Thursday, December 12, 2013

Sinh con rồi mới sinh cha (hay chuyện đổi vai)

Tớ là một đứa mơ mộng. Đọc sách về nàng tiên cá thì tớ mơ tớ là nàng tiên cá, xem phim hoạt hình về chuột Mickey và Mini thì tớ ước tớ là Mini để được đeo cái nơ to tướng màu hồng trên đầu. Đấy là chưa kể tớ thường xuyên nghĩ mình là công chúa (mỗi khi Mommy cho tớ mặc váy xoè màu hồng và cài nơ lên tóc tớ). Mơ mộng một mình thì cũng chán, tớ quyết lôi kéo thằng cu Muống tham gia các giấc mơ của tớ. Ví dụ thế này, hôm nào tớ định làm công chúa thì đương nhiên thằng Rau Muống sẽ phải là hoàng tử; hôm nào tớ muốn làm chuột Mini xinh đẹp thì tất lẽ dĩ ngẫu, thằng cu Muống phải làm chuột Mickey ga-lăng. Kiểu gì thì kiểu, tớ phải kiếm bằng được một vai cho thằng cu Muống trong các cơn mơ mộng bất thình lình xảy đến với mình.
            Thường thì buổi sáng vừa mở mắt ra, tớ đã quyết luôn tớ sẽ là ai vào ngày hôm đó. Sau khi dõng dạc tuyên bố với Mommy, Daddy rằng: Nầu, con không phải là Sophia, con là người-nào-đấy-tớ-muốn-vào-thời-điểm-đấy nếu hai bạn ấy có quen miệng gọi tên tớ, tớ sẽ quyết luôn về chuyện thằng cu Muống sẽ là ai trong ngày cho phù hợp với tớ. Cái thằng được cái dễ tính, tớ bảo nó là ai, nó cũng gật đầu ồ kế luôn. Kể cả những lần lên cơn đỏng đảnh, chán làm công chúa, tớ nhường ngay vai công chúa cho nó, nó cũng cười tít mắt nhận luôn không ngần ngừ, lại còn hí hửng đợi tớ mắm môi mắm lợi cài nơ lên đám tóc ngắn cũn của nó nữa. Đúng là đệ tử ngoan! Số tớ thế mà thuận cung nô bộc.
            Cứ làm công chúa hoàng tử với cả các nhân vật hoạt hình mãi cũng chán, một buổi sáng ngủ dậy, tớ nảy ra ý tranh vai của Mommy. Lúc Mommy gọi tớ: Sophia, dậy thôi con!, tớ giả vờ nằm im như không nghe thấy gì. Đợi Mommy gọi thêm mấy câu nữa, cho đến lúc nghe giọng bạn ấy có vẻ chuẩn bị mất hết cả kiên nhẫn thì tớ mới mở mắt ra nhoẻn miệng cười bảo: Không, con không phải Sophia, con là Mommy. Bạn Mommy ngán ngẩm thúc giục: Ừ, thì Mommy, Mommy làm ơn dậy ngay cho mẹ nhờ. Phải đợi đến lúc nghe câu ấy, Mommy (là tớ) mới õng ẹo chui ra khỏi chăn, xông ra phòng khách í ới nhắc vở cho thằng cu Muống rằng, hôm nay nó là Daddy, nhớ đấy! Từ dạo tớ quyết định thay vai liên tục, sáng nào Mommy Daddy cũng vò đầu bứt tai vì cứ bị các thói quen làm trì độn cả trí nhớ và bị tớ nhắc vở luôn luôn.
            Hôm nào mà tớ là Mommy thì tớ thấy ý thức trách nhiệm của mình được nâng cao hơn hẳn. Nếu Mommy đưa chúng tớ đi dạo mà nhỡ đi đường khác với con đường quen thuộc dẫn về nhà, tớ sẽ nhắc ngay: ấy ấy, nhầm rồi, đường kia chứ. Nếu Mommy dắt tay cu Muống đi lang thang trong công viên nhân lúc tớ chơi với đám bạn giang hồ thì tớ (lúc ấy cũng là một Mommy) sẽ hét toáng lên từ xa nhắc nhở: Này này, đi cẩn thận nhé, đừng để thằng cu Muống bị lạc nhé! Nếu có chuyện gì thì Mommy phải bảo với “Mommy” ngay nhé! Bạn Mommy ham chơi nghe thế thì cứ toét miệng cười gật đầu lia lịa, đáp: rồi, biết rồi thưa “Mommy”.
            Chưa hết, trước khi ra khỏi cửa, “Mommy” (tức là tớ í) còn nhắc bạn Mommy kia rằng phải nhớ cầm chìa khoá theo nhé, không được để quên trong nhà rồi lại gọi điện kêu ca với Daddy nhé! Bạn Mommy đóng cửa rồi, tớ còn hỏi lại cho chắc chắn: Chìa khoá đâu rồi Mommy? Đừng để quên chìa khoá ở trường của “Mommy” và “Daddy” (tức tớ và cu Muống) nhé! Nếu không thì tí về nhà lại không có chìa khoá để vào nhà, ngồi ở ngoài rất lạnh. Rồi phải gọi điện nhờ Daddy giúp, rồi Daddy sẽ càu nhàu… Chả là tớ chứng kiến bạn Mommy đãng trí đã mấy lần sập cửa vào rồi đứng nhăn nhó kêu trời vì quên chìa khoá bên trong. Lần khác, đi đón chúng tớ ở trường về, Mommy quên béng chìa khoá ở trường tớ nên ba mẹ con phải ngồi ngoài cửa đợi Daddy về. Nhân tiện làm Mommy, tớ nêu cao tinh thần trách nhiệm nhắc nhở bạn Mommy đãng trí liên tục. Tính tớ thế, đã quyết đảm trách vai nào là phải làm tròn vai.
            Càng ngày, tớ càng khoái trò đổi vai này vì nó không chỉ thoả mãn những cơn mơ mộng của tớ mà còn là giải pháp cho một số vấn đề thực tế tớ thường gặp phải trong ngày. Ví dụ, có một hôm, Daddy nổi giận vì tớ mải chơi không chịu ra bàn ăn vào giờ cơm tối. Daddy nhắc tớ mấy lượt, tớ vẫn kiên trì đường lối xin xỏ, leo lẻo bảo: 1 phút nữa nhá, Daddy  nhá! Sau vài ba bận xin xỏ 1 phút nữa của tớ, Daddy không kiềm chế được bèn chạy đến giật phắt lấy đồ chơi của tớ, bảo: Đủ rồi Sophia. Ra bàn ăn ngồi ăn tối ngay lập tức! Tớ bực lắm, sao Daddy lại giật em búp bê của tớ khi nó đang ngủ, thế thì nó sẽ dậy khóc ầm lên ngay. Không được!
            Chưa nghe tiếng em búp bê khóc vì bị đánh thức thì tớ đã nức nở trước. Rồi tớ quắc mắt lên bảo với Daddy: Con không phải là Sophia. Con là Grandma, rõ chưa? Grandma không bao giờ thèm chơi với Daddy nữa, rõ chưa? Nói rồi tớ cứ đứng ì một chỗ. Daddy đang nộ khí ngút trời nhưng nghe đến Grandma – người bạn í yêu nhất trần đời thì có vẻ xuống nước, bèn dỗ dành tớ: Nào, thôi, Grandma, đi ra ngồi ăn cơm nhé! Tớ chắc mẩm chọn đúng vai, được nước làm cao: Nầu, Grandma muốn chơi thêm tí nữa mới ăn, 1 phút nhé?! Nghe đến cái đoạn mặc cả, mặt Daddy lại đỏ lựng lên, bạn ấy gầm gừ: Không, Sophia, thôi ngay, thôi ngay đi! Thấy thế, tớ đổi chủ đề ngay: Không, đã bảo đây là Grandma cơ mà, không phải Sophia! Daddy thở dài đánh thượt rồi bảo: Grandma hả, thì Grandma cũng phải có tên chứ sao và tên con là Sophia, đúng không? Không nói nhiều, đi ra ăn ngay. Tớ cãi bằng được: Grandma là Grandma, sao lại bảo Grandma tên là Sophia. Con là Grandma, Daddy rõ rồi chứ? Daddy ngán ngẩm gật đầu bế xốc tớ lên, kính cẩn đặt tớ vào ghế, thưa: rõ rồi, mời Grandma ăn cơm cho tôi nhờ! Ờ, ít ra thì cũng phải thế mới hợp lí. Tớ là Grandma cơ mà. Những hôm tớ là Grandma và cu Muống là Grandpa thì ngay cả khi Grandma Grandpa thật ở NY nói chuyện qua mạng với chúng tớ cũng phải xưng hô nghiêm chỉnh, huống chi là Mommy và Daddy.

