Tuesday, May 22, 2012

Trích trang nhật kí cuối cùng của những năm tháng 20...


22.5.2012
Sáng. Đang ngủ thì giật mình tỉnh giấc vì nghe tiếng điện thoại rung. Nàng rón rén bước xuống giường, sợ thằng Rau Muống thức giấc. Cuộc gọi nhỡ của bà chị họ ở VN, tiếc quá, không nghe kịp! Thầm cảm ơn vì chị đã nhớ tới ngày sinh nhật của nàng giữa bao nhiêu lo toan của cuộc sống. Đang tính gọi lại cho chị thì nghe tiếng con gái gọi líu lo ngoài cửa như thường lệ. Cà Kiu chạy ào vào giường, cười ríu ran và nói: Happy, happy! Vậy là vì ngày sinh nhật của nàng, con gái học thêm được 1 từ mới: happy. Còn nàng, nàng đã học thêm được nhiều nét nghĩa của từ happy khi nhìn khuôn mặt rạng ngời của con gái và cái miệng vừa chóp chép vừa cười mơ sữa của con trai. À, dĩ nhiên là cả từ nụ hôn lởm chởm râu ria và lời thì thầm: Happy birthday, honey! của chồng nữa.
            Suốt mấy tiếng đầu giờ sáng, nàng vừa cho con ăn sáng, vừa chuẩn bị bữa trưa cho con lại vừa lăm lăm cái điện thoại check tin nhắn, cuộc gọi chúc mừng sinh nhật tới tấp được gửi tới. Vừa Skype với mẹ được 1 lúc thì mạng nghẽn, lại quay qua nhận phone của ông bạn thân ở VN. Cứ buôn chuyện với mỗi người được 1 tí lại ngưng để tiếp cuộc gọi khác. Đến lúc nói chuyện với em gái thì câu đầu tiên nhận được là: khiếp, sao mà máy chị bận suốt thế??? :D
            Cứ lấn bấn với phone, mail, messages hết cả buổi sáng. Berkeley hôm nay lại là một ngày nắng đẹp, không ra đường thì phí. Nghĩ vậy, nàng quyết định địu con đi bát phố, tiện thể ghé qua chợ ngó nghiêng. Hura, có mít! Trời đúng là chiều lòng người. Nàng mua ngay 1 miếng mít to đùng, hăm hở về nhà tách múi và …”chiến”! Xong xuôi, nàng lại nấu 1 nồi chè to vừa để tự mừng sinh nhật mình, vừa để mang sang cho mấy nhà hàng xóm. Hàng xóm toàn người ăn chay nên muốn share đồ ăn thì chỉ có mấy món dessert là tiện nhất. Bố mẹ chồng gửi e-card từ sáng, chiều lại gọi điện nhưng nàng bị nhỡ. Hai cụ giọng khản đặc (vì ốm) vẫn hát Happy birthday vang rền gửi cho nàng qua voice mail. Hát xong thì các cụ lại sorry vì giọng tệ quá. Thương!
            Cuối giờ chiều, chồng về sớm hơn thường lệ bảo nàng chuẩn bị để đi ăn tối. Chàng tiết lộ đã lên kế hoạch để 2 vợ chồng đi chơi riêng với nhau mừng sinh nhật vợ. Cô nanny đồng ý trông nom cả 2 nhóc thêm mấy tiếng đồng hồ cho vợ chồng nàng có thời gian thảnh thơi thưởng thức bữa tối cùng nhau như thời son rỗi. Chồng đang quần jean, áo phông, giày thể thao định ra xe, nhưng thấy vợ xúng xính váy áo thì vừa làm bộ giật mình:Ối, xinh thế! vừa ba chân bốn cẳng chạy vào thay quần áo, đi giày tây. Có thế thôi mà nàng cũng vui, vì với chàng, thời trang thường là từ cuối cùng trong từ điển. Cứ ngỡ con gái sẽ khóc mếu đòi theo bố mẹ, ai ngờ, thấy bố mẹ hôn tạm biệt, Cà Kiu tỉnh bơ: Bye bye! Nhưng cũng nhờ thế mà nàng và chồng cảm thấy bớt lo lắng khi lần đầu tiên đi ăn tối riêng sau gần 2 năm.
