Thursday, June 21, 2012

Sở thích của tớ (1)


Sở thích á, tớ có một lố. Toàn là những món độc đáo cả chứ không có cái nào tầm tầm đâu nhé! Vì sở thích của tớ hơi bị nhiều và cũng thay đổi nhanh chóng cả mặt nên tạm thời, tớ cứ nhờ bạn Mommy làm “sử quan” ghi chép lại mấy món cơ bản sau đây:
1. Thích đấm
Ấy khoan, khoan vội trách tớ thích bạo lực nhé, đấm là cách tớ nói từ chấm thôi mà. Tớ cực kì thích đấm khi ăn cơm, à, mà không cứ chỉ là ăn cơm, kể cả ăn pizza thì tớ cũng nhất định phải đấm. Chắc vì máu Việt trội nên tớ mê mẩn món nước chấm (nước mắm, xì dầu, nước thịt, nước sốt, thậm chí nước canh). Hễ cái gì mà chấm chấm mút mút được là tớ thích tuốt. Có một dạo, tớ cuồng đấm đến nỗi cứ vào măm măm tree là tớ phải la to: đấm, đấm!!! Mồm tớ hét, tay tớ chỉ chỉ vào mấy chai nước tuyệt hảo bạn Mommy để  rành rành ở bếp cho nên, bạn Mommy với bạn Daddy có vờ vĩnh đến đâu rồi cuối cùng cũng đành chịu thua, phải lấy cho tớ một bát nước đấm riêng. Từ độ ấy, từ chấm trở thành từ kị huý trên bàn ăn nhà tớ. Bạn Mommy, Daddy kiêng từ này giỏi đến nỗi có hẳn mấy hôm liền, tớ quên béng đi thật! Nhưng mà, mấy bạn này không được thông minh lắm nên mấy lần tớ nghe các bạn í trao đổi thế này: Ô, anh không chém à? Chém đi, chém cho ngon! Hoặc: Anh chémhộ em cái, hay là: Hôm nay không có gì để chém à em? Đại loại thế…. Các bạn í muốn kị từchấm lại nói trẹo thành chém nên sau vài cái lắng tai để ý, tớ đoán ra ngay.  Tớ bảo các bạn í không thông minh vì ai lại đi chọn cái từ gần nghĩa với từ đấm tớ đã chọn. Cứ để các bạn ấy chém qua chém lại trước mặt thế không được, lỡ có ai đi qua cửa sổ phòng ăn lại tưởng nhà tớ làm nghề đồ tể thì thật không hay ho gì. Thế nên, tớ quyết định ca lại bài ca: đấm, đấm trước mỗi giờ cơm.

2. Thích đếm:  Tớ thạo đếm từ 1 – 10 bằng song ngữ Việt Anh từ cách đây 4 tháng và  rất thích đếm. Có điều, tớ phát hiện ra là sẽ thích hơn nữa nếu đếm mà bỏ qua số 8. Thế là mặc kệ mọi nỗ lực dạy dỗ, năn nỉ của bạn Mommy, tớ loại số 8 ra khỏi thứ tự từ 1 đến 10. Bạn Mommy cho rằng thế là tớ đang “tiến lùi” nên buồn lắm. Được cái, bạn Daddy thì vẫn ủng hộ tớ 100%. Bạn í bảo: Ừ, bố cũng thấy số 8 chán thật! Con cứ bỏ đi, không sao! Được đà, giờ tớ đếm từ 1 đến 10 và bỏ thêm vài con số bỗng dưng tớ không ưa. Thế cho nó nhanh!