            Thằng cu Muống từ chỗ được tớ dẫn dắt vào trò thay vai một cách bị động, giờ đã chủ động tham gia. Một hôm, nó láo lếu gọi tớ là em bé Sophia. Chẳng là nó thấy tớ khóc, nó đứng nhìn cười ra vẻ ta đây rất đàn ông rồi chạy ra mách với Mommy: Em bé Sophia đang khóc nhè đấy! Mommy nhờ nó ra ôm và thơm tớ an ủi, nó lót tót làm theo, lại còn vuốt vuốt tóc tớ nữa. Ra dáng ông anh trai phết! Tớ đang từ chỗ chuyên chỉ đạo giờ bị đẩy xuống chiếu dưới thì cũng hơi cú, nhưng mà thôi, nhường nó một lần để nó còn tiếp tục hăng hái phi vụ thay vai của tớ những lần sau. Với lại, lâu lâu, được làm em bé một lần cũng thú, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, chả phải căng óc lên mà nhớ bao nhiêu trách nhiệm nghĩa vụ để chạy theo nhắc nhở bạn Mommy đãng trí.

                                        Ảnh: Tớ làm em bé, thằng cu Muống làm anh


                                 Làm anh khó đấy, thằng cu Muống phải dồn hết sức để lúc lắc cái ghế cho tớ

                              

          Kể cả ở trường, thằng cu Muống cũng chứng tỏ bản lĩnh đàn ông bằng cách lái xe chở tớ nhé! 


