Sunday, September 23, 2012

Học nói cùng Cà Kiu


Tớ là Phi-a, không phải vì tớ không nói được từ So-phi-a mà vì tớ thích gọi mình như thế, cũng như tớ thích gọi thằng Rau Muống là gây-biều. Bạn Mommy đang lắc đầu ngao ngán vì tình trạng ngôn ngữ lẫn lộn, lỗn lận của tớ. Bạn í cứ hay nản thế chứ bạn Daddy thì rất phấn chấn khi nghe tớ nói chuyện. Ví dụ, sau đây là một câu chuyện của tớ:Phi-a ngá, bu-bù đầu này, sợ sờ-te, Daddy kịt-sờ này (Phi-a ngã, đau đầu ở chỗ này, sợ stair, Daddy kiss ở đây này).
            Không hiểu sao, mỗi khi tớ nói chuyện, từ ông bà, nanny, cô giáo cho đến hàng xóm, ai ai cũng cười vui vẻ và tỏ vẻ ngạc nhiên, thích thú, kiểu: Oh, really! You’re amazing! Oh, wow, interesting! Thôi, đúng rồi, chắc là tớ có khiếu diễn thuyết. Tớ chia sẻ luôn, bí quyết của tớ là thế này nhé!
  1. Tớ kết hợp từ theo cảm hứng, bất phân biệt Anh Việt gì hết, kiểu: Phi-a eat thịt, ăn dô-gựt (yogurt), đi xu-dờ (shoes), cởi dắc-kịt (jacket), sợ đooc-gi (doggy), em pờ-lầy (play), đau phing-giờ (finger)…
  2. Tớ nói tiếng Việt theo cú pháp và ngữ điệu tiếng Anh: Phi-a bénh (bánh), Phi-a cần (quần), em tật (tất), em áo, em mú (mũ), mẹ tóc,…
  3. Tớ nói tắt, kiểu: mẹ ơi à, xin bố mẹ con,… (dù chỉ có bố hoặc mẹ đứng trước mặt nhưng cứ xin luôn bố mẹ cho đỡ phải suy nghĩ là cần xin ai) 
            Cách tớ học nói là thế này:
  1. Tớ học được từ nào mới thì sẽ áp dụng luôn cho tất cả mọi người mà tớ biết. Ví dụ, nghe bạn Mommy khen xinh, tớ sẽ nhìn bạn í khen lại luôn: mẹ xinh! Tiếp đó, tua luôn một tràng: em xinh, Daddy xình, Bà xính, ông xình, Nina xinh (Nina là chị hàng xóm), Vin xinh (Vin là chú hàng xóm)…
  2. Tớ học bằng bài hát và mỗi bài đều lặp lại ít nhất 6 lần và nhiều nhất là bằng số người tớ nhớ. Ví dụ tớ rất thích bài: Sophia over the ocean, Sophia over the sea. Sophia catch a black bird but you can’t catch me. Hát xong thì tớ thay tên mình lần lượt bằng: Mommy, Daddy, ông, bà, Grabriel, Dolma (tên Nanny)…, rồi hát tiếp, hát mãi. Có hôm tớ nhớ ra cô Bích (cô giúp việc hồi ở Việt Nam) thế là tớ hát thêm bài đấy 1 lần nữa. Cho Mommy nghe mòn cả tai luôn. Hôm nay thì tớ hát bài Happy birthday dù chả phải sinh nhật ai cả. Nhưng sợ bạn Mommy chán nên tớ bèn hát tóm tắt như này: Hạp-pị bợt-đậy tú Phi-a, Hạp-pị bợt-đậy tú Gây-biêu, hạp-pị bớt-đây Mam-mì, háp-pi bớt-đầy Dad-đì! Xong! 
  3. Khi học được một từ mới, tớ sẽ hát từ ấy bằng giai điệu một bài hát mà tớ thích. Gần đây, tớ thích nhại nhạc của hai bài: Chúc bé ngủ ngon và bài Twinkle twinkle little star. Ví dụ, khi Mommy bảo: đi tắm nào, tớ sẽ hát: Phi-a đì tăm, đi tăm, đi tặm. Đì tăm, đì tăm, đì tăm, đì tăm, điiiiii tămmmmm! (nhại bài Chúc bé ngủ ngon)
  4. Dùng tiếng lóng: tớ có một số tiếng lóng mà bạn Mommy và Daddy nhất thiết phải thuộc "nằm lòng" để hiểu được những câu chuyện của tớ. Ví dụ: bubu là đau, a uycũng là đau, cáccác là con vịt, con gà và tất cả những con gì trông giống gà vịt, gâu gâu là con chó,... Sau đây là một câu chuyện của tớ: Phi-a cầm các các, em cầm các các tù (too), nâu (no) em, Phi-a đắn (đánh) em ngá, bubu này. (Dịch: Phi-a cầm con vịt, em muốn cầm con vịt nhưng Phi-a ko cho, Phi-a đánh em ngã, đau ở đây này).
Nhờ khả năng ăn nói ra trò này, tớ có thể khiến bất kì ai phì cười, dù là người khó tính nhất. Nhưng cũng có trường hợp, tớ làm người ta buồn. Ví dụ, khi tớ hát bài:
Rain, rain, go away,
 Come again another day,
Phi-a want to play,
 Rain, rain, go away
Lần thứ 2, tớ thay tên tớ bằng tên Mommy và hát, Mommy và Daddy cười rất tươi. Lần thứ 3, tớ thay tên Mommy bằng tên Gây-biều rồi hát tiếp, 2 bạn kia vẫn cười tươi. Lần thứ 4, lẽ ra chỉ thay tên thằng Rau Muống với tên Daddy thì tớ lại hát lộn thế này:
Daddy, go away,
Come again another day
Phi-a want to play
Daddy, go away!
Thế là chỉ còn lại mỗi Mommy cười toáng, Daddy mặt buồn xo. 