3. Thích massage: massage ai mà chả thích, nhở? Tớ lại càng thích vì đã “quen mui” hưởng thụ màn massage của bạn Mommy từ hồi mới hello đời. Giờ tớ chủ động đòi massage bất kì lúc nào tình cờ thấy chai lotion. Giờ tớ thích tự massage cho mình. Thế này nhé, chìa tay ra, xin bạn Mommy một ít kem, xoa 2 tay vào nhau rồi vỗ vào 2 má (tớ vỗ khí mạnh nên bà ngoại nhìn qua webcam lại tưởng tớ tự tát mình, hic). Xong thì lại chìa tay ra xin thêm kem, rồi xoa bụng, xoa chân. Có hôm hứng chí tớ còn massage cho bạn Mommy, Daddy và đòitát cả thằng Rau Muống. Nhưng cũng có hôm, đang ngồi ăn mì Ý, tớ bỗng nhiên muốn luyện tập massage bèn dùng luôn sốt cà chua làm kem xoa. Hôm đó, bạn Mommy vừa ăn vừa mải mê buôn chuyện với Nanny, lúc quay qua xem tớ ăn xong chưa thì tá hoả vì thấy mặt tớ đỏ au màu sốt cà. Bạn Mommy đâu có ngờ tớ nghiện massage đến thế!

Ảnh: Thơm cũng là 1 sở thích của tớ


Saturday, June 9, 2012

Nửa đêm nấu chè sen, hoài thương những ngày đã cũ...


Đêm qua, sau khi bọn trẻ con đã đi ngủ mới lọ mọ nấu chè. Ban đầu thì chỉ tính làm cho xong, vì nguyên liệu chuẩn bị từ chiều tối, nếu không nấu thì phí quá. Nào ngờ, những công đoạn tỉ mẩn cho một nồi chè sen long nhãn đã kéo nàng về phía ngược chiều thời gian, trở lại những bến bờ kỉ niệm của chuyến tàu kí ức vụt tới lúc nào không mảy may báo động.
            Ngâm long nhãn cho nở, nấu hạt sen cho mềm, nhìn đồng hồ đã là 12 giờ đêm. 12 giờ đêm – khoảnh khắc ấy, trong căn bếp nhỏ ở cách quê nhà nửa vòng trái đất, những kỉ niệm cũ xưa bỗng từ đâu ào tới choán ngập tim óc nàng. 12 giờ đêm còn đèn đuốc sáng trưng nấu nướng gợi nhắc nàng nhớ tới những đêm giao thừa bình yên và hạnh phúc với mẹ và em gái những năm xưa ở thành Vinh. Nhớ những đêm giao thừa 2 chị em cố cưỡng cơn buồn ngủ để xem mẹ làm mứt, để đứng đợi bác thợ may hàng xóm may nốt cho xong bộ quần áo mới cho 2 đứa diện Tết hay chạy qua coi ké nhà chú hàng xóm nấu bánh chưng. Nhớ những đêm giao thừa mẹ bắt đầu hướng dẫn con gái làm mứt: mứt gừng, mứt cà rốt, mứt khoai tây, mứt bí… Nhớ những đêm giao thừa 2 chị em thay nhau canh nồi mứt bên bếp lửa, vừa làm vừa tranh thủ chơi ô ăn quan. Nhớ những đêm giao thừa, 3 mẹ con hồi hộp chờ đốt pháo. Mẹ cầm một thanh nứa thật dài, rón rén châm lửa vào cái ngòi pháo, 2 chị em nép sau lưng mẹ, vừa háo hức, vừa sợ hãi chuẩn bị… bịt tai đón tiếng pháo đầu tiên của năm mới. Nhà không có đàn ông, nhưng năm nào tiếng pháo của ba mẹ con cũng giòn vang khắp xóm. Ôi, nhớ mẹ - người đàn bà phải gồng mình lên để làm đàn ông suốt mấy chục năm ròng…