            Bữa tối tuyệt vời ở downtown Berkeley bắt đầu sớm hơn bình thường, khi nắng còn vàng óng trên phố. Chàng đặt chỗ trước cho 2 người ở một góc ngồi đẹp. Hai vợ chồng vừa ngồi cụng ly chờ món, vừa nói đủ thứ chuyện trên đời. Đồ ăn quá tuyệt và nàng chén hết nhẵn (điều mà nàng hiếm khi làm được khi đi ăn hàng, nhất là ăn ở nhà hàng Mỹ). Nàng cảm thấy mãn nguyện lắm rồi thì bồi bàn đưa thực đơn tráng miệng. Chồng hỏi: em muốn ăn gì nào? Nàng: kem, kem! 2 vợ chồng quyết định share món sea salt ice cream. Cô bồi bàn vừa đi, chồng cũng vội vàng đứng dậy bảo: Anh đi vệ sinh nhé! Trời ơi, đúng là thói quen, nãy giờ uống được ly bia chứ mấy, nàng cười thầm trong bụng. Nàng ngồi lơ đãng nhìn ra phố trong lúc chờ chồng, thấy như thế tất cả niềm vui trong lòng đang thắp nắng ngoài kia. Chồng quay trở lại bàn bảo phía bên kia phố có hiệu sách, tí nữa, nếu em thích thì 2 vợ chồng ghé qua xem. Thế thì còn gì bằng, nàng gật ngay tắp lự. Đang nhâm nhi nốt ly sparkling, bỗng nhiên nàng nghe thấy tiếng cô bồi bàn: Happy birthday! Chồng cũng tiếp lời: Mừng sinh nhật em! Trên tay cô bồi bàn là một cái bánh nhỏ và 1 cây nến nhỏ. Ôi, nhớ làm sao cái bánh nhỏ và cây nến nhỏ như thế này mấy năm về trước ở Hà Nội. Nàng nhìn chồng cảm động rồi nhiệt tình… xực! Bánh socola yêu thích, có thêm vị của chanh.
            Thật ra chàng không phải là người khéo bày trò, vì năm nào, kịch bản cũng là như thế. Có điều, nàng là người dễ bị đưa vào tròng trong 1 số trường hợp, thế nên sinh nhật nào cũng thấy bất ngờ vì những chiêu cũ kĩ của chồng. Tưởng thế là hết phim, ai dè, đang ăn dở cái bánh, nàng thấy chồng lục lọi túi áo khoác rồi chìa ra 1 cái hộp nhỏ: Tặng em này, suýt nữa thì quên! Á à, chiêu này mới! Thảo nào lúc xuống xe, chàng bảo bỏ quên áo khoác và quay lại lấy cho bằng được, dù trời rất ấm. Món quà trong cái hộp nhỏ rất hợp ý nàng. Phố vẫn nắng. Hai vợ chồng lượn qua hiệu sách rồi về nhà. Ngồi trên xe, nàng tự ngắm mình trong gương cười hạnh phúc, còn chàng thì hát vang theo một bài hát của Rolling Stone phát trên radio.
             Cà Kiu thấy bố mẹ về thì sà vào lòng rồi hôn âu yếm. Rau Muống đang ngồi trong lòng cô Nanny trố mắt nhìn. Ngày cuối cùng của những năm tháng 20 của nàng kết thúc hoàn hảo sau khi lũ trẻ đi ngủ. Nàng có chút thời gian riêng tư ghi nhật kí.
Chào tuổi băm, nàng đã sẵn sàng dấn bước!

