Nàng căm ghét cảm giác này. Lửng lơ. Lơ lửng. Tựa như một dòng nước chậm, trì cuốn trong đám rêu meo ủ rũ. Cái lơ lửng này có thể giết chết nàng. Giết chết mọi tế bào, mọi giác quan của nàng, một cách chậm rãi, nhẩn nha mà đau đớn. Giết đi cảm hứng của nàng, những nơron thần kinh của nàng.
Nắng mùa thu gay gắt khác thường, nhưng nó ko giúp nàng tự thiêu đốt mình, tự cháy bùng mọi ý nghĩ. Lâu nay, nàng thường xuyên bị những cơn ngộp thở bất chừng, như thể có một gánh nặng vô hình đè chặt lên ngực, lâu lâu lại tỳ miết xuống... Nàng luẩn quẩn trong bầu không gian đặc quánh, trống rỗng. Thảng hoặc, nàng thấy có chút ánh sáng hé lộ, nhưng rồi lịm tắt ngay sau một cơn tức ngực.
Có cơn mưa nào ko? Nàng thèm mưa, thèm cái ướt át, rỉ rả bây giờ! Hoặc là bão, lốc, giông tố gì thì càng tốt. Đừng bắt nàng phải loay hoay mãi với những thứ tủn mủn, vô vị này. Nàng cứ lơ mơ đi giữa phố như người mất hồn. Nàng ko biết tìm hồn vía mình ở đâu. Nó có ở mùa đông ko? Hay là ở mùa xuân sang năm? Hay nó đi lạc mãi rồi, ko bao giờ về nữa...
Một đôi khi, nàng thấy lung linh hình ảnh của em, khi em cười lý lắc. Nàng cũng nhớ, lâu rồi, ko nhớ là bao lâu, nàng ko biết cười như em nữa... Mong đừng vì nàng mà em mất đi ánh cười vô tư lự ấy.
Nàng điên, điên nên mới muốn thử dùng một con dao kiểm tra cảm giác của mình. Liệu mình còn biết đau nỗi đau xác thịt nữa hay ko? Sau tất cả những thương tổn tinh thần, sau tất cả những đổ vỡ vô hình, biết đâu, nàng ko còn biết sống một cách thực thể nữa, biết đâu, nàng sẽ quên đi những cảm giác của con người.
Trống rỗng. Đó là thứ đáng sợ nhất đối với nàng lúc này. Có cái gì đủ lớn để lấp đầy khoảng trống bao la này ko? Có cái gì ko????
Tuesday, October 21, 2008
Monday, January 7, 2008
Entry for January 08, 2008
Sắp xếp lại đời sống!
Bắt đầu từ ngày hôm nay!!!
Bắt đầu từ ngày hôm nay!!!
Thursday, December 27, 2007
Tuesday, November 6, 2007
Entry for November 07, 2007
Trống trải nhưng dễ chịu... Một mình như thế này còn dễ thở hơn!
Sunday, October 21, 2007
20/10/07
Sáng sớm. Trời se lạnh. Nàng cuộn mình trong chăn, biết mình đang ấm áp và hạnh phúc ngay cả khi đang ngủ...
Điện thoại rung. Nàng vẫn tiếp tục giấc ngủ khi cầm lấy máy như một phản xạ đã được rèn từ lâu lắm.
- Anh à? Anh dậy sớm thế ạ?
- Ừ, hôm qua em thế nào?
- Hôm qua, hôm qua ạ? À, hôm qua...
Nàng kể cho anh nghe chuyện tối hôm qua vẫn với cái giọng ngái ngủ nghe rầu rầu, nhẹ nhẹ ấy. Kể và kể... Rồi đột nhiên, nàng dừng lại, chỉ đơn giản vì muốn nghe tiếng anh nhiều hơn.
- Anh kể chuyện của anh đi!!!
Giọng anh rất tỉnh, nhưng dịu ngọt, đầm ấm và thân mật. Nàng thích nghe anh khi anh mới ngủ dậy như thế. Thì hôm qua, anh ngồi với mấy bạn này này, nói những chuyện thế này này, "dzui" lắm em!