Tuesday, December 10, 2013

Giấc mơ mười sáu

            Trong căn phòng trống trải và xa lạ, Thư thấy mình ngồi trong lòng một người đàn ông không rõ mặt, dưới luồng ánh sáng nồng ấm của một cái chụp đèn duy nhất lơ lửng trên đầu. Cô không tài nào nhớ nổi gương mặt anh ta trông như thế nào dù đã cố gắng men theo từng sợi dây liên tưởng, từng mối nối mong manh trong trí nhớ. Nhưng mọi nỗ lực liên cảm của Thư đều thất bại vì cô vẫn chưa hình dung ra bất kì nét nào trên gương mặt người đàn ông lạ ấy. Xộc vào trí óc cô chỉ đặc một cái mùi đàn ông rất nồng, không rõ là mùi mồ hôi hay là mùi khói thuốc ám vào da thịt, hoặc giả là sự hoà quyện của cả hai. Chỉ biết rằng đó là thứ mùi quyến rũ đến độ chỉ tưởng đến thôi là cô đã thấy mình ẩm ướt, ngay cả lúc này, khi đang đứng phân vân hoài nghi trong bếp chờ ấm nước sôi để pha bình trà đầu tiên của ngày.
            Tiếng kêu báo sôi của ấm nước trên bếp làm Thư giật thột. Rồi tiếng chân của chồng đang tiến vào bếp khiến trống ngực cô dội thình thịch. Cô luống cuống tắt bếp rồi vớ vội cái bình trà cho vào vòi nước xả mạnh mà quên khuấy đi rằng cô vừa rửa nó vài phút trước. Những phản ứng lấp liếm để tự vệ rất tự nhiên của một người nhạy cảm như Thư thật ra lại thừa thãi trước anh chồng vô tư lự của cô. Thư đã lo anh sẽ đọc được những thoáng cảm xúc bất thường trên nét mặt mình, nhưng chồng cô thậm chí còn không nhìn vào mặt vợ mà chỉ với tay lấy cốc nước trên bàn bếp và hỏi theo quán tính: Em pha trà đấy à? Thư vâng – cũng theo quán tính trả lời những câu hỏi không cần lời đáp quen thuộc đến nhàm chán.
            Gần đây, Thư giật mình nhận ra những câu hỏi và trả lời theo quán tính ấy chiếm số lượng lớn trong những câu thoại ít ỏi giữa hai vợ chồng trong suốt hai năm hôn nhân. Chỉ mới hai năm thôi… Thư thở dài nghĩ đến quãng đường dằng dặc phía trước và tự hỏi, chẳng lẽ cô sẽ sống cả đời bên chồng chỉ để nghe những câu hỏi không cần câu trả lời vô cảm ấy? Thư tự lắng nghe tiếng thở dài của mình, và lại kinh ngạc nhận ra ngay cả tiếng thở dài của cô sau hai năm hôn nhân cũng khác. Tiếng thở dài nhẹ bẫng, không trọng lượng, không buồn không đau không tiếc không gì cả. Tiếng thở dài cũng chỉ là quán tính, thế thôi. Cả lồng ngực cô trổng rỗng thì có gì lạ đâu khi tiếng thở dài cũng trống rỗng, không trút ra chút xúc động nào. Tiếng thở dài nhẹ đến nỗi Thư có cảm giác nó đang tự triệt tiêu. Rồi nó cũng sẽ chỉ là một nhịp thở đơn điệu thoát ra từ quán tính phập phồng của hai lá phổi, không hơn. Thư rùng mình nghĩ đến lúc ấy, đời cô rất có thể sẽ chỉ là một chuỗi đằng đẵng những tiếng thở dài mất trọng lượng và biến chất. Chỉ trong hai năm hôn nhân, Thư đã đánh mất tiếng thở dài. Thư tuyệt vọng với cuộc sống êm đềm của bữa tiệc hôn nhân toàn bày ra những món nhạt, trong khi cô là người quen với gia vị cay nồng, mặn đậm.
            Có lẽ vì thế mà giấc mơ dậy men say đêm qua ám ảnh Thư. Căn phòng trống và người đàn ông xa lạ, mùi đàn ông nồng nồng và cảm giác gần gũi khó hiểu khi ngồi lọt thỏm trong lòng anh ta ám lấy Thư suốt từ khi cô choàng tỉnh giấc và bất giác nhận ra đũng quần lót ướt nhẹp dưới lần váy ngủ. Không, nói đúng hơn thì chính cô bám lấy từng chi tiết nhạt nhoà, men theo từng mối nối mơ hồ, níu giữ từng xúc động run rẩy còn đọng lại trong trí nhớ hòng được sống lại trong giấc mơ đêm qua ngay giữa ban ngày, ngay trong đời thực. Thư bám víu vào giấc mơ ấy vì cô tin rằng, nó xuất hiện để cứu rỗi linh hồn cô. Như khách bộ hành đang luội đi giữa sa mạc và mất dần mọi khả năng tri giác vì đói khát, giấc mơ đêm qua là ốc đảo diệu kì hiện ra bất ngờ trước mặt. Suốt cả ngày dài, dù trên đường chạy xe đi làm hay lúc chúi đầu vào đống tài liệu ở cơ quan hoặc khi chuyện phiếm với đồng nghiệp giữa giờ nghỉ trưa, quay cuồng trong đầu Thư vẫn chỉ hiện hữu duy nhất một cảnh tượng: căn phòng trống và người đàn ông không rõ mặt. Cô tự giam mình trong những ý nghĩ kín bưng, gắng mò mẫm kiếm tìm chút ánh sáng le lói giải mãi giấc mơ. Cảm giác thân thuộc lạ lùng với người đàn ông trong mơ dẫn dụ Thư lao vào dò bắt từng mẩu trí nhớ, nhưng càng tỉ mẩn chăm chú nhìn ngược vào từng động tĩnh của trí óc để quan sát, cô càng thấy bất lực. Sốt ruột vì không mở thêm được cánh cửa nào từ căn phòng bí mật trong giấc mộng, bứt rứt vì cái mùi đàn ông nồng nàn toả ra từ đó vẫn lẩn quất trên cánh mũi khiến cô ẩm ướt khác thường, Thư bỗng muốn ngày trôi qua thật nhanh để cô được lên giường đi ngủ, và mơ.