Bánh sinh nhật thứ hai trong lần từ biệt đầu 2, :))


Sunday, April 22, 2012

Dẫn dắt đàn em


Ừ, làm thủ lĩnh oách ra trò, tớ thích! Thế nên ngoài những lúc ghen tị một tí ti, tớ cư xử rất chi là đàn chị. Tớ ăn cái gì cũng chìa ra cho thằng Rau Muống, chơi gì cũng muốn nó chơi cùng. Nghe tiếng nó khóc, tớ đang chơi mải mê vẫn bật dậy như lò xo, chạy quắn đít vào phòng nó, vừa gõ ầm ĩ ở cửa phòng, vừa rối rít nói: bấy-bì, bấy-bì!!! Thỉnh thoảng, tớ cầm tay nó vuốt vuốt thật là dịu dàng, không quên quay sang phía Mommy và Daddy cười hiền lành để nhận những lời tán dương, rồi tớ tranh thủ cấu cho nó một phát vào tay, vào mặt hay bất kỳ đâu mà tớ tình cờ chộp được. Thế là thằng Rau Muống oà lên khóc khiến hai bạn Mommy và Daddy phải bỏ dở câu chuyện hạnh phúc về cảnh tượng đẹp đẽ trước đó để xoa dịu thằng bé. Khổ, tớ không có ý định “qua mặt” mấy bạn kia, tớ chỉ muốn thử đo độ bản lĩnh của thằng Rau Muống thôi ( mà tớ làm có phương pháp hẳn hoi, "vừa đấm vừa xoa"). Làm “sao” thời buổi này thì phải “lì đòn” chứ, hơi tí đã khóc như thế thì…, chẹp, chả ăn thua!
Ngoài việc hơi tí thì nhè, em Sao trẻ nhà tớ lại còn mắc bệnh ngông – bệnh của hầu hết các sao mới nổi. Bạn Mommy ban đầu thì còn cười thích thú vì cái ngông của thằng Rau Muống, lại cho thế mới cá tính, thế mới đáng mặt đàn ông! Sau vài hôm, nó cứ ngông mãi, bạn í đâm ra cáu. Chả là, thằng Rau Muống cứ nhè đúng lúc bạn Mommy thay bỉm thì tè vọt cần câu. Áo nó không ướt, mặt nó không ướt mà chỉ ướt hết gối của bạn Mommy, thế mới tài chứ lị. Lần nào nó cũng như thế thì phải cho là tài thật, mỗi tội, giờ bạn Mommy đã chính thức “khép” thằng Rau Muống vào tội ngông rồi và đã thực thi biện pháp mạnh với nó. Có lần, chính mắt tớ chứng kiến, bạn Mommy thấy nó vọt cần câu thì cuống cà kê, dúi luôn cả cuộn giấy vệ sinh vào “quả ớt” đang hiên ngang sừng sững của nó. Kết quả có khả quan hơn, bạn Mommy không phải thay gối, chỉ phải vứt cả cuộn giấy ướt nhẹp đi thôi.  Nhưng mặt bạn ấy vẫn nhăn tợn.
Thằng Rau Muống lại có thêm cái tật hay say sữa. Nó bú khoẻ cực, tớ đứng cạnh còn nghe tiếng nó tu ừng ực. Lắm khi, vì tiếng tu sữa ngon lành của nó mà cơn nghiện sữa lại dày vò tớ, tớ lại ỉ eo đòi ti mẹ. Sau rốt, tớ nghĩ, mình là sao bự cơ mà, đã cai rồi là không bao giờ có chuyện “ngựa quen đường cũ”, tớ thôi không vòi vĩnh nữa! Phải nói thực là cai nghiện cái món này tưởng dễ mà hoá ra khó phết, nhất là lại có một thằng oắt con bú khoẻ cứ “ừng ực” trước mặt cả ngày! Rau Muống cứ bú no sữa là mắt mơ màng, bạn Daddy nhìn nó rồi bảo với bạn Mommy: ôi em ơi, nó phê rồi! Phê phê 1 lúc là thằng Rau Muống bắt đầu trớ sữa ra trên vai áo Daddy hoặc Mommy. Thành ra, áo của các bạn ấy bây giờ toàn là tác phẩm nghệ thuật từ “công tác trớ sữa” của thằng Rau Muông hết! Tớ giờ rút kinh nghiệm, thấy nó bú là tránh xa, một là đỡ “tái nghiện”, hai là đỡ dính chưởng của nó khi say sữa.
Cứ theo những nhận định ban đầu của tớ về Sao trẻ Rau Muống thì tớ biết chắc là bạn Mommy và bạn Daddy còn phải “đào tạo” dài dài. Tớ cũng còn phải tha hồ mà “truyền đạt kinh nghiệm”. Nếu chuyện gì không quá bí mật, tớ hứa sẽ chia sẻ với các bạn, yên tâm thế nhé!

Sau đây là quy trình tiếp cận, chăn dắt đàn em của tớ!

1. Ôm hôn thắm thiết, lấy lòng đàn em và 2 bạn Mommy, Daddy

2. Vuốt ve, âu yếm dịu dàng


không quên liếc nhìn 2 bạn kia để nghe tán dương và lợi dụng sơ hở


3. Lại vuốt ve tiếp có vẻ rất tình thương mến thương...


4. Rồi làm cách nào đấy mà mặt thằng Rau Muống phải có vết đỏ như này


5. Rồi ta lại vỗ về, an ủi bằng 1 cái ôm thắm thiết (xem mặt thằng Rau Muống cảnh giác chưa?)


 thủ thỉ tâm tình...



và chiếm lại lòng tin yêu! 