            Cứ mỗi lần kì cụi nhặt một hột sen đặt vào lòng một miếng long nhãn, một kỉ niệm lại quay về. Nàng đếm được 138 hột sen. Ôi chao, bao nhiêu là kỉ niệm. Mùi thơm ngùi ngùi của hạt sen đang toả khói và mùi ngòn ngọt của miếng long nhãn ngâm kéo nàng về quê hương nhanh hơn cả cánh cửa thần kì của Đôremon. Nàng cứ tưởng nàng đang đứng trong căn bếp ngày xưa của ngôi nhà cũ ở Vinh. Nàng cứ tưởng sau khi nấu xong nồi chè hạt sen long nhãn này, nàng sẽ bê lên mời bà ngoại một bát, mời mẹ một bát và mang sang nhà cô hàng xóm một bát. Tuổi thơ êm đềm ấy, còn gì ngọt ngào hơn! Ngay cả nồi chè sen nàng nấu sắp xong cũng chẳng thể giúp nàng nếm lại vị ngọt thần tiên ấy.
            Chồng nàng thấy vợ đứng chôn chân trong bếp lúc quá khuya thì bỏ sách xuống chạy vào xem. Chàng ngạc nhiên nhìn vợ đang lựa từng hột sen mềm nhưng không bị vỡ đôi, cẩn thận đặt vào lòng những miếng long nhãn màu trắng đục. Chàng hỏi: Sao em phải nhồi hạt sen vào nhãn như thế? Đang trong dòng hồi ức cuộn trào, nàng không nhìn chồng, vẫn chăm chú vào hạt sen và long nhãn, như thể rời mắt khỏi nó là kỉ niệm biến tan đi hết và trả lời rất nhanh: Em đang nấu chè. Chồng nàng đứng ngắm nghía một lúc, rồi chắc chàng cảm thấy nàng đang ở trong một tâm thế khác lạ nên không dám phiền thêm. Chàng chỉ buông thêm một câu: Em lao động vất vả quá! rồi đi ra ngay chứ không một tiếng phàn nàn vợ thức quá khuya (như bình thường chàng vẫn hay như thế!).
            Làm mãi rồi cũng xong khâu nhồi hạt sen vào long nhãn. Nấu đường phèn với nước, thả từng hạt sen đã được bọc long nhãn vào nồi, chờ cho nước sôi thì vớt bọt. Nhìn đồng hồ đã hơn 1 giờ sáng. Đứng suốt hơn hai tiếng đồng hồ để nấu chè lúc nửa đêm, mà sao nàng không thấy mệt. Có phải ức triệu tế bào nàng đã được thắp sáng bằng ánh sáng diệu kì của kí ức ngày xưa? Có phải trong suốt 2 tiếng đồng hồ quay ngược về quá khứ cùng nồi chè hạt sen, nàng sống bằng một thứ tinh thần khác?
            Bắc nồi chè nóng ra khỏi bếp, đặt vào chậu nước lạnh cho nhanh nguội để còn cho vào tủ lạnh. Nồi chè nghi ngút khói thơm ngọt, những hồi ức đẹp đẽ của nàng cũng theo đó mà tản mát vào đêm mùa hè dịu lạnh của Berkeley. 

