Monday, November 5, 2012

Thời trang của chàng Voi


Như đã kể, chàng Voi rất kém trong khoản chợ búa. Mỗi một lần chàng Voi giúp vợ đi chợ là một lần chàng có nguy cơ phải ra chợ thêm lần nữa, vì vợ chàng không dặn kĩ thì đã đành, vì chàng lơ đễnh cũng đã đành mà quan trọng hơn cả là chàng chúa ghét việc chợ búa shopping nên không thể tập trung được khi đi chợ. Shopping đối với chàng chẳng khác gì một cực hình, hay nói cho hình tượng hơn thì nó đích xác là một con quái vật ngốn hết bao nhiêu thời gian quý báu của chàng, đấy là chưa kể đến kha khá tiền bạc (thứ mà chàng thường chả bận tâm mấy). Chàng ghét shopping đến độ, đến cả việc mua sắm những thứ tối cần thiết cho bản thân mình, chàng cũng không màng. Quần áo, tất… của chàng hầu hết đều do mẹ chàng và vợ chàng sắm sửa. Chàng chỉ tự mua giày, mà khi đã thích thì chàng mua vài đôi y hệt nhau (cả kiểu dáng, màu sắc và nhãn hiệu). Mới đây, chàng mua đôi Adidas màu nõn chuối rất đẹp nhưng chả hợp với áo quần chàng gì cả, vợ chàng vẫn khen. Bõ công vợ chàng khen, hôm sau, chàng mua luôn một đôi y đúc, rồi vứt chỏng chơ trong ô tô. Vợ chàng nhìn thấy, hỏi sao phải mua giống nhau đến thế thì chàng gân cổ đáp: Khác chứ, khác mục đích sử dụng. Đấy là giày tập thể dục, anh chỉ đi lúc tập thể dục, còn đây là đôi đi hàng ngày! Nẫu không?!
            Đã biết chàng không thích shopping thì cũng chớ có hỏi đến chuyện thời trang của chàng làm gì. Hàng ngày, chàng chỉ mở tủ theo thói quen, vớ vội quần áo và mặc theo thói quen. Nếu vợ chàng mà ko thỉnh thoảng đảo vị trí áo quần thì có khi cả tuần chàng mặc đúng 2 bộ, vì cứ giặt xong treo vào chỗ cũ thì chàng cứ thế mở tủ tiện tay lấy ngay bộ treo gần nhất, chả thèm biết nó màu gì, kiểu gì. Nếu chàng tuyệt không quan tâm đến áo quần thì lại dễ quá cho vợ chàng, vì nàng chỉ cần “cố tình” để chàng tiếp cận với những thứ nàng muốn chàng mặc là xong, nhưng trái khoáy là, chàng lại rất có “gu”, dù cái “gu” ấy vô cùng khó hiểu thì nó vẫn là “gu”. Thế nên, một khi chàng đã thích cái gì thì chàng mặc cho đến rách nát vẫn không bỏ. Nếu vợ chàng có nhã ý vứt hộ hoặc giấu biến đi vì thấy nó “tã” quá rồi thì chàng cũng sẽ bằng mọi cách tìm cho ra để mặc. Theo cái “gu” đặc biệt của chàng thì các thể loại áo sờn rách là một biểu tượng thời trang. Đấy không phải là loại được làm rách hay sờn cho hợp mốt mà là đồ mới nguyên đã được mặc đến tĩ tã. Chàng là chuyên gia mặc áo sờn cổ, sờn vai, rách nách đi tập thể dục. Hồi còn ở Việt Nam, một lần đi chạy bộ về, chàng hậm hực kể với vợ: có mấy bà chỉ vào anh rồi bảo: Tây mà nghèo, mặc áo rách! Tưởng anh không hiểu đấy, bực quá, anh bảo: Vầngggg, nghèo lắm! Các bà ấy nghe thế thì cười hô hố, vô duyên!