Ảnh: Tớ nhắc nhở Daddy phải tập trung khi nghe tớ nói chuyện



Tuesday, September 18, 2012

Chuyện gấu, vịt và lập trường của tớ


Tớ thích đọc sách và tớ có một giá sách riêng với rất nhiều booka. Như lệ thường, hôm nay, tớ và bạn Mommy đọc sách. Giở đến trang có con gấu trúc, bạn Mommy chỉ vào hình gấu trúc và nói với tớ: đây là con gấu trúc, là panda. Tớ vội nói: Phia gấu (tớ tự gọi mình là Phia) rồi cuống quýt chạy đi tìm. Bạn Mommy vơ vội em gấu len trên giường chìa ra: đây, đây, gấu đây, ngồi xuống đọc tiếp nhé! Bạn í cứ sốt ruột đọc cho xong để đến cái đoạn tắt đèn đây mà, tớ biết thừa, nhưng tớ quyết không chịu. Tớ phải tìm cho bằng được con gấu có hai màu đen trắng như trong hình. Sau một hồi lùng sục, tớ tìm được đúng con gấu trúc của tớ thì mới cười mãn nguyện quay lại với cuốn sách (dù lúc này bạn Mommy có vẻ như đã chán đọc sách rồi!).
            Cuốn sách nãy giờ chờ tớ chắc cũng gật gù buồn ngủ, vẫn dừng ở trang có gấu trúc. Bạn Mommy lại nói: Đây là con gấu trúc, panda! Tớ nhìn chăm chăm vào sách rồi lại nhìn vào bạn gấu trên tay, bảo: gấuuuu. Mommy: gấu trúc, panda. Tớ: không, gấuuuuuu.Mommy:  ừ, là một loài gấu, nhưng tên nó là gấu trúc, panda! Tớ: Khôngggggg, GẤUUUUU!Mommy buông xuôi (chắc buồn ngủ quá nên đầu hàng rất lẹ): ô kề, gấu! rồi vội vàng lật sang trang tiếp theo. Không đơn giản như thế được, tớ muốn bạn Mommy phải tâm phục khẩu phục cơ, chứ không đơn thuần là nói cho qua chuyện. Tớ đòi quay lại trang có hình bạn gấu trúc, đập bẹt cả bàn tay vào hình con gấu và khẳng định như đinh đóng cột: GẤU, GẤU, GẤU, GẤU, GẤU! Chả biết cái đầu lơ mơ của bạn Mommy có ghi nhớ được không, chỉ thấy bạn í nhăn nhó như học trò không thuộc bài bị lên lớp: Mẹ biết rồi, đọc tiếp nhé! Tớ nhìn thấy thế, lại thương quá nên bảo: Panda too!
Kể ra thì nghĩ lại, tớ thấy tớ hơi mất lập trường. Khoản này còn kém baby Daddy.
Grandma kể: hồi bé, có một lần, baby Daddy ra hồ nhìn thấy một con ngỗng liền thích chí reo lên: A, con vịt, con vịt! Có một cậu bé khác - lớn hơn baby Daddy một tẹo đang chơi cạnh đó nghe thấy thế thì chạy lại xem rồi bảo: nầu, đấy không phải vịt, đấy là con ngỗng chứ! Baby Daddy đang khoái vì phát hiện vĩ đại của mình, nghe có người phản bác thì cáu, dõng dạc: VỊT! Anh cu kia cũng không vừa, đáp trả: NGỖNG. Baby Daddy tức khi nói: Nhưng mà tao nhìn thấy nó trước, nên nó phải là con vịt, thế thôi!
Đấy, chính ra, tớ vẫn chưa đạt đến trình độ cùn như baby Daddy, nhở! Còn phải gắng gỏi nhiều, Phia! Thôi, tớ đi luyện lưỡi đây, kẻo lại cùn mất!

