Người ta lại về với đất... Mà ngậm ngùi thay!
Em bé ấy chưa được nói tiếng người, chưa được gọi cha, gọi mẹ. Một ngày trĩu nặng.
Hai người ấy yêu nhau thế cơ mà, sao lại...
Đầu đau ong ong. Không thiết làm việc gì vì cảm thấy cả một mớ tư tưởng rối rắm đang nhiễu loạn trong tâm trí. Đời sống thật là ngắn ngủi! Đời sống thật là phù phiếm! Đời sống thật là khó lường! Mà vẫn phải sống. Sống đợi chờ, sống hy vọng, sống tận hưởng, sống cố gắng...
Bất chợt sợ hãi... Muốn đi hít khí trời!
Sunday, September 9, 2007
Thursday, September 6, 2007
Ác mộng
Chuông báo thức chưa kêu, nàng đã giật mình tỉnh giấc. Thấy lạnh người vì cơn ác mộng. Chưa có giấc mơ nào nàng nhớ rõ mồn một như thế, từng chi tiết, từng hình ảnh... Vớ ngay cái điện thoại nhắn tin. Nhận được tin hồi đáp, nàng vẫn còn "tim đập chân run", nằm mệt lử ở trên giường. Cứ như thể vừa phải trải qua một cuộc vật lộn thực sự vậy.
Trên đường đi làm, tự nhiên cái mũ xinh xinh của nàng lại bị rơi. Xui xẻo 1. Nàng thầm nghĩ vậy. Ngẫm cho kỹ giấc mơ, nàng cảm thấy đó không phải là một điềm xấu mà chỉ là một chuỗi những ẩn ức tâm lý của chính mình. Trong những trường hợp như thế này, nàng muốn "viện" đến S.Freud - một người đã dạy nàng lối suy nghĩ này.
Trưa. Ăn cơm với mấy người, có cả Nhóc. Nhóc bảo: dạo này trông chị cứ lơ mơ thế nào ấy. Chị vẫn thế thôi, nàng đáp với một nụ cười. Nhóc hay nhìn xoáy vào nàng bằng đôi mắt như muốn đọc thấu suốt. Còn nàng thì hay đáp trả Nhóc bằng một cái nhìn bí ẩn, phớt đời và thách thức. Nhóc bảo: chị không biết, từ độ chị lơ ngơ, có một người bỗng nhiên thay đổi.
Chị biết chứ, thừa biết ấy chứ, nhưng biết cũng chả để làm gì! Chị vô can...
Nàng biết khi chở nàng về, Nhóc vẫn nhìn trộm nàng qua kính chiếu hậu. Nhóc vẫn muốn "đọc" nàng, dù khó!
Trên đường đi làm, tự nhiên cái mũ xinh xinh của nàng lại bị rơi. Xui xẻo 1. Nàng thầm nghĩ vậy. Ngẫm cho kỹ giấc mơ, nàng cảm thấy đó không phải là một điềm xấu mà chỉ là một chuỗi những ẩn ức tâm lý của chính mình. Trong những trường hợp như thế này, nàng muốn "viện" đến S.Freud - một người đã dạy nàng lối suy nghĩ này.
Trưa. Ăn cơm với mấy người, có cả Nhóc. Nhóc bảo: dạo này trông chị cứ lơ mơ thế nào ấy. Chị vẫn thế thôi, nàng đáp với một nụ cười. Nhóc hay nhìn xoáy vào nàng bằng đôi mắt như muốn đọc thấu suốt. Còn nàng thì hay đáp trả Nhóc bằng một cái nhìn bí ẩn, phớt đời và thách thức. Nhóc bảo: chị không biết, từ độ chị lơ ngơ, có một người bỗng nhiên thay đổi.
Chị biết chứ, thừa biết ấy chứ, nhưng biết cũng chả để làm gì! Chị vô can...
Nàng biết khi chở nàng về, Nhóc vẫn nhìn trộm nàng qua kính chiếu hậu. Nhóc vẫn muốn "đọc" nàng, dù khó!
Wednesday, September 5, 2007
Khoanh khac lang im...
Nàng nhớ, sẽ nhớ mãi khoảnh khắc ấy. Giữa những tiếng cười, giữa một câu chuyện nhỏ nhặt, giữa một cuộc nói chuyện kiểu "một ngày như mọi ngày", đột nhiên nàng nghe thấy... Và im lặng! Khoảnh khắc ấy đáng giá ngàn vàng.
Wednesday, August 22, 2007
Yêu như người dân tộc!
Hôm nay ngồi "khảo" cuốn Tổng tập văn học các dân tộc thiểu số Việt Nam cả buổi, thấy thú vị thật! Người miền núi yêu nhau, giận hờn nhau sao mà hồn hậu, tự nhiên và đẹp đẽ. Nghe họ tán nhau đây:
Ngủ mơ nghe tiếng hát
Ngủ mơ nhìn thấy nhau
Mơ thấy anh kề sát
Cùng nắm tay nghiêng đầu
Mơ thấy anh ăn trầu
Vui đùa em cướp lấy
....