            Vợ chàng dù rất tôn trọng gu thời trang của chồng nhưng lắm khi cũng không thể làm ngơ nổi trước sự trái khoáy quá đáng của cái áo chàng mặc hoặc tệ hơn là phát cáu vì cái thói quen lơ đễnh chuyện ăn mặc của chàng.  Chẳng hạn, một lần, cả nhà đi nghỉ ở một Resort 5 sao, vợ chàng vì lấn bấn nên không chuẩn bị kịp quần áo cho chàng mà để chàng tự xếp đồ. Khi đã thở phào yên vị trên máy bay, nàng mới hối hận vì đã không tự tay chuẩn bị quần áo hộ chồng, đành nuôi hi vọng rằng trong số áo quần chàng mang đi sẽ có cái nào đó ko rách, ko sờn. Y như rằng, hầu hết đồ chàng mang đi là áo sờn vai, rách nách. Chàng lại còn lí luận: đi biển mà em, mặc thế cho mát! Với lại, anh sẽ dành nhiều thời gian để tập thể dục. Thế là suốt cả kì nghỉ, vợ chàng đành thở dài váy vóc phấp phới đi bên cạnh anh chồng quần đùi áo rách. Và thế là đương nhiên, ngày nào, khách khứa nghỉ mát của resort ấy cũng được thưởng thức một hoạt cảnh hài hước mà hai diễn viên chính là chàng và nàng đi bên nhau đối lập chan chát! Vợ chàng ban đầu hơi khó chịu, nhưng sau thì quen dần rồi tỉnh bơ luôn. Cho đến một hôm, cô lễ tân gọi điện lên phòng rụt rè hỏi: Chị ơi, hôm nay bọn em lấy túi giặt định giặt để mai gửi anh chị, nhưng em thấy có mấy cái áo rách hết rồi chị ạ. Bọn em chưa làm gì cả đâu ạ, không biết có phải đồ của chị không, thế nhà mình có giặt mấy cái đó không chị? Vợ chàng nghe xong thì không nhịn được cười, bảo: Em ơi, toàn đồ thời trang của chồng chị đấy, em cứ giặt đi nhé! Không nhầm đâu. Nghe em tả là chị biết ngay đồ của chồng chị rồi. Cúp máy rồi, vợ chàng mới chột dạ mở cái bảng giá giặt đồ ra coi, ôi giời, giật cả mình! Hoá ra, giá giặt là mỗi cái áo của chàng còn hơn cả giá tiền chàng mua mấy cái áo mới.
            Lần khác, chàng đưa vợ bầu và con gái ra HN và tính là sẽ quay vào SG ngay ngày hôm sau nên đưa đúng 1 bộ áo quần ngoài bộ đang mặc. Ra đến HN, chàng lại đổi ý (như thường tình vẫn thế!) ở lại thêm vài ngày. Đúng hôm nhà mẹ vợ mất điện, thế là sáng sớm tinh mơ, vợ chàng phải dậy giặt áo cho chàng, mẹ vợ chàng phải hớt hải cầm cái áo ướt của ông con rể chạy sang nhà bà bạn để là nhờ cái áo cho khô. Thế thì bảo sao mà vợ chàng không cáu phát rồ lên. Ba lô của chàng chỉ toàn sách vở, tính đi có 1 ngày mà mang theo chục cuốn. Lúc về SG, chàng lại khuân thêm 1 đống nữa. Té ra, chàng mang có mỗi 1 bộ quần áo vì đã “rắp tâm” để dành chỗ cho sách vở. Phát hiện ra điều ấy, vợ chàng mới hạ hoả một chút. Nghĩ cho cùng, chàng không thích shopping cũng là phải thôi, vì với cái “gu” của chàng, thời trang chỉ gói gọn trong 2 cái quần jean bạc phếch và dăm cái áo T-shirt tả tơi. Thế thì shopping làm gì cho tốn thời gian và tiền bạc nào!
            Nếu hỏi chàng cái gì đứng đầu danh sách những việc chán nhất, chắc chắn, chàng sẽ trả lời: shopping! Vì thế, nếu ai hỏi nàng câu hỏi tương tự, nàng đương nhiên trả lời: đi shopping với chàng!