ảnh: Tớ đọc sách với ông bà hồi 5 tháng

Đông-ki Muống!


Thằng Rau Muống mới 6 tháng rưỡi mà nặng hơn cả cái đứa 1 tuổi ở Mỹ. Hồi tròn 6 tháng, bạn Mommy với bạn Daddy đưa nó đi khám bác sĩ định kỳ, cô y tá chuyên cân đo nhìn nó rồi đưa ra cái tờ biểu mẫu dành cho đứa 9 tháng (9 months visit) và điền như đúng rồi chỉ số chiều cao, cân nặng của nó, mồm vẫn xuýt xoa: you are a big boy! Đến khi bác sĩ cầm tờ mẫu để đọc thì mới tá hoả là nhầm. Chỉ tại trông thằng Rau Muống to con quá! Bạn Daddy gọi nó là Fatman rồi hát nhại bài hát trong phim Batman để chế nó. Cái thằng, nó chưa hiểu thế nào là hát nhạo nên vẫn ngoác mồm ra cười, vẻ rất sung sướng, chắc tưởng đang được ngợi ca!
Vì thằng Rau Muống quá tự tin vào sức khoẻ vô song của nó nên nó cứ hay làm liều, thế nên tớ mới gọi nó là Đông-ki Muống. 4 tháng nó biết lật thì 4 tháng rưỡi nó đã trườn nhoay nhoáy. Cái mông chổng ngược lên trời, cái đầu chúi về phía trước, hai cái tay béo nẫn huơ huơ cật lực – thế là nó trườn. 6 tháng thì nó bắt đầu bò, co 2 đầu gối rồi lượn khắp nhà, thi thoảng lại nghe cái bộp – chả là cu cậu chống 2 tay mỏi quá nên thả cả cái bụng núng nính xuống sàn nhà. Đã thế, thằng Rau Muống lại còn dám bò vượt chướng ngại vật nữa chứ. Bạn Mommy lấy gối xếp tứ bề để làm biển báo cấm nó nhưng nó có ngại ngần gì, bò luôn qua gối suýt rơi xuống giường. Thả nó xuống sàn nhà thì nó bò qua luôn cả bãi chiến trường đồ chơi ngổn ngang mà tớ cố tình sắp xếp để thử thách nó. Lần nào nó bò qua cái đường ray tàu và gần chục cái toa tàu các loại của tớ thì đều khóc ti tỉ, nhưng vẫn cứ tiếp tục bò chứ không chịu dừng. Thế không liều thì là gì?
Nhưng ghê hơn, nó lại còn thách thức với cả cái ghế sofa. Cứ bò lộn quanh một lúc là y như rằng, thằng Rau Muống lại bò đến cái chân ghế sofa rồi cắm đầu vào húc, chả khác gì Đông-ki-sốt chiến đấu với cối xay gió. Nó húc thật lực mà cái ghế sofa vẫn không suy suyển gì. Tớ cá là lúc ấy cái sofa nó đang bận ngủ chứ nếu nó mà thức thì nó cũng ngồi cười sằng sặc như tớ khi thấy điệu bộ hiếu chiến của thằng Rau Muống. Sau một lúc hì hục mà không tiến thêm được cái đầu gối nào, Muống ta bắt đầu nhệch mồm ra khóc. Kể cũng thương!
Thế mà nào nó có chừa cho đâu. Hôm nay, bạn Mommy kể nó lại còn lao đầu vào chiến đấu với cả cái thành giường thì hết nói rồi. Thảo nào, tớ nằm ngủ ở phòng của tớ mà cứ giật mình thon thót vì tiếng nó cụng đầu vào thành giường đôm đốp. Lần này, nó có vẻ ngoan cường hơn vì không thấy khóc. Cứ sau mỗi cú đốp vào thành giường, nó lại mở mắt tròn xoe nhìn “kẻ thù” chăm chú một cách đầy ngờ vực. Báo hại bạn Mommy, tưởng trò đấy có gì hay nên cũng thử tự đâm đầu vào thành giường, đau điếng!
Mong là dưới trướng của tớ - đại tỉ Cà Kiu, thằng Rau Muống sẽ bỏ hẳn được cái máu Đông-ki!