Ảnh: Bát chè sen long nhãn mát lạnh mới thưởng thức sáng nay, :D


Sunday, June 3, 2012

Tớ làm công bộc


Nhà có 4 người thì 2 bạn Mommy, Daddy đã thay nhau làm Đảng và Nhà nước, tớ với thằng Rau Muống đương nhiên phải làm nhân dân để 2 bạn kia lãnh đạo. Nhưng chúng tớ là nhân dân hạng A, là nhân dân Sao nên cực kì chủ động trong việc hướng dẫn 2 bạn kia đường lối lãnh đạo và có tinh thần tự nhiệm rất cao. Thằng Rau Muống là Sao mới nổi nên nó chỉ cần thực hiện được khẩu hiệu “ị đúng nơi, tè đúng chỗ” và đặc biệt là bỏ được cái thói cứ nhè lúc thay bỉm mà vọt cần câu là đã có trách nhiệm với “xã hội” lắm rồi (đỡ tốn bao nhiêu thứ). Còn tớ là Sao đàn chị nên có nhiệm vụ phải giúp đỡ cộng đồng bằng những việc to lớn hơn. Vì thế tớ tình nguyện đảm trách 2 nhiệm vụ vì cái cộng đồng tuy nhỏ nhưng phức tạp ra trò của 4 người nhà tớ.
            1. Nhiệm vụ thứ nhất: làm tất cảnh sát. Các bạn đừng nhầm nhiệm vụ này với công việc “lắm điều tiếng” của các chú áo vàng, áo xanh ở VN nhé! Tớ chỉ chuyên trách tuýt còi và xử lí mỗi một hoạt động là công tác đi tất của mọi người có mặt ở nhà tớ thôi (kể cả khách đến chơi nhé! Các cụ dạy rồi, nhập gia tuỳ tục).
            Công việc của tớ nghe thì đơn giản nhưng cũng lắm gian lao. Tớ kiểm tra, giám sát thường xuyên việc đi tất của mọi người trong nhà, từ thằng Rau Muống cho đến 2 bạn Mommy, Daddy từ sáng sớm cho đến đêm khuya (bất đắc dĩ, tớ cũng phải giám sát luôn việc đi tất của khách đến nhà chơi, khổ thế nhưng tớ chả nề hà tẹo nào!). Hễ mà săm soi thấy chân ai không có tất thì tớ sẽ nhắc ngay lập tức với hành động quyết liệt: vừa chỉ tay vào cái chân không tất, vừa kêu to: Tất, tất! , vừa kéo tay bắt người có cái chân hư không đi tất phải lấy tất đi vào ngay và luôn! Nhờ sự mẫn cán của tớ mà cả nhà tớ bây giờ ít ai dám quên đi tất trước mặt tớ.
            Để quán triệt được tinh thần đồng lòng nhất trí đi tất cao như thế, khỏi phải nói tớ đã phải giám sát cao độ đến thế nào. Không tin, các bạn cứ hỏi 2 bạn Mommy, Daddy ấy. Có hôm, bạn Mommy thấy bạn Daddy thất thểu bước ra từ phòng ngủ của tớ di tìm tất , dù trước đó, Daddy đã tắt đèn và suýt nữa dỗ tớ ngủ thành công. Vì sao? Đơn giản là vì bạn ấy quên đi tất. Tớ tình cờ phát hiện ra chuyện này ngay trước khi Daddy tắt đèn và nghiêm chỉnh yêu cầu bạn í đi tất theo đúng luật. Đừng có tưởng tớ buồn ngủ mà quên nhiệm vụ nhé!
            Vì quyền lợi của cộng đồng, tớ đã phải hi sinh quyền lợi cá nhân (cơn buồn ngủ nêu trên chẳng hạn!) khi làm tất cảnh sát, thế nên, tớ quyết định tự cho mình 1 số đặc quyền, đặc lợi. Ví dụ, quyền không đi tất chạy nhong nhong khắp nhà sung sướng nhìn người khác phải khổ sở đi tất (bạn Mommy là điển hình cho nỗi khổ này, vì bạn í chúa ghét tất!). Hay quyền được tước đoạt tức thời tất của bất kì ai, quyền được sở hữu tức thời tất của bất kì ai dưới bàn chân mình. Nếu các bạn thấy thế là kì quặc thì cứ tạm coi việc đấy như việc mấy chú cảnh sát Mỹ “vớ” bất kì cái xe nào ngoài đường để làm nhiệm vụ trong phim Holywood í! Ban đầu, thấy tớ giật tất của thằng Rau Muống, bạn Mommy Daddy làm căng lắm. Nào thì giật phắt lại, đảm bảo quyền lợi cho thằng Sao trẻ, nào thì nghiêm nghị nhìn tớ giải thích dài dòng về quyền sở hữu cá nhân… Nhưng thấy tớ gào khóc kiểu “oan con quá!”, các bạn ấy nghĩ lại, đành nhường tớ và kiếm tất khác cho thằng Rau Muống đi tạm. Cũng có thể các bạn ấy nghĩ đến cảnh các chú FBI trong phim Holywood mà thể tất cho tớ cũng nên.
            2. Nhân viên xử lí rác: đấy nhá, tớ thực lòng vì cộng đồng nên chẳng từ lao, không phải chỉ nhận mỗi việc quyền uy tất cảnh sát mà còn sẵn lòng làm chân long tong. Làm nhân viên xử lí rác nghĩa là chuyên nhặt những thứ tớ cho là rác bẩn vứt vào thùng rác văn phòng bên cạnh bàn làm việc của Daddy. Tớ thích sạch sẽ nên thấy cái gì bẩn bẩn, dù nhỏ đến mấy tớ cũng phải nhặt lên cho kì được. Quy trình là thế này: tớ nhặt cái bẩn lên (có khi là những thứ cực kì khó nhặt như sợi tóc chẳng hạn, vã cả mồ hôi hột í chứ!), giơ lên ngắm nghía, săm soi rồi nói: ÌuuuuuuBẨN! , sau đấy mới vứt vào thùng giấy lộn. Tớ thấy cứ cái gì bẩn là phải vứt vào thùng rác nên nếu có nghe bạn Mommy phàn nàn khi tớ cho tay vào mồm, bảo là: bẩn thì tớ tự động chạy ra thùng rác, vân vi 2 ngón tay để cái “bẩn” nó rơi xuống rồi xoa tay, quay qua bạn Mommy cười đắc ý kiểu: đấy nhé, thế là tớ sạch rồi nhé! Riêng kiểu phát ngôn “bộc trực” (ìuuuuu) của tớ trước các thể loại rác thì đã từng được bạn Mommy, Daddy hoan nghênh nhiệt liệt, cho đến khi các bạn ấy dạy tớ nói từ YÊU. Tớ không tài nào phân biệt được IU và YÊU cho nên hễ nghe đến từ YÊU (mà bạn Daddy hay nói là IU) thì tớ liền chạy ngay đến cái thùng rác thay vì ôm hôn âu yếm như mấy bạn kia mong đợi. 