Ảnh: Bộ cánh khá nhất của chàng có lẽ là bộ chàng mặc hôm cưới vợ, :D


Monday, October 29, 2012

Kẹo - thích hay không?


Tớ không thích kẹo lắm. Bạn Daddy rất ngạc nhiên về điều này vì bạn í cho rằng, đã là trẻ con thì nhất định sẽ mê đồ ngọt, vì hồi bé, bạn í cũng là chuyên gia ngốn kẹo bánh. Bạn Mommy thì lại chả ngạc nhiên lắm vì hồi bạn í bé, bạn í chả có nhiều kẹo để ăn và nếu có thì chỉ là mấy cái kẹo hoa quả dễ chảy nước ko ngon gì mấy nên bạn í ko khoái đồ ngọt là phải thôi. Tớ thì đã được thử một vài loại kẹo và bánh ngọt, đương nhiên toàn loại ngon theo khẩu vị của Mommy, Daddy nhưng tớ ko hứng thú lắm. Việc tớ thờ ơ với đồ ngọt khiến cho 2 bạn Mommy và Daddy thở phào nhẹ nhõm. Hình như cũng vì phản ứng bàng quan với kẹo của tớ mà dạo này, các bạn í nhiệt tình hơn trong việc mời tớ ăn tráng miệng. Tớ thường lịch sự le lưỡi liếm một miếng gọi là rồi lắc đầu từ chối  thẳng.  
            Tớ nói không thích kẹo tẹo nào thì kể ra cũng chưa chính xác lắm, vì tớ biết còn rất nhiều loại kẹo bánh mà tớ chưa được nếm, đặc biệt là những loại kẹo “cay” mà bạn Mommy và Daddy hay đứng ăn vội ăn vàng, ăn giấu ăn diếm trong bếp, tớ có lỡ thấy và chỉ mới nhìn chăm chú một tí chứ chưa có ý định xin xỏ gì thì các bạn í đã vừa nuốt vội vừa kêu lên: ôi, cay, cay quá! Nhưng trong số rất hạn chế các loại kẹo tớ đã từng thử, may ra, có một loại kẹo còn làm tớ hứng thú, đấy là cái kẹo ko phải để ăn mà để “uống”. Cứ hôm nào mà bạn Daddy, Mommy sờ vào trán tớ rồi sờ trán lẫn nhau rồi cãi nhau: nóng quá! Đâu, chỉ ấm thôi, sốt ko, ko sốt gì đấy, rồi bạn Daddy mặt mũi căng thẳng gọi điện liên tục cho ai đó, rồi tớ được 2 bạn í dẫn đi chơi chỗ bạn Đooc-cờ (Doctor), rồi bạn Đooc-cờ với tớ nói chuyện rất vui, rồi bạn Đooc-cờ cho tớ chơi với cái ống nghe và cái đèn soi tai, soi mồm, rồi bạn í nói toàn những chuyện khó hiểu với bạn Mommy và Daddy, rồi rất lạ là sau khi nghe những chuyện khó hiểu của bạn Đooc-cờ, mặt 2 bạn này giãn ra thư thái hẳn (nhẽ ra phải nhăn thêm mới hợp logic chứ nhỉ???)…. thì tớ vui vẻ ra về vì biết chắc thế nào cũng được “uống kẹo”. Phùuuuu, kể một hơi mệt thế!
            Mà có khi chính vì cái quá trình lắt léo, éo le tớ vừa kể trên đây dẫn đến kết quả được uống kẹo chính là nguyên nhân khiến tớ thấy hứng thú với mỗi loại kẹo này. Kẹo đấy bạn Mommy cất cẩn thận trong tủ lạnh, ở khu vực tớ cấm được mó tay vào, nên tớ càng tò mò và “ham muốn”. Hơn nữa, tớ nghiệm ra sau một vài lần “ấm đầu” là cứ hôm nào mà các sự việc trên diễn ra, tớ được 2 bạn í cưng nựng hơn hẳn ngày thường. Nhỡ tớ có buồn mồm cắn thằng Rau Muống một cái, các bạn í cũng chỉ âu yếm bảo: “Ôi, đừng làm thế con yêu, bố mẹ biết hôm nay con khó chịu, nhưng đừng cắn em nhé!”. Hoặc nhỡ tớ chán ăn, các bạn í sau những nỗ lực ko thành cũng ko cáu tớ mà chỉ nhìn tớ với một nét mặt đau khổ dịu dàng.
            Thế nên, vào những hôm - các bạn í có thể sờ trán nhau nhưng không sờ trán tớ, Daddy vẫn buôn điện thoại mà mặt không nhăn, tớ có thể đi chơi khắp mọi nơi nhưng không được đến thăm bạn Đooc-cờ và dĩ nhiên không có những giây phút vui vẻ với bạn í, nếu bạn Mommy mở tủ lạnh cho tớ chọn đồ ăn và tớ tình cờ nhìn vào khu vực cấm rồi tình cờ thấy “kẹo”, tớ sẽ ỉ ôi xin uống kẹo. Lạ cái là, nếu vào những hôm có các diễn biến tớ nóng đầu-Mommy sờ trán-Mommy Daddy cãi nhau-nhăn nhó gọi điện-thăm Đooc-cờ, vân vân…, Mommy Daddy cười “như mùa thu toả nắng” niềm nở mời mọc tớ “uống kẹo” thì vào những ngày tháng mênh mông còn lại, 2 bạn í lại trợn trừng mắt, giãy nảy lên khi tớ tỏ ý xin một ngụm “kẹo”. Tớ đã đánh dấu những nghi vấn về cách cư xử lạ lùng này của 2 bạn Daddy và Mommy vào danh sách những việc cần điều tra. Các bạn cứ chờ đấy, với tốc độ uống sữa và ăn cơm hiện nay, tớ tin, không bao lâu nữa tớ sẽ khám phá ra sự thật. Lúc đó, hi vọng, tớ sẽ giành lại chủ quyền với các lọ kẹo của tớ trong khu cấm của cái tủ lạnh.