Ảnh: Fatman Rau Muống (xem cái ảnh này xong, bạn Daddy lại còn gọi nó là Kim Jong Muống)

Tư thế sẵn sàng chiến đấu


1,2,3 ale húc!


Lần đầu chơi xích đu, Muống ta thích chí cười như nắc nẻ


Hai chị em cùng đu


Muống vịn cũi chơi, tớ cổ vũ nhiệt tình


Wednesday, September 12, 2012

Sở thích của tớ (2)


4. Thích sưu tầm tất, mũ:
Nói thế này cho các bạn dễ hình dung niềm đam mê tất, mũ của tớ nhé, tớ có thể 1 ngày chỉ mặc 1 bộ quần áo nhưng phải thay ít nhất 3 cái mũ và 4,5 đôi tất. Tớ thích mũ đến nỗi để đưa tớ đi chơi, bạn Mommy phải chuẩn bị ít nhất 3 cái mũ các loại, sẵn sàng đáp ứng khi tớ yêu cầu. Tớ thích nhất là mũ len (kiểu như bạn Daddy hay đội í) cho nên ngay cả giữa mùa hè, bạn Mommy cũng chớ có quên thủ sẵn cái mũ len trong túi nhé, nếu không thì có người sẽ bát thình lình giãy đành đạch trong men say mũ. Đấy, tính tớ cẩn thận nên tớ là tớ cứ dặn trước  thế! Vì quá thích mũ nên tớ cho mình cái quyền “tịch thu” tuốt tuồn tuột mũ của mọi người trong nhà, dĩ nhiên, thằng Rau Muống bị tớ tước đoạt nhiều mũ nhất. Đằng nào thì nó cũng chả quan tâm đến mũ, chỉ có mỗi bạn Mommy là cứ cố tình đội mũ cho nó để vài phút sau là nó lại quơ tay cho ngay cái mũ vào mồm gặm lấy gặm để. Cái thằng, đúng là chả biết gì về thời trang phụ kiện!
5. Thích tắm:
Từ lúc lọt lòng, hầu như ngày nào tớ cũng tắm nên giờ cứ hễ thấy chỗ nào có nước là đầu tớ lại chỉ nghĩ ngay đến chuyện tắm. Có lần Mommy dắt tay tớ đi dạo, thấy một vũng nước mưa bên đường, tớ bèn giật phắt tay khỏi Mommy nhúng ngay 2 chân đang giày tất chỉnh tề vào vũng nước, sung sướng cười toe: tắm, tắmmmmm! Cầu được ước thấy, bạn Mommy bỏ ngang chuyến dạo chơi để đưa tớ về tắm. Từ đó, bạn Mommy cảnh giác với các vũng nước trên đường. Thế mà bạn í vẫn sơ hở vì bạn ấy hay mời tớ ăn canh. A ha, canh nhé, soup nhé – đều là nước nhé, tớ suy luận thế rồi nhúng luôn hai tay vào bát canh, mắt cười lóng lánh nhìn Mommy: đi bơi, tay đi bơi! Bạn Mommy mặt mày đang nhăn nhúm vì bực cũng phì cười. Bạn ấy cười thế là phải, vì tớ mà giống dì Ly tớ hồi nhỏ - sợ nước đến nỗi cứ đến giờ đi tắm là bà ngoại tớ phải vác roi chạy theo khắp xóm – thì bạn ấy còn mệt nữa. Ở Mỹ mà kiếm roi dâu thì hơi khó, nhỉ!
6. Nói kiểu Ý:
Từ hồi biết nói đến giờ, tớ vẫn luôn trung thành với cách nói nhấn mạnh phụ âm cuối mà bạn Daddy bảo nói như người Ý. Ví dụ, tớ gọi cái mũ là hatty,  gọi sách là booka, gọi cái cốc là cuppa… Nếu nói tiếng Việt thì tớ sẽ chêm tiếng vào mọi câu từ, kiểu như: a nóng a, a lạnh a, a bếeeeeee!  Bạn Mommy kêu nghe cứ như phường chèo. Trong khi bạn Mommy mắm môi mắm lợi để sửa cho tớ thì bạn Daddy lại học luôn cách nói của tớ. Bạn ấy bảo tớ có quyền nói chuyện kiểu riêng của tớ và bạn ấy sẽ nói chuyện với tớ như thế cho đến lúc tớ không thích nữa thì thôi. Đấy, bạn Daddy đúng là fan bự của tớ. Bạn Mommy càng ngày càng “lệch cán cân” về khả năng ngưỡng mộ tớ so với bạn í. 
7. Làm diễn viên: chuyên đóng hài kịch để làm không khí gia đình vui vẻ nhưng thi thoảng cũng làm vài ba vai chính kịch cho khác lạ, thường thì điểm cao trào thắt nút là tớ làm thằng Rau Muống khóc, bạn Mommy với Daddy vừa lo lắng xuýt xoa vỗ về nó vừa đe tớ, thế là tớ cũng oà lên khóc theo. Thật là những bi kịch đẫm nước mắt! Để có happy ending, bạn Mommy hoặc Daddy sẽ “mở nút” bi kịch bằng cách ôm tớ và nói: bố mẹ yêu con và yêu em nữa, con cũng phải yêu em chứ! Tớ làm bộ hiểu ra vấn đề rồi chạy lại thơm thằng Rau Muống, thế rồi cả nhà cười hạnh phúc! Nói là “làm bộ” vì tớ còn diễn nhiều tập tiếp theo, chứ tớ mà hiểu ra vấn đề thật thì tắt đèn, hết kịch à?!