Ảnh: Tớ chuẩn bị đi công cán!

Wednesday, May 30, 2012

Daddy nhà tớ (3)


Hồi Daddy mới “tiếp quản” nhiệm vụ trợ lí chính, bạn ấy lóng ngóng lắm. Để dỗ tớ đi ngủ, bạn ấy phải mất cả buổi tối, nào là đọc truyện, nào là đóng kịch với mấy bạn thú bông, nào là hát ru. Tớ thì nghiện các trò của bạn í nên tớ cũng giở hết chiêu trò để kéo dài càng lâu càng tốt. Ví dụ hễ thấy bạn ấy gấp sách lại thì tớ đi lấy ngay quyển sách khác. Hễ thấy Daddy bảo tắt đèn nhé thì tớ sẽ đòi uống nước. Hễ Daddy nghiêm giọng bảo đi ngủ thôi thì tớ sẽ mềm giọng chỉ bình nước nói: more! Tớ cứ more cho đến lúc bạn í hết kiên nhẫn, tắt phụt cái đèn thì tớ lăn quay ra khóc và ỉ ôi đòi Mommy. Đây mới là thời điểm gay cấn. Tớ và bạn Daddy đều đã mệt lả cả người vì phải giở đủ chiêu trò để điều khiển cuộc chơi theo ý mình. Tớ kiên cường hét váng nhà, bạn Daddy khôn khéo dùng chiêu “lấy nhu thắng cương”, một điều bố xin, hai điều bố xin. Tớ chạy ra cửa đập ầm ầm, Daddy chạy lại bế tớ lên nói: bố xin! Tớ giãy giụa gào khóc, Daddy vẫn ôm chặt tớ: bố xin, bố xinnnnn! Tớ không chịu thay bỉm trước khi ngủ, Daddy sẽ chạy theo tớ khắp cả nhà, vừa chạy vừa năn nỉ: con giúp bố đi, giúp bố với! Giúpppppp! Tớ chiến đấu với tinh thần như thế được đúng 2 hôm thì mất hết cả nhuệ khí với những lời năn nỉ dịu dàng của bạn Daddy. Sau hai hôm ấy, cứ nghe bạn Daddy hô: đi ngủ thôi là tớ thơm tạm biệt bạn Mommy và thằng Rau Muống rồi thong dong theo bạn Daddy vào phòng, Daddy cool thế cơ mà, tớ thuận theo ý bạn ấy cũng phải thôi!
Nhưng chơi với Daddy cũng phải cẩn thận. Bình thường thì bạn í hay cười, hay nói, hay tấu hài cho tớ vui, nhưng cũng có lúc bạn í gầm lên làm tớ phát hoảng. Cứ lần nào tớ chạy vào bếp, Daddy cũng chạy theo mắt gườm gườm xem tớ có “thó” cái gì không. Thấy tớ cầm cái thìa chạy nhảy thì bạn ấy lao đến giật phắt lấy, miệng quát to: bố cấmmm! Tớ cứ thấy tình hình căng thẳng cái là giở võ nhè ra. Thấy tớ mếu máo thì Daddy lại ôm chầm lấy tớ nựng nịu, xin lỗi rối rít.  Cái ngưỡng tuổi “terrible twos” sắp đến với tớ, cũng có nghĩa là càng ngày tớ với bạn Daddy sẽ càng có nhiều bất đồng quan điểm. Dù thế, tớ biết, tớ càng ngày càng yêu Daddy – trợ lí đắc lực của tớ!