Thế hôm nay em làm gì? Em ấy ạ. Em sẽ ở nhà thôi. Em không gặp anh à? Mà sao em phải gặp anh? Vì anh muốn gặp em mà... Thế thì anh mời em đi. Em thích đi đâu, làm gì nào? Em ấy ạ, em thích... chẳng lẽ anh không đoán ra à? Anh đoán được chứ, nhưng vẫn thích nghe tự em nói.
Ngoài trời gió xào xạc. Nàng mỉm cười nghĩ về một ngày có nhiều điều thú vị, tất nhiên, trí nghĩ của nàng không rời khỏi anh.
Cốc, cốc, cốc...
Cánh cửa mở, phòng gọn gàng, lạ mắt. Anh đứng đó với một bông hồng. Nàng bắt đầu cảm thấy lúng túng. Vì sao? Vì không ngờ anh hành động lãng mạn như thế! Vì đây là bông hồng đầu tiên anh tặng. Vì nàng đã tự làm mình suy nghĩ đơn giản hơn về thực tế. Và thực tế hóa ra lại đẹp quá sức tưởng tượng của nàng. Anh ôm nàng vào lòng, khẽ nói những lời ngọt ngào: chúc mừng ngày của em. Anh kể về kế hoạch của anh cho ngày của nàng. Anh muốn thế này, được không em? Ôi, như thế thì không được, chắc chắn là không được. Thế thì thôi mà, anh không muốn làm khó cho em đâu.
Phòng chiếu phim. Nàng lặng lẽ ngồi cạnh anh trong niềm hạnh phúc ngập lòng.
Điện thoại rung. Nàng vẫn tiếp tục giấc ngủ khi cầm lấy máy như một phản xạ đã được rèn từ lâu lắm.
- Anh à? Anh dậy sớm thế ạ?
- Ừ, hôm qua em thế nào?
- Hôm qua, hôm qua ạ? À, hôm qua...
Nàng kể cho anh nghe chuyện tối hôm qua vẫn với cái giọng ngái ngủ nghe rầu rầu, nhẹ nhẹ ấy. Kể và kể... Rồi đột nhiên, nàng dừng lại, chỉ đơn giản vì muốn nghe tiếng anh nhiều hơn.
- Anh kể chuyện của anh đi!!!
Giọng anh rất tỉnh, nhưng dịu ngọt, đầm ấm và thân mật. Nàng thích nghe anh khi anh mới ngủ dậy như thế. Thì hôm qua, anh ngồi với mấy bạn này này, nói những chuyện thế này này, "dzui" lắm em!
Thế hôm nay em làm gì? Em ấy ạ. Em sẽ ở nhà thôi. Em không gặp anh à? Mà sao em phải gặp anh? Vì anh muốn gặp em mà... Thế thì anh mời em đi. Em thích đi đâu, làm gì nào? Em ấy ạ, em thích... chẳng lẽ anh không đoán ra à? Anh đoán được chứ, nhưng vẫn thích nghe tự em nói.
Ngoài trời gió xào xạc. Nàng mỉm cười nghĩ về một ngày có nhiều điều thú vị, tất nhiên, trí nghĩ của nàng không rời khỏi anh.
Cốc, cốc, cốc...
Cánh cửa mở, phòng gọn gàng, lạ mắt. Anh đứng đó với một bông hồng. Nàng bắt đầu cảm thấy lúng túng. Vì sao? Vì không ngờ anh hành động lãng mạn như thế! Vì đây là bông hồng đầu tiên anh tặng. Vì nàng đã tự làm mình suy nghĩ đơn giản hơn về thực tế. Và thực tế hóa ra lại đẹp quá sức tưởng tượng của nàng. Anh ôm nàng vào lòng, khẽ nói những lời ngọt ngào: chúc mừng ngày của em. Anh kể về kế hoạch của anh cho ngày của nàng. Anh muốn thế này, được không em? Ôi, như thế thì không được, chắc chắn là không được. Thế thì thôi mà, anh không muốn làm khó cho em đâu.
Phòng chiếu phim. Nàng lặng lẽ ngồi cạnh anh trong niềm hạnh phúc ngập lòng.