Ảnh: Một pha giật mũ



Thursday, June 21, 2012

Sở thích của tớ (1)


Sở thích á, tớ có một lố. Toàn là những món độc đáo cả chứ không có cái nào tầm tầm đâu nhé! Vì sở thích của tớ hơi bị nhiều và cũng thay đổi nhanh chóng cả mặt nên tạm thời, tớ cứ nhờ bạn Mommy làm “sử quan” ghi chép lại mấy món cơ bản sau đây:
1. Thích đấm
Ấy khoan, khoan vội trách tớ thích bạo lực nhé, đấm là cách tớ nói từ chấm thôi mà. Tớ cực kì thích đấm khi ăn cơm, à, mà không cứ chỉ là ăn cơm, kể cả ăn pizza thì tớ cũng nhất định phải đấm. Chắc vì máu Việt trội nên tớ mê mẩn món nước chấm (nước mắm, xì dầu, nước thịt, nước sốt, thậm chí nước canh). Hễ cái gì mà chấm chấm mút mút được là tớ thích tuốt. Có một dạo, tớ cuồng đấm đến nỗi cứ vào măm măm tree là tớ phải la to: đấm, đấm!!! Mồm tớ hét, tay tớ chỉ chỉ vào mấy chai nước tuyệt hảo bạn Mommy để  rành rành ở bếp cho nên, bạn Mommy với bạn Daddy có vờ vĩnh đến đâu rồi cuối cùng cũng đành chịu thua, phải lấy cho tớ một bát nước đấm riêng. Từ độ ấy, từ chấm trở thành từ kị huý trên bàn ăn nhà tớ. Bạn Mommy, Daddy kiêng từ này giỏi đến nỗi có hẳn mấy hôm liền, tớ quên béng đi thật! Nhưng mà, mấy bạn này không được thông minh lắm nên mấy lần tớ nghe các bạn í trao đổi thế này: Ô, anh không chém à? Chém đi, chém cho ngon! Hoặc: Anh chémhộ em cái, hay là: Hôm nay không có gì để chém à em? Đại loại thế…. Các bạn í muốn kị từchấm lại nói trẹo thành chém nên sau vài cái lắng tai để ý, tớ đoán ra ngay.  Tớ bảo các bạn í không thông minh vì ai lại đi chọn cái từ gần nghĩa với từ đấm tớ đã chọn. Cứ để các bạn ấy chém qua chém lại trước mặt thế không được, lỡ có ai đi qua cửa sổ phòng ăn lại tưởng nhà tớ làm nghề đồ tể thì thật không hay ho gì. Thế nên, tớ quyết định ca lại bài ca: đấm, đấm trước mỗi giờ cơm.

2. Thích đếm:  Tớ thạo đếm từ 1 – 10 bằng song ngữ Việt Anh từ cách đây 4 tháng và  rất thích đếm. Có điều, tớ phát hiện ra là sẽ thích hơn nữa nếu đếm mà bỏ qua số 8. Thế là mặc kệ mọi nỗ lực dạy dỗ, năn nỉ của bạn Mommy, tớ loại số 8 ra khỏi thứ tự từ 1 đến 10. Bạn Mommy cho rằng thế là tớ đang “tiến lùi” nên buồn lắm. Được cái, bạn Daddy thì vẫn ủng hộ tớ 100%. Bạn í bảo: Ừ, bố cũng thấy số 8 chán thật! Con cứ bỏ đi, không sao! Được đà, giờ tớ đếm từ 1 đến 10 và bỏ thêm vài con số bỗng dưng tớ không ưa. Thế cho nó nhanh!