Friday, April 13, 2012

Gram, RIP


Gram là cách chồng gọi bà ngoại từ hồi chàng còn đóng bỉm. Lần đầu tiên sang Mỹ thăm gia đình chồng, mình cứ tưởng đấy là từ nói tắt thông dụng của Grandma nên hào hứng kể với mọi người về my gram. Mọi người trố mắt nhìn mình ngạc nhiên còn chồng thì giãy nảy như đỉa phải vôi, bảo: Gram là của anh chứ!!! Dù đã nghe kể về Gram rất nhiều và cũng nói chuyện qua phone với cụ trước đó, nhưng lần gặp cụ cách đây 3 năm vẫn khiến mình kinh ngạc và ngưỡng mộ cụ vô cùng.
Câu cửa miệng của Gram là: How wonderful! How nice! Hồi gặp mình lần đầu tiên, Gram hỏi rất nhiều về Việt Nam để rồi tâm sự rằng, với cụ, nước Mỹ là đất nước tuyệt vời nhất (Nghe lỏm cụ nói với mình như thế, chồng cười rồi nhấm nháy với mình: thế hệ của bà lúc nào cũng lí tưởng hóa như thế đấy!). Cụ bảo cụ chưa bao giờ đi ra khỏi biên giới Mỹ nhưng cả cuộc đời sống ở mảnh đất quê hương, cụ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Hồi đó, Gram 95 tuổi mà vẫn sống độc lập, không chịu đến ở nhà con cái, dù 2 con gái tóc đã nhiều sợi bạc của cụ lo lắng nhiều. Cụ sống trong một ngôi nhà riêng, tự nấu nướng và phục vụ mình. Nhà của cụ rất ngăn nắp, sạch sẽ và treo rất nhiều ảnh con cháu. Hồi đến thăm, mình choáng khi thấy cái ô tô trong gara, hỏi ra mới biết cụ vẫn tự lái xe và vẫn đi làm việc tình nguyện cho một bệnh viện gần nhà, mỗi tuần 3 buổi. Tính cụ vui vẻ nên cụ thường đến bệnh viện nói chuyện với những người già bị bệnh để làm họ vui. Cụ bảo với mình: phải luôn luôn làm mình bận rộn thì mới khỏe mạnh và vui vẻ được!
Chơi với Gram mấy ngày thôi mà mình đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Dù đã ở tuổi gần đất xa trời, Gram vẫn rất chỉn chu khi ra khỏi phòng. Cụ vẫn làm nail, làm tóc, mỗi ngày thay một bộ trang sức cho hợp với quần áo, đúng là phong thái của một quý bà lịch lãm. Một lần, cả nhà (chồng, mẹ chồng tương lai, Gram và mình) đi uống nước ở một quán café gần nhà Gram, uống nước xong, cụ rút thẻ ra trả tiền cho mọi người. Chồng với mẹ chồng nói cảm ơn còn mình thì đứng ngớ người vì thấy lạ quá! Hỏi chồng thì chàng bảo: Gram thích làm người khác vui, nếu làm ai đó vui thì Gram cũng vui! Cứ nghĩ rằng một người như thế chắc cuộc sống phải xuôi chèo mát mái lắm nhưng không ngờ, Gram có một tuổi thơ khó khăn. Cụ sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ mất sớm và phải sống với người mẹ kế khắc nghiệt. Bà có cơ hội học đại học nhưng đã từ bỏ để đi làm kiếm tiền nuôi người anh ăn học. Hy sinh nhiều nhưng Gram không bao giờ phàn nàn, lúc nào bà cũng sống lạc quan và vị tha. Bố chồng mình bảo: Gram nhìn một cốc nước thì luôn luôn thấy phần còn lại chứ không thấy phần đã mất đi.
Chồng thì hay nói chuyện tếu về Gram với bạn bè thế này: nếu vừa gặp tôi, Gram hỏi: cháu thế nào và tôi bảo: cháu vừa cướp ngân hàng về bà ạ. Gram sẽ ôm tôi rồi nói: How wonderful, thế cháu cướp được nhiều tiền không?! 
Dĩ nhiên, câu chuyện tếu của chồng không được kể trong lễ tang của Gram cách đây hơn ba tháng. Nhưng trong đám tang, mọi người vẫn tiếp tục kể những câu chuyện vui về con người đáng kính và đáng yêu ấy. Gram bị một cơn đột quỵ hồi tháng 9 năm ngoái, rồi từ đó, cụ không như trước được nữa. Một tuần sau bữa tiệc mừng cả nhà mình về Mỹ, mừng Gram được gặp chắt lần đầu tiên, cụ lại bị đột quỵ. Nằm trong bệnh viện tròn 1 tuần với đời sống kiểu thực vật, cho đến khi cả nhà mình đi Massachussetts để thăm cụ trên giường bệnh, tối hôm đó, cụ ra đi. Mọi người bảo cứ như cụ chờ để gặp đầy đủ con cháu vậy… Đã hơn 100 ngày rồi, một sinh linh bé bỏng của gia đình lại ra đời. Cả nhà ngồi với nhau lại nhắc đến Gram. Mình viết note này thay cho lễ tưởng niệm của riêng mình với Gram vậy! Sau này, Rau Muống đọc để biết về người cụ tuyệt vời mà nó không có cơ hội gặp! Rest in peace, Gram!

Hình chụp với Gram cách đây 3 năm tại nhà riêng của cụ

Cà Kiu đứng trong xe nhìn mọi người đưa tiễn cụ những phút cuối cùng ở nghĩa trang