Ảnh: Vì bạn Daddy quá kool, tớ và thằng Rau Muống quyết định tặng bạn ấy danh hiệu Cool Dad, có huy hiệu đàng hoàng nhé! Bạn í nhận được cái này cũng ngang nhận Bắc đẩu bội tinh nên sướng lắm!


Monday, May 28, 2012

Daddy nhà tớ (2)


Để bạn Mommy bớt thở dài vì ghen tị, tớ vẫn để bạn ấy phụ trách việc ăn uống của tớ. Dĩ nhiên bạn Daddy phải trông nom thằng Rau Muống lúc Mommy và tớ ăn cơm.
Tiếng là trông Rau Muống nhưng kì thực là bạn Daddy ngồi xem kênh thể thao yêu thích trong khi thằng Sao trẻ nằm khua chân múa tay trong car seat. Hễ bạn Mommy gọi ăn cơm là Daddy lại vội vội vàng vàng bế bổng Rau Muống lên, mồm liến thoắng: anh trông con, anh trông con đấy chứ, mắt vẫn không rời khỏi cái TV. Nếu bạn Mommy lườm, bạn Daddy sẽ cười ngượng nghịu bảo: cho anh 2 phút nữa thôi, sắp hết trận rồi, sau đó ngồi vào bàn ăn một cách nhấp nhổm.
Thi thoảng, sau khi đã ngồi nghiêm ngắn ở bàn ăn, bạn ấy quay sang bạn Mommy “xin phép” rất ngoan: Em, anh xin phép đi vệ sinh nhé! Mommy đang gắp dỡ miếng thịt cho vào mồm, cằn nhằn: Thì anh cứ đi đi, sao phải báo cáo với em? Daddy vẫn chưa yên tâm: Anh đi ị đấy nhé! Đến nước này thì bạn Mommy không kiên nhẫn được nữa: Giời ạ, đang giờ ăn cơm, anh đi đi! – À, í anh là em phải trông hai đứa lâu lâu đấy! Bạn Mommy buông đũa thở dài, tớ chứng kiến hoạt cảnh ấy thì cười khoái chí. Vì thấy bạn Daddy xin phép đi vệ sinh khi vừa ngồi vào bàn ăn tối hơi nhiều, bạn Mommy sinh nghi, có hôm, bạn í theo chân Daddy ra phòng khách, bắt quả tang bạn ấy đang đứng bắt chéo chân dán mắt vào TV. Tranh thủ đến thế là cùng!
Nguyên nhân của tình cảnh oái oăm này là cái nghị quyết cứng rắn, thiếu tinh thần nhân văn của bạn Mommy: cấm vừa ăn vừa ôm bát chạy qua phòng khách xem TV.  Tớ thì tớ thương Daddy vô cùng vì tớ có chung sở thích xem TV như bạn ấy. Chương trình yêu thích của tớ là mấy cái series dành cho tuổi teen ở Disney Channel. Bạn Daddy sau khi xem cùng tớ vài lần thì cũng mê mẩn. Lắm lúc bạn ấy vừa xem vừa ngồi cười hi hi, hô hô rất nhập tâm, trong khi tớ đã hiểu quái gì đâu mà cứ phải vờ vĩnh cười theo cho có vẻ hiểu biết. Dù sao, bạn ấy cũng từng teen rồi, mà tớ thì đang vươn tới teen thôi, nên bạn í hiểu hơn tớ cũng phải, nhỉ? Tuổi tớ thì còn cố gắng hiểu được, chứ như thằng Rau Muống thì còn lâu, chỉ thương nó có lúc đang mơ màng ngủ, bạn Daddy cười váng nhà thế là nó giật mình thức giấc luôn. 