Đôi ta hãy kề nhau
Sẽ sẻ canh hai bát
Sẽ chia đũa hai đôi
Nắm nắm xôi dành sẵn!
Về nằm đệm nẹp đỏ
Về nằm đệm nẹp đen
Vía anh yêu gọi về cạnh em!
Mổ vịt phần lườn cánh
Bóc trứng phần lòng đỏ
Gối sẻ nửa em chờ
Chăn chia đôi em đợi
Em đợi chờ anh trong giấc mơ.
Ướm hỏi nhau, ngấm nguýt nhau cũng "chua chát" đến điều:
- Anh qua suối khéo đắp cá
Qua ruộng khéo cấy giâm
Mười chín đận tình, nay mới tới em?
Có sao đâu cứ nói thực
Đã cắt, cắt cho nhẵn
Đã gọt, gọt cho bằng
Cho trơn như nàng Mường Than gọt ống suốt
Em ngốc nghếch thật thà
Lời đã nói chẳng rút lại được
Anh yêu hai tình còn gửi khăn điều
Xoắn hai vợ còn quấn khăn lụa
Lời anh réo rắt trên lưỡi, em nghe để dạ
Xót thầm trong dạ nào ai biết cho?
Anh có vợ, chối không, định đùa ghẹo em a?
- Nón Kinh chưa lên vành
Nón tát chưa buộc quai
Anh là trai trơn xin đến tìm vợ
...
Thấy vực sâu muốn lặn
Thấy vực xanh muốn uống
Chỉ e rêu trôi đến ngăn
Chỉ sợ chồng em đến chắn
Nước ngập núi anh cũng cố lặn
Nước tràn bờ anh cũng cố bơi
Chỉ e bơi giữa thác công toi
Ngụp trong sóng phí sức.
Ngủ mơ nghe tiếng hát
Ngủ mơ nhìn thấy nhau
Mơ thấy anh kề sát
Cùng nắm tay nghiêng đầu
Mơ thấy anh ăn trầu
Vui đùa em cướp lấy
....
Đôi ta hãy kề nhau
Sẽ sẻ canh hai bát
Sẽ chia đũa hai đôi
Nắm nắm xôi dành sẵn!
Về nằm đệm nẹp đỏ
Về nằm đệm nẹp đen
Vía anh yêu gọi về cạnh em!
Mổ vịt phần lườn cánh
Bóc trứng phần lòng đỏ
Gối sẻ nửa em chờ
Chăn chia đôi em đợi
Em đợi chờ anh trong giấc mơ.
Ướm hỏi nhau, ngấm nguýt nhau cũng "chua chát" đến điều:
- Anh qua suối khéo đắp cá
Qua ruộng khéo cấy giâm
Mười chín đận tình, nay mới tới em?
Có sao đâu cứ nói thực
Đã cắt, cắt cho nhẵn
Đã gọt, gọt cho bằng
Cho trơn như nàng Mường Than gọt ống suốt
Em ngốc nghếch thật thà
Lời đã nói chẳng rút lại được
Anh yêu hai tình còn gửi khăn điều
Xoắn hai vợ còn quấn khăn lụa
Lời anh réo rắt trên lưỡi, em nghe để dạ
Xót thầm trong dạ nào ai biết cho?
Anh có vợ, chối không, định đùa ghẹo em a?
- Nón Kinh chưa lên vành
Nón tát chưa buộc quai
Anh là trai trơn xin đến tìm vợ
...
Thấy vực sâu muốn lặn
Thấy vực xanh muốn uống
Chỉ e rêu trôi đến ngăn
Chỉ sợ chồng em đến chắn
Nước ngập núi anh cũng cố lặn
Nước tràn bờ anh cũng cố bơi
Chỉ e bơi giữa thác công toi
Ngụp trong sóng phí sức.
Sunday, August 19, 2007
Học thuật vui vẻ!
Học thuật không có nghĩa là không vui vẻ! Nhưng có lẽ, người ta quen nghĩ rằng chuyện học thuật luôn nghiêm nghị và hình ảnh đại diện tiêu biểu vẫn là những cái trán nhăn! Nàng thì biết, chuyện học thuật lắm khi thật là vui vẻ!
Tuần trước, nàng được cử đi giao lưu với các nghiên cứu viên trẻ của Đài Loan trên Viện lớn. Cứ nghĩ chuyện giao lưu này chẳng có gì hay ho lắm. Háo hức mỗi chuyện sẽ gặp lại một số bạn bè ở Viện khác thôi. Hóa ra (có những thứ "hóa ra" thật đáng yêu và thú vị!), cuộc giao lưu này khiến nàng bị thu hút thật sự! Những vị giáo sư, phó giáo sư trẻ măng của Đài Loan khiến nàng thấy nể phục. Những cuộc tranh luận sôi nổi cũng khiến mọi người cười nhiều hơn là nhăn trán. Nàng có cơ hội thực hành tiếng Trung với những người bạn lạ. Nhưng hầu hết mọi lần tiếp xúc, ngôn ngữ sử dụng luôn là vừa Trung, vừa Anh và thế cùng bất đắc dĩ thì lại dùng độc chiêu "hoa chân múa tay" - ngôn ngữ cơ thể, hehe! Xung quanh chuyện phiên dịch, "thông diễn" cũng khối chuyện hay!!! Quả là học thuật vui vẻ của những người trẻ tuổi.