Thursday, March 29, 2012

Chuyện thằng Rau Muống


Chào các bạn, hồi này, bạn Mommy bận bịu với một ngôi sao trẻ đang lên nên ít giúp tớ viết note. Tớ bèn “tương kế tựu kế”, nhờ bạn Mommy viết một cái note kiểu sao đàn chị quảng bá hình ảnh giúp sao đàn em. Bạn Mommy ngây thơ mắc bẫy luôn, hăm hở ngồi ôm máy tính, mắt sáng trưng! (Thế nên giờ các bạn mới có note mà đọc đấy!)
Rau Muống là tên của em sao trẻ đang lên trong nhà tớ. Bạn Mommy đặt “nghệ danh” này cho em sao trẻ vì từ hồi ở Mỹ, bạn í mới nhận ra rằng, bạn í đã dành một tình yêu da diết cho một loài… rau - rau muống. Bạn Daddy gọi thằng Rau Muống là G-man và cứ hễ bế nó lên là lại nhún nhảy hát: G-man, you are a little man!!! Vì bạn Mommy là người chấp bút cho các note của tớ, thế nên, từ đây, tớ sẽ chỉ gọi em sao đang lên là Rau Muống (dựa theo nguyên tắc: ăn cây nào, rào cây ấy!!!).
Đầu tiên là chuyện gốc gác của em Sao trẻ. Thực tình là tớ cũng chả biết thằng Rau Muống từ đâu đến. Mới cách đây 1 tháng, lúc nào có ai hỏi về baby, tớ cũng chỉ cái bụng tròn xoe của bạn Mommy và gọi trìu mến: bấy-bì! Rồi thì bỗng một ngày, tớ thấy bạn Mommy vắng nhà hai đêm liền. Để gặp bạn í, tớ và Daddy phải đi đến một toà nhà to thật là to, ở bên trong có bao nhiêu là phòng ốc. Ở trong một trong số rất nhiều phòng ấy, tớ thấy bạn Mommy, bên cạnh là thằng Rau Muống ở sẵn đó rồi. Chả ai dạy tớ, tự nhiên, tớ lại chỉ vào thằng Rau Muống và gọi: bấy-bì! Hừm, tớ suy nghĩ mãi mà vẫn chưa hiểu là cái bụng tròn xoe của Mommy với thằng Rau Muống có liên quan gì mà lại trùng tên. Mà thôi, kệ đi, chỉ biết là thằng Rau Muống có duyên làm sao nhà tớ. Số đo của nó nghe đâu cũng chuẩn. Lần đầu gặp Mommy, nó được 3.55kg.
Rau Muống có vẻ rất có tư chất làm “sao”. Bằng chứng là từ hồi nó về nhà tớ, hai fan bự của tớ: Grandma, Grandpa bỗng nhiên cũng bị nó hút hồn mà thành fan của nó luôn. Khỏi phải nói, Rau Muống có mặt ở nhà một cái là bao nhiêu quà cáp từ khắp nơi kìn kìn gửi tới, bao nhiêu fan lớn, nhỏ ghé thăm. Dù vậy, thằng Rau Muống cũng chỉ là sao đàn em thôi, cho nên các fan ghé thăm sau khi hỏi han tíu tít về nó thì lại quay sang chơi với tớ say mê, quà cáp gửi về nhà tớ bao giờ cũng có hai món: 1 cho nó và 1 cho tớ, kèm theo những câu tâng bốc quen thuộc như: Congratulations, you are a big sister now! Có khi bạn Daddy nói đúng: Bây giờ, con là thủ lĩnh, Cà Kiu!

 Đàn em của tớ đây!

Đấy, bằng chứng thằng Rau Muống là sao trẻ đang lên đây! Chưa chi đã hô khẩu hiệu muốn cởi đồ rồi. Đang muốn hot hơn tớ đây mà, còn phải phấn đấu nhiều, chú em!