Ảnh: Tớ chén chocolate. À, mà với tớ, Chocolate vượt ra ngoài phạm trù của đồ ngọt và chuyện ăn uống thường tình nhé! Bạn Mommy đồng quan điểm với tớ trong chuyện này nên luôn trữ sẵn chocolate trong nhà, để chén vào những lúc buồn. Bạn í có thể chén chocolate vào buổi sáng, lúc mới ngủ dậy bụng đang réo vang, hoặc vào buổi tối khuya, lúc buồn tình nhạt miệng. Có lần, bạn Daddy có í kiến với bạn Mommy về vấn đề này, bạn Mommy tỉnh bơ bảo: “Em thấy chạ sao, em có béo như ai kia đâu mà lo!”. Thế là bạn Daddy hầm hầm nín thinh ko nói gì thêm. À, nhân tiện, các bạn có biết cái bạn “ai kia” đấy ko? Tớ nghĩ mãi ko ra nên lại đành đánh dấu để mai sau điều tra. Nếu bạn nào biết và tiết lộ cho tớ thì tớ hứa, lần sau được uống “kẹo”, tớ sẽ nhường một nửa tiêu chuẩn của tớ, okay?! 



Friday, October 19, 2012

Chàng Voi đi chợ


Hôm nọ nấu phở, vợ chàng như thường lệ, cứ đến phút cuối lại “thôi chết, em quên” và nhờ chàng chạy ra chợ mua chanh. Chàng, “ngoan” hơn lệ thường ồ kế rất lẹ, chắc được mùi nước phở thơm nức trên bếp tiếp sức! 10 phút sau, chàng về nhà, hăm hở giơ lên một túi chanh to đùng, nháy mắt với vợ vui vẻ chờ đợi ngợi khen. Thấy mặt vợ thuỗn ra, chàng bèn kể lể chiến tích: đây nhé, anh mua cả quả lemon và quả lime. Quả chanh (lemon) anh cũng mua mấy loại đây này, em muốn loại nào có ngay loại đấy! Vợ chàng ngao ngán nhìn chục quả chanh các loại to đùng vì biết sẽ phải vắt óc nghĩ xem sắp xếp tủ lạnh thế nào cho đủ chỗ chứa chanh là 1, sắp tới ăn món gì cho hết chanh là 2…
            Vợ chàng toan phàn nàn sao mua lắm chanh thế, nhưng kịp “phanh gấp” bằng một cái thở dài đánh thượt. Ai bảo vợ chàng đoảng vị hay quên, đã thế lại cứ toàn quên vào phút cuối nên chả bao giờ có thời gian mà dặn dò chàng mua loại nào và bao nhiêu! Rút kinh nghiệm những lần trước (vợ nhờ đi mua rau mùi ta thì chàng mua ngay mùi tây hoặc lần khác, vợ nhờ mua mấy củ hành khô thì chàng lại tha về mấy củ hành tây to vật…), lần này, chàng quyết định mua tất tật các loại chanh phòng trường hợp vợ bắt chạy ra chợ thêm lần nữa. Đã tiên liệu đến thế rồi mà vợ chàng lại còn vặn vẹo thì chàng chỉ còn nước chuyển hộ khẩu vào chợ mà ở thôi.  Vợ chàng hình như đoán được í nghĩ “tiêu cực” ấy cho nên nào dám hó hé thở than. Vừa hôm qua, vợ chàng nhờ chàng mua hộ ít thịt bò để về làm bò khô nhằm tiêu thụ chanh cho nhanh, chàng lại “bổn cũ soạn lại”, vác về ba bốn loại khác nhau. Vợ chàng sau rất nhiều lần nén thở dài thì đã biết cách nở nụ cười tươi cảm ơn chồng dù chàng có khuân cả siêu thị về nhà chỉ nhằm đáp ứng đúng một đề nghị nhỏ nhoi của vợ. Nghĩ theo cách lãng mạn thì việc ấy cũng kiểu như các hiệp khách ngày xưa, để tìm cho ra cái trâm cài đầu của tình nhân đánh rơi trong rừng rậm, các chàng sẵn sàng đốn tiệt cả rừng cây. (Hừm, so sánh như này chính ra hơi thiệt cho chàng, vì các hiệp khách xưa chỉ chăm chắm vào người tình mà làm hại môi trường, trong khi, chàng – dù nhiệt thành giúp vợ vẫn có ý thức thúc đẩy nền kinh tế đang trì trệ hiện thời, ^^)
            Để hiểu ra bao nhiêu phẩm chất tốt đẹp của chàng sau những lần giúp vợ đi chợ, vợ chàng đã phải thở dài kha khá. Nhờ được rèn luyện mà cái môn thở dài của nàng ấy giờ sắp đạt đến trình độ nghệ thuật, rất luyến láy, uyển chuyển gần như thơ và nhạc. Bí kíp là lấy hơi thật sâu, nén hơi thật chặt và trút… thở từ từ.  