            Tối hôm đó, Thư sửa soạn lên giường sớm hơn mọi ngày. Đứng dưới vòi hoa sen, cô tự ngắm nghía cơ thể mình và mỉm cười nghĩ đến người đàn ông không rõ mặt. Cô chọn cái quần lót lụa màu hồng da được tặng từ hồi đám cưới nhưng chả mấy khi dùng, vì chỉ sau vài tháng ngủ với chồng, cô nhận ra anh chẳng bao giờ quan tâm cô mặc cái gì trên giường ngủ. Từ đó, Thư cũng bỏ luôn thói quen vào cửa hàng đồ lót cao cấp trên phố vì nghĩ nó đã trở nên xa xỉ quá, nhất là khi chẳng có ai muốn ngắm nghía nó, ngoài chính bản thân cô. Hồi còn con gái, cô lấy làm thích thú khi tự ngắm nghía mình trong những bộ đồ lót thời trang xinh đẹp ấy, nhưng lấy chồng rồi, thói quen ấy chỉ khiến cô cảm thấy chán chường và cô đơn. Thư đã tặc lưỡi bỏ bớt mộng mơ để sống cuộc sống thực tế một cách đơn giản nhất có thể. Thư đã tặc lưỡi chấp nhận mài tròn những góc cạnh trong cá tính để hoà hợp với chồng. Thư đã tặc lưỡi xếp vào đáy tim những giấc mơ thời con gái, cứ ngỡ rằng như thế sẽ sống dễ dàng hơn. Nhưng có lẽ cô nhầm. Giấc mộng kì lạ đêm qua là điềm báo.
            Đã tròng cái váy lót lụa màu hồng nõn vào người, nhưng khi nhìn vào gương và thấy da thịt lộ liễu của chính mình dưới làn váy mỏng, Thư nao núng nghĩ đến cái nhíu mày ngờ vực có thể hiện hữu trên mặt chồng. Ngần ngừ liếc mắt vào gương, nhận ra gò má ửng đỏ của chính mình trong chiếc váy trong suốt, Thư lại lột ra cất nó vào ngăn tủ. Cô kiếm cái váy ngủ cũ bằng cotton thay thế rồi chui vào chăn sau khi đã thoái thác với chồng rằng hôm nay mệt nên muốn ngủ sớm. Anh đang dán mắt vào máy tính nên chỉ gật đầu chiếu lệ rồi chúc cô ngủ ngon bằng đúng một tông giọng đều đều đêm nào cô cũng nghe. Anh cũng không buồn hỏi thêm vì sao mà cô mệt. Thư cũng chẳng lấy thế làm bận lòng, chỉ thoáng tiếc vì không dưng lại thay mất cái váy lụa cô thích. Cái mùi nồng nồng của người đàn ông trong giấc mộng đêm qua lảng quất bên cánh mũi vẫn đang hối giục cô nằm cuộn mình vào chăn tự dỗ ngủ.
            Thư là người dễ ngủ và thường ngủ rất sâu, ít khi mộng mị. Trước giấc mơ đêm qua, cô vẫn tự hài lòng cho đó là kết quả của một cuộc sống điều độ, nhẹ nhõm. Nhưng người đàn ông không rõ mặt dưới ánh sáng ấm nóng của cái chụp đèn duy nhất trong căn phòng trống ám ảnh cô trong giấc ngủ đêm qua đã đảo lộn tất cả. Thư nhận ra cô khát khao mộng mị, cô chán ghét những giấc ngủ đến đúng giờ cũng như chán ngấy câu chúc ngủ ngon trăm lần như một của chồng. Và đêm nay, cô lên giường sung sướng được trằn trọc và đắm chìm trong những suy tưởng về người đàn ông không rõ mặt cô gặp tình cờ trong giấc mơ đêm qua. Thư vừa căng thẳng giữ trí óc tỉnh táo để nghe ngóng mọi động tĩnh của giác quan, hòng kiếm thêm manh mối về người đàn ông cô hi vọng gặp lại trong cơn mộng đêm nay, vừa muốn dỗ dành lòng dịu lại để được chìm vào giấc ngủ, để được mơ. Cô toan tính khép chặt mi để phỉnh phờ cơn ngủ và đánh lừa giấc mơ kéo đến, ngay giữa lúc từng nơ-ron thần kinh trí não vẫn hoạt động miệt mài trong cơn hưng phấn tinh thần cao độ.  Nằm hồi hộp chờ cơn ngủ mãi, Thư lại quay ra tự trách mình sao lại tự nhiên dở hơi sửa soạn lên giường như đêm tân hôn làm gì, để bây giờ nằm đợi ngủ mà nao nức như cô dâu đợi chú rể đến động phòng. Rồi cứ thế thao thức mãi.