Thursday, January 12, 2012

Ngôn ngữ của tớ


Cứ mỗi khi gặp tớ, mọi người hay nói chuyện với tớ y như là “biết rồi!”, kiểu thăm hỏi đủ kiểu xong đứng tần ngần chờ câu trả lời. Chờ mãi chỉ thấy tớ ngoác miệng cười mới thèm hỏi tớ mấy tuổi rồi, nghe trả lời xong thì lại ra bộ ngạc nhiên, còn non thế á, trông cứ như 2,3 tuổi. Chưa hết, mọi người cứ gặp tớ thì lại xì xồ tiếng Anh, xong thì lại hỏi: tớ nói tiếng gì? Nói thật là cứ thế này, tớ mệt! Thế nên tớ đề nghị bạn Mommy viết cái note này, nêu rõ tình hình ngôn ngữ của tớ cho các fan được rõ.
            Từ đầu tiên mà tớ nói (cách đây lâu lắm rồi, lâu đến nỗi bạn Mommy ko nhớ nổi, :D) là từ: NƯỚC. Khi tớ khát, tớ sẽ nói: nướccccccccccc, khi tớ không khát tí tẹo nào nhưng nhìn thấy cái cốc hoặc cái bình, hoặc cái lọ hoa (mà tớ cho là giống bình nước) thì tớ cũng nói: NƯỚC với một ngữ điệu rất tự tin kiểu “cái này mình biết mà!”. Sau đó thì tớ nói một loạt các từ đơn khác như: BÀ, MẸ, BỐ, BÉ, DÌ, TI, GIẦY, TẤT, QUẦN, ÁO, HÁT… Từ ghép đầu tiên mà tớ nói (cách đây tầm hơn 2 tháng) là: CHẾT CHA (thế có chết không cơ chứ, bạn Mommy tự í mở ngoặc!). Dĩ nhiên, đấy là không kể mấy từ mô phỏng tiếng các con vật như: GÂU GÂU, CÁC CÁC và từ dùng để đòi ăn tớ đã nói từ lâu lẩu lầu lâu: MĂM MĂM. Bây giờ tớ như vẹt, bố mẹ ông bà nói từ gì thì tớ bắt chước từ ấy, nhưng mà chưa thành thạo ngữ cảnh như mấy từ trên nên tớ chưa tự tin phát ngôn. Còn á, hễ cứ thấy bạn Chó (kể cả các bạn bốn chân khác giông giống) hoặc bạn Vịt nào (bất kể trên TV, trong ảnh, ngoài đường) là tớ sẽ chỉ tay bảo: Gâu gâu, các các ngay tắp lự. Hoặc mỗi sáng thức giấc, tớ mở mắt nhìn bạn Mommy gọi: Mẹ, xong thơm 1 cái cho bạn í phấn khởi rồi quay sang nhìn bạn Daddy gọi: Bố, xong lại cũng thơm 1 cái cho bạn í cười toáng lên. Mở ngoặc, theo kinh nghiệm của tớ, nịnh đầm 2 bạn này dễ ẹt, đóng ngoặc!
            Dù đang ở Mỹ và suốt ngày nghe bạn Mommy, bạn Daddy nói chuyện bằng tiếng Anh với Grandma, Grandpa, tớ vẫn tiếp tục nói tiếng Việt và chỉ nói vài từ tiếng Anh tớ thích như: BABY, UP, DOWN, HOT…. Dù tớ hiểu các bạn ấy nói gì và rất biết nghe lời nhưng tớ thích gọi Grandma là Bà và gọi Grandpa là Ông. Để chiều lòng tớ, Grandma bắt đầu học những từ tiếng Việt mà tớ biết, còn học thêm câu: “Thơm bà 1 cái”! Nhưng tớ hơi bị tinh, cứ hễ Grandma nói câu ấy là tớ cười tinh quái rồi chạy mất tiêu, làm Grandma rất thất vọng, hỏi: Tiếng Việt của mẹ tệ lắm hay sao mà ngay cả Sophia cũng biết? 2 bạn Mommy với Daddy lại phải tha hồ động viên Grandma, hihi! Còn bạn Grandpa thì lại chỉ thích học có mỗi một từ: CHẾT CHA!
            Điều mà cả bạn Mommy và Daddy chết mê chết mệt ở mỗi từ tớ nói là ngữ điệu rất riêng của tớ. Tớ gọi Bố bằng một giọng rất thơ ngây, ngọt ngào; gọi Mẹ bằng một giọng rất mạnh mẽ (vì tớ thường gọi Mẹ khi có nhu cầu cấp thiết); gọi Bà với giọng âu yếm và gọi Ông với giọng trìu mến vô cùng. Cộng thêm vào ngữ điệu rất riêng cho từng từ, tớ lại rất sở trường trong các động tác “diễn” kèm theo. Ví dụ, khi tớ nói KHÔNG thì tớ hoặc là: 1. quay ngoắt đi chỗ khác, 2. Cong cớn bĩu môi cho đến khi người ta hiểu ra là tớ vô cùng cương quyết, 3. chạy biến vào một xó; hoặc cũng có thể tớ sẽ thể hiện đồng thời 3 động tác trên (tùy thuộc vào mức độ nghiêm trọng của vấn đề được đề nghị - một cái ôm, 1 nụ hôn, một bát cháo hay một thức ăn mới nào đó). Grandma và Grandpa thì cho rằng, tớ rất có tài trong việc tạo ra giai điệu cho lời nói – đúng là fan ruột có khác, nhìn thấy cái gì của tớ cũng lung linh!!!
            Hơn tháng nữa là tớ đi nhà trẻ, bạn Daddy đã từng ra nghị quyết rằng: ở nhà tớ sẽ học nói tiếng Việt, còn ở trường tớ sẽ học nói tiếng Anh. Ban đầu (là từ khi tớ còn trong bụng í), tớ nghe lỏm thấy bạn Daddy bảo: Em sẽ nói tiếng Việt còn anh sẽ nói tiếng Anh với con mọi lúc mọi nơi. Bạn Mommy nhanh nhảu đồng ý. Vài giây sau, bạn Daddy đổi ý, bảo: Mà thôi, để anh dạy nốt tiếng Việt cho con để con có giọng Bắc chuẩn, chứ nếu không sau này nó sẽ nói giọng Nghệ. Lâu không thấy bạn Daddy nhắc lại vấn đề trên, chắc bạn í đã buông xuôi với ý nghĩ tớ sẽ là một cô nàng tóc hoe nói giọng Nghệ. Nào có hề chi, đã là Sao thì phải đặc biệt, giọng “quê choa” sẽ là độc chiêu của tớ trong tương lai! Tớ nghĩ là tớ thích giọng Nghệ, vì tớ đã mê tít trò chơi của bà ngoại từ hồi chưa “có tuổi” với mấy câu đồng dao thế này:
                        Ù ầm xay ló
                        Chó cắm mụ què
                        Mụ ngồi đầu hè
                        Mụ khóc hi hi