3. Thích massage: massage ai mà chả thích, nhở? Tớ lại càng thích vì đã “quen mui” hưởng thụ màn massage của bạn Mommy từ hồi mới hello đời. Giờ tớ chủ động đòi massage bất kì lúc nào tình cờ thấy chai lotion. Giờ tớ thích tự massage cho mình. Thế này nhé, chìa tay ra, xin bạn Mommy một ít kem, xoa 2 tay vào nhau rồi vỗ vào 2 má (tớ vỗ khí mạnh nên bà ngoại nhìn qua webcam lại tưởng tớ tự tát mình, hic). Xong thì lại chìa tay ra xin thêm kem, rồi xoa bụng, xoa chân. Có hôm hứng chí tớ còn massage cho bạn Mommy, Daddy và đòitát cả thằng Rau Muống. Nhưng cũng có hôm, đang ngồi ăn mì Ý, tớ bỗng nhiên muốn luyện tập massage bèn dùng luôn sốt cà chua làm kem xoa. Hôm đó, bạn Mommy vừa ăn vừa mải mê buôn chuyện với Nanny, lúc quay qua xem tớ ăn xong chưa thì tá hoả vì thấy mặt tớ đỏ au màu sốt cà. Bạn Mommy đâu có ngờ tớ nghiện massage đến thế!

Ảnh: Thơm cũng là 1 sở thích của tớ


Saturday, June 9, 2012

Nửa đêm nấu chè sen, hoài thương những ngày đã cũ...


Đêm qua, sau khi bọn trẻ con đã đi ngủ mới lọ mọ nấu chè. Ban đầu thì chỉ tính làm cho xong, vì nguyên liệu chuẩn bị từ chiều tối, nếu không nấu thì phí quá. Nào ngờ, những công đoạn tỉ mẩn cho một nồi chè sen long nhãn đã kéo nàng về phía ngược chiều thời gian, trở lại những bến bờ kỉ niệm của chuyến tàu kí ức vụt tới lúc nào không mảy may báo động.
            Ngâm long nhãn cho nở, nấu hạt sen cho mềm, nhìn đồng hồ đã là 12 giờ đêm. 12 giờ đêm – khoảnh khắc ấy, trong căn bếp nhỏ ở cách quê nhà nửa vòng trái đất, những kỉ niệm cũ xưa bỗng từ đâu ào tới choán ngập tim óc nàng. 12 giờ đêm còn đèn đuốc sáng trưng nấu nướng gợi nhắc nàng nhớ tới những đêm giao thừa bình yên và hạnh phúc với mẹ và em gái những năm xưa ở thành Vinh. Nhớ những đêm giao thừa 2 chị em cố cưỡng cơn buồn ngủ để xem mẹ làm mứt, để đứng đợi bác thợ may hàng xóm may nốt cho xong bộ quần áo mới cho 2 đứa diện Tết hay chạy qua coi ké nhà chú hàng xóm nấu bánh chưng. Nhớ những đêm giao thừa mẹ bắt đầu hướng dẫn con gái làm mứt: mứt gừng, mứt cà rốt, mứt khoai tây, mứt bí… Nhớ những đêm giao thừa 2 chị em thay nhau canh nồi mứt bên bếp lửa, vừa làm vừa tranh thủ chơi ô ăn quan. Nhớ những đêm giao thừa, 3 mẹ con hồi hộp chờ đốt pháo. Mẹ cầm một thanh nứa thật dài, rón rén châm lửa vào cái ngòi pháo, 2 chị em nép sau lưng mẹ, vừa háo hức, vừa sợ hãi chuẩn bị… bịt tai đón tiếng pháo đầu tiên của năm mới. Nhà không có đàn ông, nhưng năm nào tiếng pháo của ba mẹ con cũng giòn vang khắp xóm. Ôi, nhớ mẹ - người đàn bà phải gồng mình lên để làm đàn ông suốt mấy chục năm ròng…
            Cứ mỗi lần kì cụi nhặt một hột sen đặt vào lòng một miếng long nhãn, một kỉ niệm lại quay về. Nàng đếm được 138 hột sen. Ôi chao, bao nhiêu là kỉ niệm. Mùi thơm ngùi ngùi của hạt sen đang toả khói và mùi ngòn ngọt của miếng long nhãn ngâm kéo nàng về quê hương nhanh hơn cả cánh cửa thần kì của Đôremon. Nàng cứ tưởng nàng đang đứng trong căn bếp ngày xưa của ngôi nhà cũ ở Vinh. Nàng cứ tưởng sau khi nấu xong nồi chè hạt sen long nhãn này, nàng sẽ bê lên mời bà ngoại một bát, mời mẹ một bát và mang sang nhà cô hàng xóm một bát. Tuổi thơ êm đềm ấy, còn gì ngọt ngào hơn! Ngay cả nồi chè sen nàng nấu sắp xong cũng chẳng thể giúp nàng nếm lại vị ngọt thần tiên ấy.
            Chồng nàng thấy vợ đứng chôn chân trong bếp lúc quá khuya thì bỏ sách xuống chạy vào xem. Chàng ngạc nhiên nhìn vợ đang lựa từng hột sen mềm nhưng không bị vỡ đôi, cẩn thận đặt vào lòng những miếng long nhãn màu trắng đục. Chàng hỏi: Sao em phải nhồi hạt sen vào nhãn như thế? Đang trong dòng hồi ức cuộn trào, nàng không nhìn chồng, vẫn chăm chú vào hạt sen và long nhãn, như thể rời mắt khỏi nó là kỉ niệm biến tan đi hết và trả lời rất nhanh: Em đang nấu chè. Chồng nàng đứng ngắm nghía một lúc, rồi chắc chàng cảm thấy nàng đang ở trong một tâm thế khác lạ nên không dám phiền thêm. Chàng chỉ buông thêm một câu: Em lao động vất vả quá! rồi đi ra ngay chứ không một tiếng phàn nàn vợ thức quá khuya (như bình thường chàng vẫn hay như thế!).
            Làm mãi rồi cũng xong khâu nhồi hạt sen vào long nhãn. Nấu đường phèn với nước, thả từng hạt sen đã được bọc long nhãn vào nồi, chờ cho nước sôi thì vớt bọt. Nhìn đồng hồ đã hơn 1 giờ sáng. Đứng suốt hơn hai tiếng đồng hồ để nấu chè lúc nửa đêm, mà sao nàng không thấy mệt. Có phải ức triệu tế bào nàng đã được thắp sáng bằng ánh sáng diệu kì của kí ức ngày xưa? Có phải trong suốt 2 tiếng đồng hồ quay ngược về quá khứ cùng nồi chè hạt sen, nàng sống bằng một thứ tinh thần khác?
            Bắc nồi chè nóng ra khỏi bếp, đặt vào chậu nước lạnh cho nhanh nguội để còn cho vào tủ lạnh. Nồi chè nghi ngút khói thơm ngọt, những hồi ức đẹp đẽ của nàng cũng theo đó mà tản mát vào đêm mùa hè dịu lạnh của Berkeley. 