Ảnh: Món bò khô tự chế biến - cách để tiêu thụ nhanh đống chanh trong tủ lạnh! Chàng mà biết nguyên do vợ thức khuya làm bò khô thì có khi lại xung phong đi chợ suốt ngày, :))


Thursday, October 11, 2012

Daddy đã trở thành con tin như thế nào?


Vào những bữa tớ kén ăn – nghĩa là bạn Mommy hỏi ăn cái gì cũng lắc đầu nguầy nguậy, bạn Daddy đã biến thành con tin tội nghiệp trong “bàn tay thép” của Mommy. Chuyện xảy ra thế nào, các bạn cứ đọc note sẽ rõ đầu đuôi.
Bạn Mommy và bạn Daddy đã quán triệt tinh thần dân chủ trong vấn đề ăn uống của tớ, nghĩa là tớ được phép tự chọn đồ ăn mỗi bữa. Trong ngày, nếu lúc nào tớ đói và kêu: eat, eat, hai bạn ấy sẽ mở tủ lạnh và hỏi tớ thích ăn cái gì rồi để tớ tự chỉ vào món tớ thích vào THỜI ĐIỂM ấy (nhấn mạnh thời điểm nhé, vì sở thích ăn uống của tớ thay đổi chóng hơn cả người mẫu thay áo). Trong bữa cơm, hai bạn í để tớ tự xúc ăn bằng thìa, nĩa riêng nhưng nếu tớ yêu cầu một người cụ thể trong THỜI ĐIỂM cụ thể đút cho tớ, các bạn ấy cũng ok. Nếu tớ có khó tính vòi vĩnh một lúc ba bốn cái thìa, nĩa các loại to nhỏ khác nhau thì các bạn í cũng sẵn sàng đáp ứng không một lời phàn nàn. Nếu đang ăn mà tớ đột ngột đòi thay cả cái bát/ đĩa đang dùng bằng một thứ-đột-nhiên-tớ-nhớ-đến thì các bạn í cũng mỉm cười đáp ứng. Nếu tớ chán không thích ngồi măm măm tree mà đòi ngồi ghế của người lớn thì, vào những hôm tớ kén ăn, các bạn í dù rất không bằng lòng cũng nén tiếng thở dài mà cho phép. Tóm lại, Mommy và Daddy sẵn lòng biến bữa cơm của cả nhà thành một cuộc đi lại như con thoi của cả hai bạn í – một cuộc biểu dương lực lượng và biểu dương đồ ăn đúng nghĩa đen - để phục vụ tớ một cách nhẫn nại.
Nhưng, nếu sau tất cả những nhẫn nại ấy, tớ vẫn kiên quyết nói: Nâu, nấu, nầuuuuu vàKhông, khồng, khooooooống thì tình thế thay đổi. Bạn Mommy bắt đầu thay đổi thái độ vì cho rằng tớ đang dân chủ quá trớn. Bạn ấy sẽ chọn ngay một món bất kì và buộc tớ phải ngồi lại vào măm măm tree nghiêm chỉnh để ăn. Dù tớ khóc thảm thiết thế nào, bạn í cũng mặc kệ. Dù tớ kêu gào sự trợ giúp của Daddy và mừng thầm trong bụng vì thấy mặt bạn Daddy nhăn nhó rất đau khổ khi chứng kiến sự chuyên quyền của bạn Mommy thì bạn Mommy vẫn mặc kệ. Trong khi bạn Daddy nhất mực dịu dàng cứ van nài tớ: Ăn đi con, ăn điiiii… thì bạn Mommy giữ nguyên thái độ cứng rắn. Tớ thấy vậy thì mủi lòng thương Daddy. Tớ đồng ý ăn một miếng nếu Daddy đút. Rồi lại nhem nhẻm: Done, I’m doneCất, cất đi. Bạn Mommy tinh ý nắm được thóp của tớ nên doạ: Nào, có ăn không hay là để mẹ đuổi bố ra chỗ khác để mẹ xử lí! Tớ nghe thế thì dẩu mỏ lên, lừ mắt nhìn Mommy kêu to:NâuuuuKhồnggggg…. Rồi quay sang âu yếm nhìn Daddy và há miệng thật to chờ bạn í đút cơm. Bạn Mommy bảo: thôi được, nếu ăn như thế thì sẽ cho bố ngồi đây tiếp! Tớ mồm trệu trạo nhai vẫn trề môi ra nguýt Mommy. Bạn Daddy cứ phải làm con tin trong tay Mommy như thế cho đến hết bữa cơm của tớ. Thi thoảng, khi tớ lắc đầu từ chối Daddy đút, bạn í còn khóc thút thít nói: Ôi, thương bố với, bố sắp bị đuổi đấy! Thương ghê! Tớ lại cố gắng nuốt nhanh cho xong bữa để khỏi phải chứng kiến cảnh thương tâm này. Chắc vì thế mà bạn Daddy nể tớ và càng ngưỡng mộ tớ hơn. Có hôm tớ loáng thoáng nghe Daddy quay sang bảo với Mommy: Thương nó quá, nó thực sự không muốn bố bị đuổi nên cố gắng đấy!
            May là rất thi thoảng tớ mới lên cơn kén ăn một lần, nếu không, bạn Daddy sẽ biến thành con tin suốt, có khi cái bọn nhà báo lá cải nó lại giật tít ầm ĩ trên báo chí thì rất không hay! 