Tớ bĩu môi nói KHÔNG thế này này:


Tuesday, January 3, 2012

30 ngày làm dâu


Lấy chồng gần hai năm nhưng chưa một ngày thực sự làm dâu. Hồi chưa cưới và ngay cả sau khi cưới, những lần gặp bố mẹ chồng ở VN luôn trong môi trường du lịch, chỉ có ăn chơi nhảy múa chứ chả phải làm gì, thế nên ko thể coi là làm dâu thực sự được. Trước khi cưới nửa năm, sang Mỹ thăm gia đình nhà chồng tương lai 1 tháng trời, gặp gỡ họ hàng các kiểu nhưng vẫn trong vai là khách cho nên cũng chưa chạm tới cái ngưỡng làm dâu. Vì thế, 30 ngày vừa qua quả thực là những trải nghiệm quý giá.
      Vừa mới sang, con dâu đã thấy ấm lòng khi nhìn thấy bố mẹ chồng đón ở sân bay với hoa và áo ấm cho cả nhà. Về nhà, khắp nơi chí chốn đều thấy ông bà treo ảnh của con dâu, con trai và cháu. Con dâu cũng thấy choáng vì mẹ chồng đã chuẩn bị một tủ quần áo cho cả hai mẹ con, thế là đỡ phải dỡ vali lấy đồ để mặc. Mẹ chồng bảo: những đồ này mẹ mua lâu rồi, thỉnh thoảng đi đâu đó lại mua cho con, chắc bây giờ con không mặc vừa đâu, để đi mua cái khác. Xong, thấy mỗi ngày con dâu diện một thứ, mẹ chồng ngạc nhiên: con vẫn mặc vừa cơ à? Mẹ không tưởng tượng được. Rồi thì mẹ chồng vẫn cứ rủ đi shopping đều đều, thi thoảng tự bà lại mua về một cái áo cho con dâu, bảo: mẹ nghĩ màu này hợp với con! Bố chồng thì cứ ăn tối xong là đi dọn dẹp bàn ăn, không cho con dâu mó tay vào. Con dâu có tráng đĩa tí tẹo để cho vào máy rửa bát cũng chạy ra xua tay bảo: No, no, you are fired!
       Đi đâu, gặp ai, không chỉ họ hàng mà cả bạn bè của bố mẹ chồng, con dâu cũng tròn mắt ngạc nhiên khi thấy họ gọi tên mình và hỏi chuyện như đã quen biết từ lâu. Họ bảo đã nghe bố mẹ chồng kể nhiều về con dâu. Nghe thế, con dâu thấy xấu hổ thay cho cái tính lãng đãng của mình, mỗi mấy cái tên họ hàng nhớ mãi không xong. Chả nhẽ lại viết ra giấy thành cây gia phả xong đêm đêm nằm học thuộc?
        Vì bố mẹ chồng chiều chuộng quá, thành ra con dâu dù đã cố hết sức làm dâu thảo thì suốt 30 ngày, công việc cũng chỉ có thế này: dọn bàn ăn bữa tối! Nhõn 1 hôm, con dâu nấu cơm tối cho cả nhà với mấy món Việt Nam mà bố mẹ chồng cứ khen nắc nỏm rồi gặp ai cũng khoe. Bố mẹ chồng có biết đâu là con dâu thèm cơm Việt Nam quá (dù tuần nào bố mẹ chồng cũng đưa đi ăn nhà hàng VN) nên mới nằng nặc xung phong, làm bố mẹ chồng ái ngại vì: “con bận bịu với Sophia thế cơ mà….”

         Trong 30 ngày ấy, có gần 2 tuần trời chồng đi Cali tìm nhà, bố mẹ chồng càng lo lắng cho con dâu và cháu từng li từng tí. Ngày nào con dâu cũng nhận được từ mẹ chồng những mẩu giấy nhắn rất tình cảm đặt trước cửa phòng, khi bà đi ra ngoài mà không muốn gõ cửa phiền giấc ngủ của cháu. Yêu cháu vô cùng, nhưng trước khi cho cháu chơi gì, ăn gì, uống gì, ông bà cũng hỏi con dâu xem có được phép như thế hay không? Nhiều lúc, con dâu lắc đầu từ chối, ông bà vẫn vui vẻ làm theo mà không tỏ ra khó chịu. 30 ngày làm dâu, hầu như ngày nào, mẹ chồng cũng nói cảm ơn con dâu, vì đã dũng cảm đến đây làm dâu gia đình chồng, vì đã từ bỏ nhiều thứ ở quê nhà để đi xứ lạ. Lần nào, con dâu cũng bảo: con đủ dũng cảm vì con có gia đình nhỏ của con, và con biết, bố mẹ luôn làm tất cả để con thấy đây cũng là mái ấm của con. 30 làm dâu cũng là 30 ngày con dâu học được nhiều điều về tình yêu.
         Nói cho đúng ra, 30 ngày ấy là 30 ngày con dâu và bố mẹ chồng cùng tận hưởng niềm vui đoàn tụ, niềm vui được đón nhận và chia sẻ những yêu thương mới. Bố mẹ chồng làm con dâu cảm thấy, mình không hề phải “làm dâu” ngày nào!

