đã kịp thực hiện sứ mệnh cuối cùng là nhận một tin nhắn đến từ anh: Hân ơi, anh đang ở sân bay. Anh chỉ cách em 24 tiếng đồng hồ nữa thôi. Chờ anh, em nhé! Anh yêu em và anh ở gần em lắm rồi… Hân không hề biết rằng, thứ kí ức thì tương lai cô và anh đắp xây suốt 3 năm qua đang trở thành thứ kí ức hiện thời và sẽ trở thành những hồi ức ngọt ngào nhất trong đời cô.

Ảnh: nhớ quá những chuyến điền dã