Ảnh: Tớ: I'm done! sau khi đã chán chơi với sốt cà chua và xem cuộc diễu hành phục vụ của Mommy Daddy


Thursday, September 27, 2012

Cà Kiu chua ngọt hay chuyện nàng công chúa độc tài


Tớ là công chúa, điều đấy thì ai cũng rõ rồi, chỉ trừ những ai hay khen tớ kháu trai là bé cái nhầm thôi. Tớ độc tài, điều đấy thì không phải ai cũng biết, trừ hai bạn trợ lí của tớ - vì thi thoảng lắm, cái độc tài nó mới lấp ló xuất hiện.
            Thường thì tớ ngọt ngào như một cục kẹo, thế này này: mỗi khi thấy ai bị bubu, tớ sẽ chạy đến ôm chầm lấy an ủi rồi thơm ngay vào chỗ bị bubu. Thấy thằng Rau Muống ngá, dù chính là tớ đẩy nó ngá, tớ cũng vội vàng xuýt xoa: Áu ồ, em ngá, a uy, a uy rồi thơm nó âu yếm và không quên đánh bép một cái xuống sàn nhà hư hỏng để thị uy, vừa đánh vừa hùng hổ nói: Đénh này, đénh này! Nếu bạn Mommy bênh vực cái sàn nhà, cho rằng nó không có lỗi và buộc tớ phải nhận lỗi đã đẩy thằng Rau Muống ngá thì tớ lại xoa dịu căng thẳng bằng cách chổng mông chu mỏ hôn sàn nhà đánh chụt 1 cái. Thế là hoà cả làng! Một lần, bạn Daddy đi đứng ngáo ngơ, vấp phải đồ chơi của tớ rồi kêu lên: Au! Tớ đoán là cái giày của bạn Daddy bị bubu nên chạy tới quỳ xuống thơm nó. Vừa mới cúi xuống định thơm, bạn Daddy đã bế xốc tớ lên, nhìn vào mắt tớ và nghiêm nghị nói: Nầuuuuu! Sao thế nhở, thật bất công với cái giày! Dù sao tớ cũng thương nó và sẽ thơm trộm nó một cái lúc Daddy không để ý.
            Khi thấy ai đó khóc, tớ cũng không cầm lòng được, phải chạy ra thơm má động viên ngay. Nhà tớ thì chỉ có thằng Rau Muống là hay nhè nhất, kế đến là mấy bạn ngồi trong TV, làm tớ cứ mủi lòng chu môi thơm suốt. Gặp ai, tớ cũng nói hai (hi) rất thân thiện. Nhưng ko hiểu sao, mỗi lần tớ hai ca, hai chim, hai phao-ờ (hi car, hi chim, hi flowers) thì bạn Mommy và bạn Daddy lại bụm miệng cười. Các bạn í thật khó hiểu.
            Đấy, tớ ngọt đến thế mà bạn Mommy vẫn cứ giận được thì đúng là khó hiểu thật. Bạn Daddy bảo tính bạn í hay hờn từ bé cũng phải. Mỗi lần thấy mặt bạn í lầm lì, giận dữ, tớ liền cất giọng oanh vàng thỏ thẻ gọi: Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi… cứ gọi cho đến bao giờ bạn í ngẩng mặt lên nhìn tớ thì tớ bảo tiếp: cời, cời (cười) và dĩ nhiên tớ cố cời thật tươi làm mẫu cho bạn í bắt chước. Y như rằng, mỗi lần tớ làm thế là bạn í cời luôn. May cái là bạn Mommy cũng giỏi bắt chước!
            Có nhiều lúc, tớ đang đào tạo thằng Rau Muống thì bạn Mommy chạy ra mắng tớ. Ức thế chứ lị, bạn í toàn can thiệp vào chuyện nội bộ của băng đảng bọn tớ. Mà cái thằng cu Muống, hở ra tí là nhè, nó mà không khóc lóc thì làm sao bạn Mommy biết tớ xô nó ngã dúi xuống thảm để luyện khả năng chiến đấu. Mommy mắng tớ mà lại cứ xuýt xoa thơm thằng Rau Muống nên tớ bèn tương kế tựu kế, giở chiêu khổ nhục kế ra. Tớ tự đánh bốp vào má mình rồi vờ oà lên khóc. Khóc 1 tiếng lại ngưng để xem phản ứng của Mommy. Cứ thế cho đến lúc bạn í dịu giọng và ôm tớ âu yếm thì tớ mới thôi.  
            Tớ đã ngọt thì ngọt lựt, mà đã chua thì cũng chua lè. Chiều nào Daddy đi làm về, tớ cũng chỉ vào cái máy tính và nhắc bạn í gọi ông bà lên nói chuyện với tớ. Tớ chỉ định nhờ bạn í bật máy tính thôi, ai ngờ bạn í lại cậy mình là Sao cũ của ông bà, cứ nhiều chuyện, nói mãi với ông bà hết cả phần của tớ. Tớ bực, tớ bảo: Nâu, Đát-đì, nâu thoóc! Phi-a thoóc, ồ kế? (No, Daddy, no talk, Phi-a talk, ok?). Rồi tớ ba hoa chích choè với ông bà, nếu cần sẽ hét thật to để át cả mấy câu vớt vát của Daddy. Nếu Daddy vẫn ngoan cố nói tiếp thì tớ sẽ dùng hết sức bình sinh để hét lên: Nâaaaaaaaaaaaaaaaaaau! Mặc cho Grandpa, Grandma muốn hỏi chuyện Mommy, Daddy hay thằng Rau Muống, tớ sẽ bắt ông bà phải nghe nhữngtâm sự không đầu không cuối của tớ suốt cả buổi. Mà không phải nghe không là được, phải vừa nghe, vừa tán thưởng nhé, nếu không tớ cũng có í kiến ngay. Thế là từ đó, Daddy có thêm 1 biệt danh cho tớ: công chúa độc tài.
            Thật ra, dù chua hay ngọt, dù là công chúa hay độc tài, tớ vẫn yêu Mommy, Daddy và cu Muống vô cùng. Tớ chỉ độc tài chua loét khi cảm thấy không khí ngưỡng mộ mình bị loãng vì sự xâm lấn của các ngôi sao khác thôi. Bạn Mommy và bạn Daddy hiểu ra cái lý ấy cho nên đã lên kế hoạch để tớ và thằng Muống cùng toả sáng bên nhau. Khi đó, tớ sẽ là công chúa kẹo ngọt, để cái độc tài ngồi thút thít khóc trong xó nhà cô đơn. Bái bai độc tài!
Ảnh: Tớ ngọt chưa?