            Những ý nghĩ mông lung dẫn Thư quay về với đêm tân hôn bẽ bàng hai năm về trước, cũng trên chiếc giường này. Cô cũng đã nôn nao đứng dưới vòi hoa sen ngắm nghía cơ thể mình trong làn nước, mỉm cười tưởng tượng khúc hoan ca xác thịt tối tân hôn. Cô thoa kem dưỡng da và cảm giác từng tế bào đang dậy hương dưới bàn tay ve vuốt của chính mình. Rồi cô cũng bận cái váy lụa mỏng tang và đứng ngắm mình trong gương, hồi hộp đợi chờ. Nhưng mọi sửa soạn của Thư dường như vô nghĩa. Chồng cô bước vào phòng nồng nặc mùi rượu, lăn đùng ra giường ngáy khò khò, bỏ mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, mùi cơ thể dậy hương của cô dâu mới trong bẽ bàng. Đến gần sáng, khi Thư đang chìm sâu trong giấc ngủ mệt nhoài và nỗi thất vọng ê chề, chồng cô tỉnh rượu dậy uống nước. Rồi tiện thấy có cô dâu nằm bên, anh quờ quạng tay chân, lột truồng Thư ra mà tuyệt nhiên không nói câu nào. Thư giật mình tỉnh giấc vì cảm giác đau đớn toả lan ở phía dưới cơ thể. Nỗi ngao ngán ê chề ứ ngập hồn cô, dồn lên khoé mắt thành những giọt nước mắt nóng bỏng. Xong việc, gã chồng vô tâm của cô chỉ hỏi đúng một câu: Em đau à? Thôi, ngủ tiếp đi! Anh mệt quá! Anh ta cũng không đợi được câu trả lời, nằm vật ra ngáy tiếp. Đó là lần đầu tiên trong đời, Thư thấy xót xa vì một câu hỏi không cần câu trả lời. Cô cảm thấy mình đã bị cưỡng hiếp ngay trong chính đêm tân hôn. Cô hối hận vì đã làm cô dâu ngày hôm trước.
            Thư cố gắng xua đuổi kí ức buồn bã đó vì thực lòng cô chỉ muốn tất cả mọi giác quan và dây thần kinh tập trung hoàn toàn vào người đàn ông không rõ mặt đêm qua. Thư có cảm giác, đó mới chính là chú rể mà cô chờ đợi đến động phòng. Thư hít đẫy lồng ngực thứ mùi đàn ông dễ chịu toả ra từ giấc mộng, nhắm nghiền mắt đợi chờ. Cô hình dung mình mở cánh cửa căn phòng trống xa lạ, mạnh dạn bước chân vào và người đàn ông trong mộng của cô đã ở đó từ bao giờ, đợi cô, dưới luồng ánh sáng ấm áp của một chụp đèn duy nhất. Thư tiến gần đến anh ta rồi choàng tay qua cổ anh và ngồi vào lòng người đàn ông đó một cách tự nhiên. Cô ghé sát vào mặt anh hít hà mùi đàn ông nồng ấm toả ra từ hai cánh mũi phập phồng hơi thở. Nhưng Thư vẫn không tài nào nhìn ra đường nét nào trên khuôn mặt anh ta, ngay cả dưới ánh đèn sáng rỡ.
            Cô e dè đặt lên gương mặt ấy một nụ hôn rồi đột ngột thấy môi mình bị cuốn vào một cặp môi khao khát. Thư nghẹt thở khi đôi môi ấy di chuyển suốt dọc cần cổ cô rồi dừng lại rất lâu ở hõm cổ giữa hai xương đòn. Cô lịm đi trong đê mê ngay trước cả khi cảm thấy cặp môi ham hố ngoạm lấy bầu vú tròn và mơn trớn cái núm vú đã cương nhọn của cô ngoài lần váy mỏng. Sự di chuyển đột ngột của đôi môi ấy khiến Thư cứng người, nhưng rồi những cái hôn ngắn dài, nông sâu nhấn nhá từng chút một trên da thịt cô khiến Thư thả lỏng dần cơ thể. Cô cảm thấy từng tế bào xúc giác bừng nở hân hoan dưới làn môi ngọt ngào của người đàn ông không rõ mặt. Và cô đã mường tượng ra đường nét của đôi môi ấy bằng chính những tế bào xúc giác đang mở ra đón bắt những xúc động rợn thịt da. Đó là một cặp môi dày và cong. Thư nhận ra cặp môi ấy rất thân thuộc, không phải chỉ vì cảm giác đang hiện hữu trên da thịt mà vì dáng nét ấy rất thân quen. Cảm giác gần gụi của cặp môi cộng với mùi đàn ông nồng nàn ám ảnh cô suốt từ đêm qua khiến Thư có cảm tưởng chỉ cần dấn thêm một bước nữa vào cõi kí ức mông lung, cô sẽ nhận ra người đàn ông lạ. Khi thị giác không giúp ích gì Thư trong việc nhận diện gương mặt người đàn ông lạ, tất cả các giác quan khác của cô bỗng trở nên nhạy bén khác thường.
            Dưới ánh sáng ấm nồng của ngọn đèn duy nhất treo ngay trên đầu người đàn ông không rõ mặt, Thư cảm thấy muốn phơi bày cơ thể mình, như khi cô đứng một mình trước gương ngắm nghía mình chờ chú rể tối tân hôn. Cô đứng dậy trút bỏ chiếc váy ngủ rồi ngồi trở lại vào lòng người đàn ông lạ có đôi môi quyến rũ rất quen. Cô mạnh dạn đặt hai bắp đùi tròn lẳn lên đùi anh ta để nhìn trực diện vào gương mặt nhạt nhoà chỉ có duy nhất hình dáng của đôi môi dày và cong đầy nhục cảm. Có thể vì cô không nhận rõ mặt người đàn ông ấy, có thể vì cô không cách nào đoán được ánh mắt anh ta đang nhìn vào đâu nên cô mới có được cảm giác tự do thơ thới đến vậy khi khoả thân dưới ánh đèn, trước một người đàn ông, điều chưa từng xảy ra trong đời cô, kể cả sau khi đã lấy chồng.   