Wednesday, October 10, 2007
Điều bí mật
Đêm hôm qua, nàng chạy xe về nhà và cứ mỉm cười một mình mãi ko thôi. Nàng nhớ vẻ mặt đột nhiên nghiêm trang của anh, trong khi nàng đang lý lắc kể chuyện, và anh bảo: "Anh muốn nói cho em nghe 1 bí mật nhé!". Tim nàng đập mạnh, chẳng lẽ anh còn điều gì chưa "khai báo" hay sao? Chưa kịp thấy lo lắng thì anh đã khẽ thở một hơi mát dịu vào tai nàng: "Anh yêu em"...
Điều bí mật ấy, nàng đã biết rồi, nhưng giả sử anh cứ ngày nào cũng rót vào tai nàng về một điều bí mật, chắc nàng chẳng thấy chán nghe đâu! Anh nói làm nàng nhớ đến bài thơ nàng viết năm 18 tuổi...
Đã bao điều em nói cùng anh
Chuyện bạn bè, chuyện tương lai, quá khứ
Riêng một điều mà em vẫn giữ
Để hằng đêm thổn thức với tim mình...
***
Có một điều em vẫn đinh ninh
Sẽ nói với anh khi đông qua, xuân tới
Nhưng khi lộc bàng lên xanh phơi phới
Em lại nhủ mình hãy đợi hè xanh...
***
Đã bao lần em gặp ánh mắt anh
Mà tự nín nhịp tim, thôi nào, đừng bối rối
Anh có thấy mắt em nhìn rất vội
Em sợ mình sẽ nói một điều kia...
***
Suốt bốn mùa em vẫn giữ trong tim
Điều bí mật đầu tiên, điều cuối cùng định nói
Anh muốn nghe thì anh hãy đợi
Chồi tình yêu tách vỏ trái tim em...
Điều bí mật ấy, nàng đã biết rồi, nhưng giả sử anh cứ ngày nào cũng rót vào tai nàng về một điều bí mật, chắc nàng chẳng thấy chán nghe đâu! Anh nói làm nàng nhớ đến bài thơ nàng viết năm 18 tuổi...
Đã bao điều em nói cùng anh
Chuyện bạn bè, chuyện tương lai, quá khứ
Riêng một điều mà em vẫn giữ
Để hằng đêm thổn thức với tim mình...
***
Có một điều em vẫn đinh ninh
Sẽ nói với anh khi đông qua, xuân tới
Nhưng khi lộc bàng lên xanh phơi phới
Em lại nhủ mình hãy đợi hè xanh...
***
Đã bao lần em gặp ánh mắt anh
Mà tự nín nhịp tim, thôi nào, đừng bối rối
Anh có thấy mắt em nhìn rất vội
Em sợ mình sẽ nói một điều kia...
***
Suốt bốn mùa em vẫn giữ trong tim
Điều bí mật đầu tiên, điều cuối cùng định nói
Anh muốn nghe thì anh hãy đợi
Chồi tình yêu tách vỏ trái tim em...
Wednesday, October 3, 2007
Ngày mong...
Cứ như thể trêu ngươi, ngày mong đợi của nàng cứ kéo dài, kéo dài mãi, nó cứ là tương lai... Nàng vẫn cứ thế hoài vọng.
Hôm nay tưởng là đã đến, hóa ra lại chưa. Nhưng nghe giọng anh, nàng thấy ngày ấy thật gần. Giọng anh cười ấm áp và gần gũi. Nghe anh nói, nàng đoán anh cũng "mộng mơ" nhiều về ngày mong ấy. Và anh cũng có một ngày mong như nàng... Anh cũng trù tính, cũng dự liệu, cũng vẽ vời những giây phút tuyệt vời của ngày mong. Nàng biết thế và cảm thấy hạnh phúc dâng ngập lòng.
Hôm nay tưởng là đã đến, hóa ra lại chưa. Nhưng nghe giọng anh, nàng thấy ngày ấy thật gần. Giọng anh cười ấm áp và gần gũi. Nghe anh nói, nàng đoán anh cũng "mộng mơ" nhiều về ngày mong ấy. Và anh cũng có một ngày mong như nàng... Anh cũng trù tính, cũng dự liệu, cũng vẽ vời những giây phút tuyệt vời của ngày mong. Nàng biết thế và cảm thấy hạnh phúc dâng ngập lòng.
Subscribe to:
Posts (Atom)