Ảnh: Bát chè sen long nhãn mát lạnh mới thưởng thức sáng nay, :D


Sunday, June 3, 2012

Tớ làm công bộc


Nhà có 4 người thì 2 bạn Mommy, Daddy đã thay nhau làm Đảng và Nhà nước, tớ với thằng Rau Muống đương nhiên phải làm nhân dân để 2 bạn kia lãnh đạo. Nhưng chúng tớ là nhân dân hạng A, là nhân dân Sao nên cực kì chủ động trong việc hướng dẫn 2 bạn kia đường lối lãnh đạo và có tinh thần tự nhiệm rất cao. Thằng Rau Muống là Sao mới nổi nên nó chỉ cần thực hiện được khẩu hiệu “ị đúng nơi, tè đúng chỗ” và đặc biệt là bỏ được cái thói cứ nhè lúc thay bỉm mà vọt cần câu là đã có trách nhiệm với “xã hội” lắm rồi (đỡ tốn bao nhiêu thứ). Còn tớ là Sao đàn chị nên có nhiệm vụ phải giúp đỡ cộng đồng bằng những việc to lớn hơn. Vì thế tớ tình nguyện đảm trách 2 nhiệm vụ vì cái cộng đồng tuy nhỏ nhưng phức tạp ra trò của 4 người nhà tớ.
            1. Nhiệm vụ thứ nhất: làm tất cảnh sát. Các bạn đừng nhầm nhiệm vụ này với công việc “lắm điều tiếng” của các chú áo vàng, áo xanh ở VN nhé! Tớ chỉ chuyên trách tuýt còi và xử lí mỗi một hoạt động là công tác đi tất của mọi người có mặt ở nhà tớ thôi (kể cả khách đến chơi nhé! Các cụ dạy rồi, nhập gia tuỳ tục).
            Công việc của tớ nghe thì đơn giản nhưng cũng lắm gian lao. Tớ kiểm tra, giám sát thường xuyên việc đi tất của mọi người trong nhà, từ thằng Rau Muống cho đến 2 bạn Mommy, Daddy từ sáng sớm cho đến đêm khuya (bất đắc dĩ, tớ cũng phải giám sát luôn việc đi tất của khách đến nhà chơi, khổ thế nhưng tớ chả nề hà tẹo nào!). Hễ mà săm soi thấy chân ai không có tất thì tớ sẽ nhắc ngay lập tức với hành động quyết liệt: vừa chỉ tay vào cái chân không tất, vừa kêu to: Tất, tất! , vừa kéo tay bắt người có cái chân hư không đi tất phải lấy tất đi vào ngay và luôn! Nhờ sự mẫn cán của tớ mà cả nhà tớ bây giờ ít ai dám quên đi tất trước mặt tớ.
            Để quán triệt được tinh thần đồng lòng nhất trí đi tất cao như thế, khỏi phải nói tớ đã phải giám sát cao độ đến thế nào. Không tin, các bạn cứ hỏi 2 bạn Mommy, Daddy ấy. Có hôm, bạn Mommy thấy bạn Daddy thất thểu bước ra từ phòng ngủ của tớ di tìm tất , dù trước đó, Daddy đã tắt đèn và suýt nữa dỗ tớ ngủ thành công. Vì sao? Đơn giản là vì bạn ấy quên đi tất. Tớ tình cờ phát hiện ra chuyện này ngay trước khi Daddy tắt đèn và nghiêm chỉnh yêu cầu bạn í đi tất theo đúng luật. Đừng có tưởng tớ buồn ngủ mà quên nhiệm vụ nhé!