Hi car


Tuesday, September 25, 2012

Chuyện đi đẻ ở "thiên đường" (2)


Ở VN cứ thấy báo lá cải đồn đoán sao này sao kia sang Mỹ chờ sinh con, rốt cuộc thì hầu hết cũng toàn sinh ở bệnh viện Việt Pháp hay FV cả. Mà đúng là mình thấy, điều kiện kĩ thuật ở FV không thua kém gì Mỹ, ở Việt Pháp cũng xêm xêm. Thậm chí, khi có ai hỏi, mình toàn bảo: được chăm sóc kĩ cũng thích thật nhưng cũng phiền toái thay! Thế nên, cứ chăm sóc vừa vừa như ở Việt Pháp là ok rồi.
Sau khi Rau Muống và mình đã được tắm rửa sạch sẽ, cô hộ lí đẩy 2 mẹ con về phòng riêng. Phòng có đầy đủ tiện nghi như khách sạn, cửa sổ có view nhìn ra vườn hoa, có 2 giường nhưng 1 giường là dành cho chồng/người nhà ngủ lại. Trong phòng đã để sẵn một túi xách với đầy đủ vật dụng cho trẻ sơ sinh – như là một món quà của bệnh viện. Cô hộ lí chúc mừng gia đình rồi trao lại nhiệm vụ chăm sóc cho một bà y tá già. Suốt 3 ngày 2 đêm nằm lại bệnh viện, mình được cả thảy 5 cô y tá chăm sóc 24/24. Cứ mỗi phiên thay ca, các cô đến ghi tên lên tấm bảng treo trên tường, đồng thời note những việc mình cần lưu ý trong khoảng thời gian họ chăm sóc mình. Ai cũng vui vẻ, nhiệt tình. Bất kì lúc nào cũng có thể bấm nút để kết nối bằng bộ đàm trực tiếp với y tá đang chăm sóc mình để yêu cầu bất kì điều gì. Chỉ cần thế là thích lắm rồi vì mình được chủ động.
Nhưng, phiền toái ở chỗ là cứ mỗi 2 tiếng, y tá trực sẽ vào phòng check cả 2 mẹ con một lần bất kể thức hay ngủ. Họ sẽ lần lượt cặp nhiệt kế, đo huyết áp cho mẹ và con, hỏi về giờ cho con bú, cho bú trong bao lâu, giờ thay bỉm… để ghi chép vào bảng theo dõi. Thế là mình lại rơi vào thế bị động trước các cuộc thăm viếng của y tá. Có khi vừa mới cho con bú, đặt con ngủ và thiu thiu được 1 lúc thì họ vào check. Buồn ngủ rũ mà vẫn phải dậy nói chuyện, lại còn phải nhớ giờ giấc cho con bú nữa, mệt! Con mới ngủ cũng dậy luôn, lại phải dỗ lại từ đầu. Chỉ lúc mệt quá, mình nhờ y tá dỗ hộ, còn thì mình vẫn thích tự dỗ con hơn. Chưa hết, không phải chỉ có mỗi y tá thăm, có cả người trực chỉ đạo kíp y tá của từng đêm cũng cứ nửa đêm là vào check. Họ vào chúc mừng các kiểu, hỏi han nào là các y tá có làm tốt không, mình có yêu cầu gì thêm không… Đang cần nghỉ ngơi mà cứ bị thăm viếng thường xuyên như thế nên mình hầu như chỉ ngủ được rất ít.
Vào ban ngày thì lại còn nhiều thành phần vào hỏi han hơn. Ngoài các cô y tá của kíp trực ngày hôm ấy, còn có bác sĩ của mình, bác sĩ của con vào kiểm tra. Mà không phải chỉ hỏi trực tiếp không thôi, họ lại còn gọi điện cho mình, hic. Điện thoại gắn ngay đầu giường nên ko nghe ko được. Cả người ở bên bộ phận hành chính, chuyên trách làm giấy chứng sinh, khai sinh cho con cũng gọi điện để hỏi các thông tin cần thiết để làm giấy tờ cho con ngay sau khi xuất viện. Đã thế, lại còn hỏi rõ tỉ mỉ về nhân thân, lí lịch của cả gia đình. Mình cứ gọi là ong hết cả thủ. Được cái, sau mấy tuần thì giấy khai sinh của con được gửi về tận nhà mà không phải làm thêm bất kì thủ tục gì.
Đến cả việc ăn uống, họ cũng quan tâm quá kĩ càng. Mỗi bữa ăn, người ta giao kèm một thực đơn để mình chọn món cho bữa tiếp theo. Lúc họ đến thu dọn mâm thì mình cũng nên giao lại thực đơn đã tích. Mình toàn ăn xong nằm khoèo nên toàn quên và cảm thấy rất ngại vì lại phải nhờ cô y tá gửi giúp. Chồng bảo: các cô y tá nói chuyện với anh khen em nhiều lắm, vì họ thấy em không dùng thuốc giảm đau dù họ khuyến khích nên dùng để đỡ mệt và ngủ cho ngon. Mình bảo ngay với chồng: chỉ cần các cô y tá đừng chăm sóc kĩ quá là em ngủ ngon rồi, cần gì thuốc giảm đau, ^^
Hệ thống chăm sóc sức khoẻ hoàn hảo như thế đồng nghĩa với việc cực kì tốn kém. Sau khi mình sinh xong, về nhà thì nhận được hoá đơn tổng cộng khoảng 30,000$, nhưng được giảm còn khoảng 20,000$ vì theo luật của bang Cali, phụ nữ khi sinh nở mà ko có bảo hiểm thì sẽ được giảm chi phí. Thực ra, đúng hôm mình sinh con thì nhận được tin mình có bảo hiểm MediCal và họ sẽ thanh toán toàn bộ chi phí, kể cả thuốc men sau này cho 2 mẹ con. Do sơ sót về thông tin nên bệnh viện gửi nhầm hoá đơn.
So sánh ra, mình bảo với chồng: em thấy cứ phiên phiến như bệnh viện Việt Pháp hay FV ở Việt Nam là được lắm rồi anh ạ. Vừa khoẻ người lại đỡ tốn. Chồng cãi: Ơ, thế sinh ở Mỹ em có mất đồng nào đâu mà kêu tốn, bảo hiểm trả từ A-Z, chứ ở VN, em có bảo hiểm của cơ quan mà có thấy dùng được đâu. Công nhận, chồng nói khí chuẩn! Thế mới bảo là đi đẻ ở “thiên đường”, ^^

Sunday, September 23, 2012

Chuyên đi đẻ ở "thiên đường" (1)