 Lần đầu gặp bố mẹ chồng (1.2008)

Tuesday, December 20, 2011

Sao và Hai lúa ở Manhattan


 Nhân một ngày Đông rực nắng, bạn Mommy với bạn Daddy quyết định tháp tùng tớ vào Manhattan chơi. Bạn Mommy cho tớ ăn bận thật đẹp rồi cũng xúng xính áo khăn mãi đến gần trưa mới xuất phát được. Nom thì tớ với 2 bạn í hơi bị sành điệu, nhưng đi một lúc, tớ đành phải thú thực là tớ biết, tớ đang đi cùng với 2 bạn Hai lúa.
Thế này nhé, đầu tiên cả nhà đi tàu đến ga Grand Center Station, mấy lần lên lên xuống xuống tìm cửa, bạn Daddy hì hục bế cả cái xe đẩy với siêu sao - là tớ - ngồi chễm chệ bên trong trèo lên, trèo xuống thang gác, cho đến khi 1 người đi qua ái ngại bảo: anh bạn, thang máy kia kìa, bạn í mới cười sung sướng quay sang bạn Mommy: Ừ nhỉ, anh quên! Đúng là ở lâu trong sự bất tiện đâm quen.
           Cả quãng đường ghé qua thăm văn phòng làm việc của Grandpa ở Rockerfeller Center, bạn Daddy cứ vừa đi vừa lẩm nhẩm tìm đường, dù hơn 2 năm trước, 2 bạn này đã dung dăng đưa nhau đến thăm văn phòng Grandpa rồi tạo dáng các kiểu chụp hình ở đấy rồi. Thế mà vẫn quên được mới tài chứ! Mãi đến khi nhìn thấy nhà thờ St Patrick, cả hai bạn mới thở phào nhẹ nhõm. Cái xe đẩy chắc cũng phải nhẹ đi vài phần (chắc bạn Daddy cảm nhận được) vì tớ ngồi trong xe đẩy cũng thấy nhẹ cả người vì biết chắc mình không bị đẩy đi lòng vòng nữa.
            Vào được cửa của Rockerfeller Plaza, 2 bạn Hai lúa lại loay hoay với một đống các cửa từ phải quẹt thẻ. Dù trợ lí của Grandpa đã thông báo với đội An ninh ở dưới để cấp thẻ an ninh cho Sao và các trợ lí đi kèm (tức là 2 bạn Hai lúa của chúng ta) nhưng có vẻ như thế là chưa đủ. Vì Hai lúa, 2 bạn í cần một chú an ninh cao to đẹp giai dẫn đi qua từng cái cổng từ. Sau rất nhiều ồ, à, hóa ra thế, 2 bạn í cũng đến được nơi cần đến – văn phòng của Grandpa.
             Sau chuyến vào Manhattan chơi, bạn Daddy hỏi bạn Mommy: Em có biết tại sao hôm nay 2 người thường xuyên được các anh an ninh của các tòa nhà quan tâm thế ko? Vì họ nhìn thì biết ngay 2 người là Hai lúa! Bạn Mommy thì Hai lúa rõ quá rồi, lại được Trời phú cho cái dáng đi lãng đãng như sương (giờ thì giống “mưa nặng hạt” hơn vì vác thêm cái bụng to), đi đâu cũng tranh thủ ngắm trời ngắm đất nên trông rất chi là ngơ ngáo (mà cơ khổ, khu Manhattan toàn nhà cao chọc trời, bạn Mommy muốn nhìn tí tẹo trời trên cao thì cứ gọi là mỏi cổ!!!). Còn bạn Daddy thì sao lại Hai lúa được nhỉ? Chả nhẽ, Việt Nam với tất cả những thứ gọi là “vẻ đẹp tiềm ẩn” (the hidden charm) đã biến gã trai NY sành điệu ngày nào thành một anh Hai lúa chính hiệu ở Manhatttan rồi sao, có nhẽ nào như thế????
            Tớ ngao ngán quá! Đi với hai trợ lí Hai lúa, tớ đâm ra cũng thành Sao Hai lúa. Thấy tớ buồn lòng, 2 bạn Hai lúa đã hạ quyết tâm thành thị hóa bản thân bằng cách sắm ngay hai con Iphone 4s rồi tí toáy nghịch cả ngày. Nhờ vậy mà tớ mới có chút ít thời giờ gửi note cho các fan yêu quý đây!

Bonus mấy cái ảnh của các Hai lúa.

Đây là hình Hai lúa gần 3 năm về trước

Tớ với Grandpa (sau gần 3 năm, phòng làm việc của Granpa chất cả núi giấy tờ!)


Hai lúa tạo dáng bên Sao ở cây Noel lớn nhất NY (Rockerfeller Center)