Ảnh: Những giây phút hạnh phúc tuyệt vời của chúng tớ - nằm trố mắt xem TV!

Daddy nhà tớ (1)


Từ hồi thằng Rau Muống bỗng dưng xuất hiện và cứ quấn lấy bạn Mommy như hình với bóng, bạn Daddy nghiễm nhiên trở thành quản lí chính của tớ. Bạn ấy tắm cho tớ, đọc sách và dỗ tớ ngủ. Chúng tớ rất hợp cạ và tớ bắt đầu thích thú với sự thay đổi vị trí đột ngột của Mommy và Daddy, dù thỉnh thoảng tớ vẫn thấy thương bạn Mommy khi bạn ấy đứng nhìn bọn tớ thở dài, tặc lưỡi (chắc tiếc “chân” trợ lí chính!).
Bạn Mommy tiếc cũng đúng, vì tớ với Daddy toàn bày ra  trò hay. Bạn Daddy gọi cái ghế ngồi ăn cơm của tớ là măm măm tree, cứ đến giờ cơm là bạn í lại bế thốc tớ lên vừa đặt vào ghế vừa líu lo: măm măm trì, mằm mằm tríiiiii. Thế nên tớ lúc nào cũng có một khởi đầu vui vẻ cho bữa tối. Thay bỉm cho tớ xong mà tớ ko chịu mặc quần, Daddy chơi trò rượt đuổi với tớ 1 lúc thì chán bèn chụp luôn cái quần của tớ lên đầu, để 2 cái ống quần lòng thòng 2 bên tai, toe toét bảo: I am a pants monster!  Tớ đang chạy trốn trông thấy thế thì đứng cười ngặt nghẽo. Nghiêm nghị như bạn Mommy mà cũng phải mắm môi mắm lợi nén tiếng thở dài mà cười. 
Bạn Daddy thường cho tớ vầy nước thoả thích trong bồn tắm nên cứ hễ tắm cho tớ xong – tớ quần áo xinh đẹp thì bạn Daddy lại ướt nhẹp từ đầu đến chân, trông rất cool! Thế là bạn Mommy lại nhìn Daddy thở dài (ghen tị!).
Tớ ăn cơm xong, quần áo chi chit cơm rơi vãi, bạn Daddy nhìn tớ cười ha ha bảo: con ngoan thế, ăn ít để nhường cơm cho mấy bạn áo quần. Tớ nghe thế thì cười nhoẻn, thò tay nhặt cơm trên quần cho ngay vào mồm vì tớ cũng không định “từ thiện” nhiều thế, chẳng qua là tay cầm thìa đang lóng ngóng. Trong lúc bạn Mommy vừa luôn tay nhặt tranh cơm trên áo quần tớ vừa nhắc nhở: “Con đừng ăn cơm dính trên quần áo, bẩn!” thì bạn Daddy xông ngay đến hăng hái miệng nói tay bốc: “ừ, đúng đúng, con đừng ăn, để bố”! Rồi bạn ấy cho cơm vừa nhặt trên quần áo tớ vào mồm nhai ngon lành.  Thế là bạn Mommy lại nhìn bạn Daddy thở dài (tiếc rẻ!).
Lúc khác, tớ ngồi ăn snack trên thảm và (đương nhiên) làm vương vãi khắp nơi. Bạn Daddy hốt hoảng vừa nhặt lấy nhặt để vừa kêu cứu: Em, em, lấy hộ anh cái khăn và cái túi đựng rác, con làm bẩn hết rồi! Bạn Mommy vừa chạy đến nơi đã thấy bạn Daddy trong lúc cuống đã có giải pháp khắc phục tức thời mà khỏi cần đến túi đựng rác. Đấy là giải pháp: nhặt và cho luôn vào mồm, đỡ phí công đi vứt! Bạn Mommy thấy thế lại xuôi tay, thở dài (lần này thì không hiểu tiếc cái gì, chả nhẽ tiếc công cầm nylon đựng rác chạy ra???)
Tớ đoán là càng ngày bạn Mommy càng tiếc nuối vì thấy bạn ấy hay thở dài hơn (khổ thân ghê!!). 