            Chồng Thư có thói quen tắt đèn khi ngủ với vợ và chính vì thế, anh chẳng bao giờ cần quan tâm cô mặc cái gì trên giường. Cảm giác thèm muốn được khoả thân dưới ánh sáng, trước mắt một người đàn ông đã ngự trị trong Thư từ thời con gái mãi đến đêm nay mới trở thành hiện thực - trong cơn mộng với một người đàn ông lạ. Dường như không cưỡng lại được món quà bất ngờ từ phía Thư, người đàn ông lạ bỗng thốt lên một tiếng: Em!!! rồi dùng hai bàn tay rộng và ấm ôm chặt lấy cặp mông của cô. Thư thảng thốt khi nghe thấy giọng nói trầm sâu thoát ra từ bờ ngực rộng của người đàn ông giấu mặt. Giọng nói ấy quen thuộc quá. Thêm một ngọn đèn được thắp lên trong cõi mông lung kí ức của Thư.
            Chưa kịp định thần với ánh sáng vừa được thắp lên trong trí nhớ, Thư đã thấy đôi bàn tay rộng với mu bàn tay dày và những ngón tay rắn rỏi vuốt ve chiếc quần lót lụa bám dính lấy cặp mông tròn của cô với nhịp điệu ngày một mạnh mẽ. Thịt da cô run rẩy đón nhận những vuốt ve dịu dàng từ hai lòng bàn tay rộng và ấm ấy. Rồi cả cơ thể trần truồng của Thư rung lên dưới bàn tay phù thuỷ của anh ta, đến nỗi cô tưởng cứ mỗi lần lướt trên da thịt cô, đôi tay ấy lại nhân lên thành nhiều bàn tay khác nữa. Cơ thể Thư biến thành một cây đàn có hàng ngàn phím, đang ngân rung réo rắt mọi cung bậc xúc cảm chứa chất bên trong tâm hồn dưới đôi bàn tay phù thuỷ ấy. Thư lịm đi dưới đôi môi ấm nóng vồ vập cuống quýt và những đụng chạm thần thánh của người đàn ông không rõ mặt. Giữa cơn cực lạc của những rung động xác thịt và tinh thần, Thư ngạc nhiên nhận ra, lồng ngực cô không hề trống rỗng như cô đã tưởng trong suốt hai năm chung sống với chồng. Có điều, cô chỉ có thể giải thoát những tâm tư, ham muốn, ước vọng thầm kín ấy với người đàn ông trong giấc mộng này chứ không phải chồng cô. Cô ngạc nhiên hơn nữa vì thấy mình đang phân thân ngay giữa cuộc làm tình, một nửa đê mê quay cuồng trong lạc thú, một nửa tĩnh tại tách ra nhìn ngắm tâm hồn ăm ắp xúc động và hứng khởi của chính cô trong niềm sung sướng vô bờ.
            Ngay giữa lúc ấy, người đàn ông trong giấc mơ ghì chặt lấy Thư kêu lên thống thiết:  Em! Em! Em!!! Thư nhận ra một luồng ấm nóng vừa ồ ạt tuôn sâu vào cô. Cô há miệng thở hắt ra một cái thật mạnh. Rồi nối vào cái thở hắt ấy là một tiếng thở dài thê lê – tiếng thở dài đúng nghĩa mà Thư tưởng cô đã đánh mất. Tiếng thở dài giúp cô trút bỏ những nỗi niềm u uất chất ngất trong lồng ngực. Những nỗi đau, niềm vui, khát vọng tích tụ trong lồng ngực mãi mà chưa bao giờ có cơ hội thoát ra ấy, đã lâu rồi Thư không còn nhớ mùi vị ra sao. Sự xuất tinh thần diệu của người đàn ông có cặp môi dày nóng bỏng ấy đồng thời xảy đến với sự giải phóng tâm hồn Thư. Vẫy vùng trong lạc thú dục tình, Thư nhận ra không chỉ những giác quan của cô bung mở mà ngay cả trái tim cô, tâm hồn cô cũng mở toang. Cô sung sướng tận hưởng niềm vui gặp lại bầu xúc cảm tràn đầy những ước vọng, mộng mơ thời con gái. Cô nhìn thấy cô thời mười sáu tuổi, đứng ngắm mình khoả thân trước gương và nghĩ về người bạn trai thầm thương trộm nhớ học trên cô mấy khoá. Ôi, đây rồi, đôi môi dày và cong. Ôi, đây rồi, đôi lòng tay rộng và những ngón tay rắn rỏi. Là anh. Chàng trai Thư thầm yêu thời mười sáu tuổi. Là anh, người đã đến với cô đêm qua và đêm nay trong giấc mộng, để cứu rỗi linh hồn sắp chết ngạt vì thiếu sinh khí của cô.
            Thư cuống quýt đặt lên môi anh một nụ hôn say đắm để tạ ơn. Cô ngỡ mình là cô dâu và anh là chú rể. Hai người đã động phòng trong mơ, sau mười sáu năm quen biết rồi bặt tin. Cô thấy anh mỉm cười độ lượng, gương mặt rạng rỡ vì cuối cùng thì cô cũng nhận ra anh, sau quãng cách thời gian đằng đẵng với hàng nghìn sự kiện chật chội của đời sống đủ đè bẹp mọi mộng mơ. Mùi da thịt đàn ông lại xộc vào hai hốc mũi Thư khiến cô ngây ngất. Kí ức hoá ra rất biết cách giữ gìn những mùi hương. Thư không quên được cái nhìn tình cờ chàng trai trong mộng năm mười sáu tuổi trao cô lúc cô lén nhìn anh đứng túm tụm với đám bạn tập tành hút thuốc ở góc sân trường sau giờ thể dục. Từ bữa ấy, cô đã tưởng tượng về mùi của anh. Mùi mồ hôi và khói thuốc quyện trên thịt da thanh tân.