Tuần trước, nàng được cử đi giao lưu với các nghiên cứu viên trẻ của Đài Loan trên Viện lớn. Cứ nghĩ chuyện giao lưu này chẳng có gì hay ho lắm. Háo hức mỗi chuyện sẽ gặp lại một số bạn bè ở Viện khác thôi. Hóa ra (có những thứ "hóa ra" thật đáng yêu và thú vị!), cuộc giao lưu này khiến nàng bị thu hút thật sự! Những vị giáo sư, phó giáo sư trẻ măng của Đài Loan khiến nàng thấy nể phục. Những cuộc tranh luận sôi nổi cũng khiến mọi người cười nhiều hơn là nhăn trán. Nàng có cơ hội thực hành tiếng Trung với những người bạn lạ. Nhưng hầu hết mọi lần tiếp xúc, ngôn ngữ sử dụng luôn là vừa Trung, vừa Anh và thế cùng bất đắc dĩ thì lại dùng độc chiêu "hoa chân múa tay" - ngôn ngữ cơ thể, hehe! Xung quanh chuyện phiên dịch, "thông diễn" cũng khối chuyện hay!!! Quả là học thuật vui vẻ của những người trẻ tuổi.
Tuesday, August 7, 2007
"Cháo" điện thoại
Mẹ chắc vẫn đang bực mình đấy...
Cũng tại nàng cơ... Ai đời, mẹ đã chuẩn bị bữa sáng rồi, thế mà không chịu ăn tý nào... Mà không, tại ai ai ấy chứ! Mới sáng bảnh mắt đã "nấu cháo" điện thoại. "Cháo" này nấu lâu, ăn cũng lâu nên nàng mất hơn 2 tiếng đồng hồ mới xong xuôi. Mẹ cứ gọi ới ời mãi, nhưng nàng vẫn cố thủ trên giường "buôn bán", bỏ qua cả bữa sáng, quên cả giờ lên cơ quan...
Và nàng thấy no với bữa sáng kiểu này. Chỉ có điều, nó làm mẹ phiền lòng vì "ế" đồ ăn sáng.... Giờ này, mẹ đang ăn trưa đây, và thể nào cũng càu nhàu về bữa sáng bất thường này của nàng!
Cũng tại nàng cơ... Ai đời, mẹ đã chuẩn bị bữa sáng rồi, thế mà không chịu ăn tý nào... Mà không, tại ai ai ấy chứ! Mới sáng bảnh mắt đã "nấu cháo" điện thoại. "Cháo" này nấu lâu, ăn cũng lâu nên nàng mất hơn 2 tiếng đồng hồ mới xong xuôi. Mẹ cứ gọi ới ời mãi, nhưng nàng vẫn cố thủ trên giường "buôn bán", bỏ qua cả bữa sáng, quên cả giờ lên cơ quan...
Và nàng thấy no với bữa sáng kiểu này. Chỉ có điều, nó làm mẹ phiền lòng vì "ế" đồ ăn sáng.... Giờ này, mẹ đang ăn trưa đây, và thể nào cũng càu nhàu về bữa sáng bất thường này của nàng!
Sunday, August 5, 2007
Lịch
Nàng biết lịch rồi...
Thì vẫn là sáng: ngủ dậy là call..., uống cafe, chạy... Chiều vào thư viện đọc sách, học chữ Hán, gặp vài người bạn. Tối có thể đi xem phim (phim mới nhất là về điệp viên, nghe đâu rất chi là hay!!!) rồi lại call...
Hôm qua thì đặc biệt hơn một chút, vì quên chìa khóa và phải hì hục tự tìm cách mở cửa trong vòng 1 tiếng đồng hồ ( vì tiếc tiền gọi người đến phá khóa, chẳng là mới bị "cắt cổ" tuần trước "can tội" quên chìa khóa trong phòng, hic, đúng là "đãng trí bác học"!). À, hôm qua có gió biển nữa...
Chắc chẳng bao lâu nữa sẽ có lịch mới...
Thì vẫn là sáng: ngủ dậy là call..., uống cafe, chạy... Chiều vào thư viện đọc sách, học chữ Hán, gặp vài người bạn. Tối có thể đi xem phim (phim mới nhất là về điệp viên, nghe đâu rất chi là hay!!!) rồi lại call...
Hôm qua thì đặc biệt hơn một chút, vì quên chìa khóa và phải hì hục tự tìm cách mở cửa trong vòng 1 tiếng đồng hồ ( vì tiếc tiền gọi người đến phá khóa, chẳng là mới bị "cắt cổ" tuần trước "can tội" quên chìa khóa trong phòng, hic, đúng là "đãng trí bác học"!). À, hôm qua có gió biển nữa...
Chắc chẳng bao lâu nữa sẽ có lịch mới...
Subscribe to:
Posts (Atom)