            Vì quyền lợi của cộng đồng, tớ đã phải hi sinh quyền lợi cá nhân (cơn buồn ngủ nêu trên chẳng hạn!) khi làm tất cảnh sát, thế nên, tớ quyết định tự cho mình 1 số đặc quyền, đặc lợi. Ví dụ, quyền không đi tất chạy nhong nhong khắp nhà sung sướng nhìn người khác phải khổ sở đi tất (bạn Mommy là điển hình cho nỗi khổ này, vì bạn í chúa ghét tất!). Hay quyền được tước đoạt tức thời tất của bất kì ai, quyền được sở hữu tức thời tất của bất kì ai dưới bàn chân mình. Nếu các bạn thấy thế là kì quặc thì cứ tạm coi việc đấy như việc mấy chú cảnh sát Mỹ “vớ” bất kì cái xe nào ngoài đường để làm nhiệm vụ trong phim Holywood í! Ban đầu, thấy tớ giật tất của thằng Rau Muống, bạn Mommy Daddy làm căng lắm. Nào thì giật phắt lại, đảm bảo quyền lợi cho thằng Sao trẻ, nào thì nghiêm nghị nhìn tớ giải thích dài dòng về quyền sở hữu cá nhân… Nhưng thấy tớ gào khóc kiểu “oan con quá!”, các bạn ấy nghĩ lại, đành nhường tớ và kiếm tất khác cho thằng Rau Muống đi tạm. Cũng có thể các bạn ấy nghĩ đến cảnh các chú FBI trong phim Holywood mà thể tất cho tớ cũng nên.
            2. Nhân viên xử lí rác: đấy nhá, tớ thực lòng vì cộng đồng nên chẳng từ lao, không phải chỉ nhận mỗi việc quyền uy tất cảnh sát mà còn sẵn lòng làm chân long tong. Làm nhân viên xử lí rác nghĩa là chuyên nhặt những thứ tớ cho là rác bẩn vứt vào thùng rác văn phòng bên cạnh bàn làm việc của Daddy. Tớ thích sạch sẽ nên thấy cái gì bẩn bẩn, dù nhỏ đến mấy tớ cũng phải nhặt lên cho kì được. Quy trình là thế này: tớ nhặt cái bẩn lên (có khi là những thứ cực kì khó nhặt như sợi tóc chẳng hạn, vã cả mồ hôi hột í chứ!), giơ lên ngắm nghía, săm soi rồi nói: ÌuuuuuuBẨN! , sau đấy mới vứt vào thùng giấy lộn. Tớ thấy cứ cái gì bẩn là phải vứt vào thùng rác nên nếu có nghe bạn Mommy phàn nàn khi tớ cho tay vào mồm, bảo là: bẩn thì tớ tự động chạy ra thùng rác, vân vi 2 ngón tay để cái “bẩn” nó rơi xuống rồi xoa tay, quay qua bạn Mommy cười đắc ý kiểu: đấy nhé, thế là tớ sạch rồi nhé! Riêng kiểu phát ngôn “bộc trực” (ìuuuuu) của tớ trước các thể loại rác thì đã từng được bạn Mommy, Daddy hoan nghênh nhiệt liệt, cho đến khi các bạn ấy dạy tớ nói từ YÊU. Tớ không tài nào phân biệt được IU và YÊU cho nên hễ nghe đến từ YÊU (mà bạn Daddy hay nói là IU) thì tớ liền chạy ngay đến cái thùng rác thay vì ôm hôn âu yếm như mấy bạn kia mong đợi. 

Ảnh: Tớ chuẩn bị đi công cán!