            Đang mơ màng chìm đắm trong mùi hương kí ức, Thư bỗng giật thót thức dậy vì cảm thấy có bàn tay đàn ông quờ quạng dưới lần váy ngủ. Cô hé mắt nhìn ánh sáng đầu tiên của buổi mai đang đến rồi khép vội mi kiếm tìm anh – chàng trai trong mộng. Không có ai ở đó nữa rồi, chỉ có căn phòng trống không. Cơ thể cô cũng thôi không còn là cây đàn nghìn phím, dưới những sục sạo vô cảm của đôi tay máy móc của chồng. Chồng cô mắt vẫn nhắm nghiền, thuần thục quay sang lột chiếc váy ngủ của cô, theo một quán tính có sẵn suốt hai năm qua. Anh cũng không nói năng gì mà đè nghiến thân hình uể oải chưa tan cơn ngái ngủ lên cơ thể Thư. Cô mím môi uất ức nằm im chịu đựng, tự trách mình đã mở mắt quá vội mà chưa kịp chào anh, chưa kịp nói yêu anh – chàng trai trong mộng. Những giọt nước mắt từ đêm tân hôn lại ứa về trên khoé mi cô. Nhưng lần này, cô khóc không phải vì bẽ bàng. Cô khóc vì cảm thấy mình đang bội phản người đàn ông trong giấc mơ mười sáu tuổi – người cô vừa cưới đêm qua.