Ảnh: Ở phòng khám nhi khoa, tớ mời bạn Daddy ngồi xuống cái ghế sofa dành cho các em bé. Bạn í sung sướng ngồi cái phịch! Bạn Mommy lại thở dài (lo là cái ghế bục luôn!)


Friday, May 25, 2012

Phục trang của tớ!


Đấy, khổ không, có mỗi cái chuyện tớ mặc màu gì thôi mà bạn Mommy với bạn Daddy cũng có thể đôi co hết ngày này qua tháng nọ.
Chuyện là thế này, bạn Daddy chúa ghét khi người ta mặc định rằng: con gái thì phải mặc màu hồng còn con trai thì màu xanh! Bạn Mommy đồng quan điểm với bạn Daddy về điều này, chả thế mà hồi tớ còn trong bụng, bạn í đi mua sắm cho tớ thì mua cả hồng lẫn xanh, người bán hàng lại hỏi: Chị sinh đôi 1 trai 1 gái à? Ngao ngán, xã hội này máy móc đến nỗi màu sắc quần áo cho con nít cũng bị quy định.
2 bạn đồng quan điểm thế thì sao mà phải cãi nhau. Chỉ vì thế này, cứ khi nào thấy bạn Mommy đem váy hồng ra mặc cho tớ thì bạn Daddy lại ngấm nguýt, còn khi nào bạn Mommy cho tớ mặc những màu trung tính kiểu Tomboy thì bạn Daddy tỏ vẻ sướng vui ra mặt. Bạn Mommy hỏi: có nhất thiết phải “nâng quan điểm” đến mức như thế không? Kiểu cực đoan của bạn Daddy sẽ tạo ra một thái cực khác về quan điểm màu sắc và giới tính. Đã đành, bạn Daddy không thích tớ trông nữ tính quá, nhưng sao lại cứ phải tẩy chay màu hồng, nó có tội tình gì đâu? Quan điểm của bạn Mommy là cho tớ mặc đủ loại sắc màu, miễn trông tớ lúc nào cũng tươi tắn là được! Nhưng vì thấy bạn Daddy cực đoan với màu hồng nên thỉnh thoảng, bạn Mommy lại cố tình mua một món đồ màu hồng cho tớ rồi khoe với bạn Daddy, để lại thấy cái mặt dài như cái bơm của bạn í. Các bạn í cứ trẻ con thế này thì tớ phân xử làm sao?
Bạn Grandma thì cưng bạn Daddy lắm - ngôi sao một thời mà, cho nên rất phục tùng quan điểm màu sắc của bạn í. Mỗi lần đi shopping với bạn Mommy, hễ thấy bạn Mommy chọn đồ màu hồng cho tớ là Grandma lại nhắc nhở về quan điểm của bạn Daddy, nhưng bạn Mommy chỉ cười rồi bảo: Cái này phải màu hồng mới đẹp, xong thì nhanh nhảu nhặt luôn!
Một lần, thấy tớ bận đồ màu hồng, bạn Daddy thở dài đánh thượt một cái rồi quay sang Grandma nói rất to: Ước gì khi Sophia đến tuổi tự chọn đồ, nó sẽ chọn theo gu mà con thích, lúc đó, có người buồn lắm đây! Nói xong, bạn í quay sang bạn Mommy cười đầy ngụ ý. Lúc đó, tớ nghĩ, biết đâu, sau này, tớ sẽ chọn ăn mặc theo gu mà cả bạn Mommy và Daddy đều phải choáng váng. Biết đâu đấy!
Dù sao, trong việc chọn đồ cho tớ bây giờ, lợi thế vẫn thuộc về bạn Mommy! 

Ảnh: Tớ hồng cả "cây"