Sinh Cà Kiu ở VN rất dễ dàng, thuận lợi nên mình đã từng nằng nặc bảo chồng cho em sinh nốt đứa nữa ở VN rồi hẵng về Mỹ. Rồi thì không được như ý nguyện, đành vác bụng sang đẻ ở “thiên đường”.  Bầu 3 tháng cuối mà cứ di chuyển quần quật, lại còn phải sắp xếp cuộc sống mới với bao nhiêu là việc, nghĩ cũng thương con. Nhiều lúc mải việc, mình quên béng mất có cái bụng lùm lùm phía trước, chạy nhảy tung tăng, bon chen lạng lách như ai. May thay, trước khi sinh Rau Muống, mình cũng đã kịp chuẩn bị đâu ra đấy.
Sáng hôm ấy, thức dậy lúc 5 giờ và bắt đầu thấy bụng nhâm nhẩm đau. Mấy hôm liền đều có hiện tượng này nên mình vẫn nghĩ, chắc chưa đâu, cố mà ngủ tiếp. 8 giờ sáng, dậy chơi với Cà Kiu rồi cho con ăn sáng, càng lúc càng thấy cơn đau rõ rệt. Cho con ăn uống xong xuôi, chuẩn bị bữa trưa cho con, tươi cười hôn tạm biệt con khi Nanny đến đón nó đi chơi công viên như mọi ngày. Vừa đóng cửa lại là thông báo ngay cho chồng: chuẩn bị sẵn sàng anh! Em đau đẻ!
Chồng nghi hoặc nhìn vợ, hỏi: em có chắc không? Có lẽ chưa đâu. Chưa kịp bình thản nói tiếp, chàng thấy ngay cái mặt nhăn nhó của vợ vì một cơn đau ập đến. Chồng bắt đầu cuống, mồm cứ lắp bắp: Em bình tĩnh nhé, phải thật bình tĩnh, đừng lo gì cả, anh đây! Ok, bây giờ anh chuẩn bị…. Vợ (vừa dứt cơn đau) mặt tỉnh queo: vâng, em có lo gì đâu. Thấy chồng mồm thì bảo bình tĩnh mà chân tay cứ luống cuống, cầm lên đặt xuống cái laptop không biết bao lần, vợ mới mở đường: anh gọi cho bác sĩ đi, hỏi xem nên đi bệnh viện chưa? Chồng: ok, ok, nhưng giờ này họ chưa làm việc đâu em ạ. Vợ: thế anh đếm cơn co với em. Bao giờ em đau, bảo anh xem đồng hồ thì anh xem nhé! Chồng ok, ok, còn nhiệt tình cách mạng: à, để anh lấy cái đồng hồ tập thể dục của anh đếm cho chuẩn. Đếm được 2 nhát, vợ ra nghị quyết luôn: em đau 10 phút 1 cơn rồi, chắc chắn phải đi bệnh viện. Anh đi uống cafe đi, trong lúc đó liên lạc lại với bác sĩ. Chồng chỉ đợi có thế, ba chân bốn cẳng chạy. Vợ biết thừa, café sẽ giúp chồng lấy lại bình tĩnh để xử lí mọi việc.
Chồng ra quán café rồi, mình vừa đếm giờ đón cơn đau, vừa làm nốt việc nhà. Việc quan trọng nhất là nấu cháo cho con thì làm trước. Rồi đi tắm, thay đồ và không quên trang điểm tí cho tươi. Chồng mở cửa bước vào nhà, ngạc nhiên thấy vợ đã chuẩn bị xong xuôi bèn hỏi: đi luôn à em? Em giỏi thật, bác sĩ cũng vừa bảo anh nên đi luôn. Ngồi trên xe đến bệnh viện, mình vừa đếm cơn đau vừa google xem lại cách thở lúc sinh rồi thực hành luôn. Chồng vừa lái xe vừa tập thở cùng vợ cho khí thế! Lúc đó, cơn đau đã là 5 phút 1 lần.
Đến bệnh viện, check in xong xuôi mà 2 vợ chồng vẫn phải đứng chờ người ta dọn giường. Mình cứ tưởng nằm vào cái giường đấy là đẻ luôn, ai dè, đấy chỉ mới là giường kiểm tra. Nước sôi lửa bỏng mà mấy cô y tá cứ “phỏng vấn” mãi: nào là sinh con thứ mấy, mang thai lần thứ mấy, có dị ứng gì không…? Mình sốt hết cả ruột, ban đầu thì còn kiên nhẫn trả lời, đến đoạn hỏi mang thai lần thứ mấy thì bắt đầu xẵng giọng: tất nhiên là lần thứ 2, sinh lần 2 thì mang thai lần 2 chứ còn lần mấy. Nghĩ lại mới thấy là mình cáu vô lí, họ hỏi có lí do cả, vì không phải ai cũng mang thai suôn sẻ. Lúc đó cơn co mạnh lắm rồi nên mình chỉ nhất mực 1 đòi hỏi: gây tê, gây tê ngay! Cô y tá kiểm tra xong xuôi mới trả lời: sợ là không kịp gây tê trước khi đẻ, vì diễn tiến nhanh quá! Hic. Rồi mình được đẩy đến phòng sinh.
Phòng sinh là một phòng riêng, được trang bị đầy đủ các loại máy móc, cửa nẻo kín mít, cách âm đàng hoàng. Hồi sinh Cà Kiu ở Việt Pháp, mình cũng sinh trong phòng riêng nhưng cửa cứ mở tông hổng. Nằm chờ sinh mà cứ nghe tiếng các mẹ khác khóc lóc, vật vã, toát hết cả mồ hôi! May quá, vẫn kịp làm gây tê. Đang nhăn nhó cấu tay chồng vì đau, gây tê xong cái thấy người nhẹ như không, quay sang chồng nhoẻn miệng cười duyên ngay được! Kì diệu thật chứ không phải đùa! Được gây tê rồi, chỉ còn lại 1 y tá trực và chồng trong phòng. Chồng đọc sách, vợ cũng vớ điện thoại lướt net. Khi cô y tá thấy dấu hiệu sắp sinh thì gọi thêm 1 cô hộ sinh vào đỡ. Chồng tham gia vào cuộc bằng cách đỡ 1 chân của vợ và cổ vũ động viên. Hồi sinh Cà Kiu, chồng được các cô hộ sinh và bác sĩ khen là hô hào giỏi nhất! Hồi đấy, chồng chỉ lăm lăm máy quay và hò hét vì có tới 4 hộ sinh vây quanh vợ. Lần này, vì ít người nên chồng kiêm thêm nhiệm vụ đỡ chân cho vợ. Hơn 30 phút sau, Rau Muống chào đời, khóc oe oé. Nó được cô y tá tắm luôn trong phòng sinh và trao cho mẹ. Đang khóc, vừa được đặt vào lòng mẹ, Rau Muống im bặt, tròn xoe mắt nhìn. Trong lúc vợ cho con bú, chồng đã kịp phone cho ông bà nội và Skype để ông bà xem mặt cháu luôn. Mình cũng phone ngay về VN báo tin cho bà ngoại. 
Nhẽ ra phải viết note này tặng mẹ em Cẩm Kốc trước khi em í chào đời, nhưng bác bận việc quá nên giờ mới viết được. Coi như mẹ Kốc đọc để xốc lại tinh thần chuẩn bị làm thêm đứa nữa, ^^

Ảnh: Dáng "bầu"