Friday, December 6, 2013

Thức ăn đi đâu?

            Thời gian yêu thích nhất trong ngày của tớ và thằng Rau Muống bây giờ là trước giờ đi ngủ. Buổi sáng lúc mới ngủ dậy lẽ ra cũng có thể là một thời gian đáng yêu, nếu tớ và thằng Rau Muống (đang cực kì sung sức vì vừa nạp lại năng lượng sau giấc ngủ dài) có thể chí choé chạy sang phòng nhau đùa nghịch thả cửa chứ không phải quắn đít lên vệ sinh, ăn sáng, thay đồ trong tiếng giục ra rả của Mommy. Ban ngày đi học thì cũng vui thật, nhưng Mommy Daddy lớn quá không được học cùng chúng tớ, tớ thương các bạn ấy lắm khi cũng mất cả vui. Lúc đi học về đi chơi công viên cũng là một thời gian thú vị nhưng mà lúc ấy cũng chỉ có mỗi Mommy hưởng thụ các thú vui cùng chúng tớ chứ không có Daddy, thành ra, cũng không thể coi là thời gian hoàn hảo và yêu thích nhất trong ngày của tớ và thằng cu Muống được. Suy đi tính lại, trước giờ đi ngủ chính là thời gian tuyệt vời nhất trong ngày của chúng tớ.
            Lúc ấy, chúng tớ cùng đánh răng, dù thằng cu Muống nhiễu sự nhiều khi cứ tranh giành cái ghế màu hồng yêu thích của tớ, dù Mommy nhiều khi cứ keo kiệt không cho tớ thêm kem đánh răng ngọt lừ như kẹo (mà tớ cá là có thể chén hết cả tuýp trong vòng mươi phút nếu được cho phép), dù Daddy cứ cúi mặt ngó lom lom vào mồm tớ xem chừng muốn cướp cả cái quyền được tự đánh răng của tớ thì tóm lại, tớ vẫn cực kì yêu thích món đánh răng. Đánh răng xong, tớ và thằng cu Muống được chui vào phòng nghịch ngợm và đọc sách cho thoải mái để cái bạn ngủ đến thăm cho sớm sủa. Thường thì tớ hay đòi chơi các trò như vẽ vời, trốn tìm, đuổi bắt hoặc cưỡi lưng Daddy trước tiết mục đọc sách, vì tớ biết thừa, cứ đọc sách xong là phải đi khò. Cười đùa tung toé bên Daddy và Mommy thật khoái. Hôm nào Mommy nấu cái gì ngon vào bữa tối và bạn ấy cười tươi thì y như rằng hôm đó Daddy dễ tính để cho chúng tớ cưỡi lên lưng nghịch rất lâu mà không phàn nàn đau lưng này nọ. Hôm nào mà Mommy vẫn nấu cái gì đấy rất ngon vào bữa tối nhưng mặt mày tư lự thì các bạn biết rồi đấy, Daddy sẽ ca thán rằng ôi bố mệt, bố xin nếu chúng tớ ngỏ ý muốn cưỡi máy bay đi thăm ông bà ở New York.  
            Hôm nay, tớ để ý thấy Mommy nấu cơm ngon và cười, thế là tớ nảy ra ý thử xin xỏ Daddy chơi trò mạo hiểm hơn ngay lúc vừa mới ăn cơm xong. Tớ thích Daddy túm lấy hai chân rồi dốc ngược người tớ, vác lên vai như hôm đi chơi công viên ấy. Hôm đấy tớ cười như nắc nẻ, làm thằng Rau Muống đứng dưới chân Daddy ngó lên nằng nặc đòi: Đến lượt Gây-biều, đến lượt Gây-biều! Vừa rời khỏi bàn ăn, tớ tót ra sofa nhảy tưng tưng hâm nóng bầu không khí và lôi kéo Mommy Daddy – vốn đang vui vẻ nên dễ dụ khị. Tớ vừa ngỏ lời thì Daddy – tính ham vui liền ùa ra phòng khách bật nhạc tưng bừng nhảy nhót theo và chuẩn bị lấy đà vác ngược tớ lên vai.
            Ai dè, bạn Mommy cau mày nhìn Daddy rồi lắc đầu nguầy nguậy bảo: Ối chết, mới ăn cơm xong, không chơi như thế! Đang khí thế, Daddy nhìn tớ lắc đầu bảo: Ừ, Mommy nói đúng, chơi cái khác đi nhé! Tớ thấy mỡ đến miệng mèo rồi còn bị cướp nên tớ ức, khóc bù lu bù loa. Daddy ôm tớ vào lòng và bảo sẽ giải thích cho tớ vì sao không nên chơi như thế. Tớ chả hứng thú, vẫn khóc tu tu. Daddy hỏi: Thế con có biết thức ăn đang đi đến đâu trong bụng con không? Tớ biết làm sao được, thế là tớ nín khóc để suy nghĩ. Thấy tớ im lặng, Daddy chỉ vào ngực tớ bảo: đây này, thức ăn nó đang đạp xe đạp đi đến chỗ này này, con thấy không? A, hay nhỉ, thế mà giờ tớ mới biết đấy, thức ăn nó lại còn biết đạp xe. Daddy bảo, vì nó đang đạp xe trong người tớ nên tớ không thể chơi trò nhảy nhót hay dốc ngược người trên vai Daddy, vì làm thế thì thức ăn ngã mất. Mà món súp mới ăn tối nay ngã một cái thì toé loe hết, eo, thôi, nên nghe lời Daddy.
            Tớ bèn tò mò hỏi thêm, thế thức ăn đi đâu và bao giờ tớ mới nhảy nhót hoặc vắt vẻo trên vai Daddy như hôm nọ được? Daddy bảo bao giờ thức ăn về đến nhà nghỉ ngơi thì tớ mới nghịch các trò tớ thích được. Bây giờ thì thức ăn đang đi học. Đi học à, đi gì mà đi mãi không đến thế nhỉ, trường ở ngay gần mà. Sáng nào Mommy chả đưa tớ với thằng cu Muống đi bộ đến trường. Có mỗi một loáng là đến nơi. Thức ăn đạp xe mà mãi không đến là sao. Daddy cười phá lên, nghĩ ngợi một chút rồi bảo: À, thức ăn đi học rồi thì còn đi chơi công viên nữa. Thức ăn cũng ham chơi như tớ với thằng cu Muống nên cứ đòi ở công viên đến tối mịt mới về. Mà trên đường về, có khả năng bọn thức ăn lại ghé thăm ông bà của chúng nó nữa cơ, thế nên đi rất lâu thức ăn mới về nhà ăn tối và đi ngủ.

            Ừ, kể ra thì đúng là thức ăn phải đi nhiều nơi thật, mà cũng tốn thời gian chứ! Cũng như tớ với thằng cu Muống, đi học, đi công viên cũng phải mất cả ngày còn gì. Nhưng hy vọng thức ăn đạp xe thì sẽ nhanh hơn chúng tớ đi bộ. Nghĩ thế, tớ kiên nhẫn ngồi chờ vì tớ thực sự muốn chơi trò vắt vẻo trên vai Daddy tối nay. Trong lúc chờ, Daddy gợi ý chúng tớ đánh răng, thay quần áo, hát, vẽ rồi đọc sách cho đỡ chán. Tớ nghe cũng có lí liền rủ thằng Rau Muống làm theo. Tớ làm đủ trò, đọc thêm vài quyển sách quá tiêu chuẩn cho một buổi tối, thế mà bọn thức ăn vẫn chưa chịu về nhà. Bọn này mải chơi còn hơn cả tớ với thằng cu Muống, thế thì bố mẹ chúng nó mệt phải biết. Tớ chờ đến lúc hết cả kiên nhẫn thì tớ gục xuống ngủ gật. Chán thế, tớ lại đi ngủ trước cả bọn thức ăn. Thế là coi như tớ chả kịp tạm biệt bọn thức ăn lúc chúng nó về tới nhà để được sung sướng chơi trò lộn ngược trên vai Daddy mà không lo chúng nó ngã như đã tính. Thôi, lại đành đợi đến ngày mai vậy.

Ảnh: Các hoạt động trong thời gian yêu thích nhất của ngày

                                            Cưỡi máy bay Daddy đi thăm ông bà

                                Máy bay đòi hạ cánh giữa chừng vì hết nhiên liệu thì có thợ máy ra xem xét ngay

                            Tiếp tục vui vẻ lên đường, tớ là phi công, cu Muống là thợ máy ngồi đuôi máy bay

                                                          Đọc sách chuẩn bị khò

Tí toáy tập vẽ